Ngày ta tắt thở, tuyết ngoài hiên đang rơi từng lớp mỏng, lặng lẽ phủ trắng nhân gian.
Cả kiếp người ấy, ta đã sống đến mức không ai có thể chê một chữ thất lễ.
Hỏi thể diện ấy lớn đến đâu ư?
Phu quân của ta, Chu Hoài Cẩn, đã làm quan tới tam phẩm; bà mẫu mỗi khi gặp người ngoài đều khen ta hiền lương, tháo vát; ngay cả những nàng dâu khác trong phủ, hễ thấy ta cũng phải kính cẩn gọi một tiếng đại tẩu.
Sổ sách lớn nhỏ trong phủ đều qua tay ta, họ hàng xa gần đều do ta qua lại duy trì, sóng gió âm thầm nơi hậu trạch cũng nhờ ta từng chuyện từng chuyện dàn xếp ổn thỏa, thậm chí những ngả hiểm trên đường quan lộ của Chu Hoài Cẩn cũng là do ta lặng thầm nhờ vả, đưa lễ, cúi đầu mỉm cười, dùng từng chút sức lực của mình mà lát đường cho chàng đi.
Thiên hạ ai nấy đều bảo Hứa An Tuế ta là người có phúc khí.
Duy chỉ có ta biết rõ, thứ phúc khí ấy đã rút cạn sinh mệnh của ta từng ngày.
Năm ba mươi mốt tuổi, lúc hơi thở cuối cùng rời khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, phòng thu chi vẫn còn chờ bên ngoài để ta đối chiếu sổ sách, t.h.u.ố.c của bà mẫu vẫn đặt trên bếp chưa sắc xong, áo mùa đông của tiểu nhi t.ử mới may được nửa chừng, quan phục của Chu Hoài Cẩn cũng chưa kịp ủi cho thẳng nếp.
Điều khiến lòng ta nghẹn lại nhất, lại là vào giây phút ấy, ta chợt nhớ năm mười lăm tuổi mình từng muốn nếm một bát tô lạc hấp đường ở tiệm nhỏ phía nam thành, vậy mà đến khi c.h.ế.t vẫn chưa từng ăn được.
Bởi ngày hôm ấy, ta phải đi gặp Chu Hoài Cẩn.
Sau khi gả cho chàng, ta phải lo việc trong nhà.
Sau nữa, ta sinh con, lại phải chăm con khôn lớn.
Rồi sau nữa…
Ta c.h.ế.t.
Trước khi nhắm mắt, ta chỉ nghĩ, nếu sớm biết đời người mong manh đến vậy, năm xưa đáng lẽ ta nên ăn bát tô lạc ấy trước rồi hẵng đi gặp ai thì gặp.
Khi tỉnh lại lần nữa, ta trở về năm mình mười lăm tuổi.
Nha hoàn Hạnh Chi bưng bát t.h.u.ố.c bước vào, vẻ mặt cuống quýt:
“Cô nương tỉnh rồi ạ? Phu nhân bảo tam phòng lại náo loạn bên viện lão thái thái, muốn cô nương qua khuyên giải đôi câu.”
Kiếp trước, mọi chuyện cũng bắt đầu từ đúng ngày này.
Khi ấy bệnh ta còn chưa lui, thân thể vẫn yếu, vậy mà vẫn gắng gượng bước đến viện lão thái thái để hòa giải.
Lần đứng ra ấy đổi lại cho ta một thanh danh tốt, nhưng cũng mở ra nửa đời phải gánh vác thay người khác.
Từ đó về sau, cả Hứa gia đều biết đại cô nương ngoan ngoãn, có bản lĩnh, biết suy nghĩ đại cục, bất cứ chuyện rối rắm nào giao đến tay ta cũng sẽ được thu xếp đâu vào đấy.
Hai chữ “hiểu chuyện” nghe thì giống lời tán thưởng, song thật ra chẳng khác nào chiếc ách đặt lên cổ người ta.
Ta nhìn xuống đôi tay còn non trẻ, trắng mềm của mình, rồi lại ngẩng đầu nhìn nắng xuân đang rải đầy trước cửa sổ.
Ta chậm rãi hít vào một hơi, sau đó kéo chăn phủ kín qua đầu.
“Không đi.”
Hạnh Chi ngẩn ra:
“Cô nương?”
Ta nhắm mắt, giọng nói truyền ra sau lớp chăn, nghe vừa lười biếng vừa yếu ớt.
“Cứ nói với mẫu thân rằng ta choáng đầu, chân không có sức, n.g.ự.c đau âm ỉ, tai cũng không nghe nổi tiếng người tranh cãi.”
Hạnh Chi kinh ngạc hỏi:
“Tai cô nương cũng bệnh rồi sao?”
“Bị tam phòng làm ồn đến bệnh.”
Hạnh Chi:
“…”
Ta xoay người, an ổn nằm sâu trong chăn mềm.
Ngày đầu tiên trở lại nhân gian, chuyện hậu trạch tranh giành, thể diện gia tộc, vinh nhục cửa nhà, tất thảy hãy tạm đứng sang một bên.
Bổn cô nương phải ngủ cho lại sức trước đã.
Hứa gia là thế tộc nhiều đời ở kinh thành, tuy gia thế chưa thể gọi là đứng đầu, nhưng quy củ trong nhà thì nhiều đến mức làm người ta thở thôi cũng thấy mỏi.
Nơi quy củ càng dày, phiền não càng dễ chen chân sinh sôi.
Một bát yến của lão thái thái chỉ ngọt hơn thường ngày đôi chút cũng có thể lôi ra chuyện phòng bếp ăn bớt bạc mua nguyên liệu.
Tam phu nhân đ.á.n.h rơi một cây trâm vàng cũng có thể khóc lóc ầm ĩ thành đại phòng cố ý ức h.i.ế.p tam phòng.
Nhị phòng ngoài mặt lúc nào cũng hòa khí nhất, nhưng sau lưng lại quen tay đ.â.m d.a.o ngọt nhất.
Mẫu thân ta, Giang thị, thuở trẻ không được phu quân thương yêu, vì vậy bà đem hết chờ mong đặt lên người nữ nhi duy nhất là ta.
Kiếp trước, ở trong tòa nhà sâu như đáy giếng ấy, ta bị rèn thành người biết nhìn sắc mặt của tất cả mọi người.
Ai cười mà trong lòng giấu lưỡi d.a.o, ai rơi lệ mà trong bụng đang tính kế, chén trà nào không nên uống, câu nói nào phải nghe ngược lại mới ra ý thật, ta chỉ cần thoáng nhìn đã hiểu.
Nhưng hiểu rõ thì sao?
Hiểu rồi liền phải quản.
Quản mãi, sau cùng chuyện của thiên hạ trong nhà ấy đều hóa thành bổn phận của ta.
Kiếp này, ta nhất định phải nhổ tận gốc căn bệnh thích ôm việc vào người ấy.
Tam phòng ầm ĩ đòi chia sổ sách, ta bệnh.
Nhị phòng cố ý thêm dầu vào lửa, ta buồn ngủ.
Lão thái thái truyền ta qua hỏi chuyện, vừa hay ta ăn quá no, bước không nổi.
Giang thị nhịn suốt ba ngày, cuối cùng cũng nổi giận đi thẳng vào phòng ta.
Bà thấy ta đang tựa trên giường mềm, một tay cầm thoại bản, một tay thong thả ăn mứt quả, tức đến sắc mặt xanh mét.
“An Tuế, trước kia con nào có dáng vẻ như vậy!”
Ta nhẹ nhàng gật đầu:
“Trước kia con còn nhỏ, chưa hiểu sự đời.”
Giang thị nhíu mày:
“Vậy bây giờ con hiểu rồi hay sao?”
Ta đáp rất thành khẩn:
“Con hiểu rồi. Người càng hiểu chuyện thì càng khổ, cho nên từ nay con muốn bớt hiểu chuyện đi một chút.”
Giang thị:
“…”
Bà ngồi xuống bên cạnh, nén giận mà khuyên:
“Nữ t.ử ở nhà phải nghe phụ thân, xuất giá phải theo phu quân. Nay con không chịu học lo liệu mọi việc, sau này bước vào nhà chồng, lấy gì để đứng cho vững?”
Ta thong thả lật sang trang khác của quyển thoại bản.