"Cố Thanh Hoài hơi lúng túng."  

"Trần Hiến Châu cũng không để anh khó xử thêm."  

"Tôi đi trước đây."  

"Vài hôm nữa tôi mời mọi người."  

"Hẹn gặp lại."  

"Ok."  

"Nhớ sớm dẫn bạn gái cậu đến."  

"Đúng rồi, ai cũng tò mò lắm."  

Anh cười đồng ý.  

Rồi xoay người rời khỏi.  

Mãi đến khi anh bước qua cửa xoay.  

Có người buột miệng.  

"Dạo gần đây mấy lần tụ tập, toàn thiếu Triển Nhan và Hiến Châu."  

"Hai người đó không phải đang cặp với nhau đấy chứ?"  

Cố Thanh Hoài bỗng có vẻ không vui.  

"Cậu nói linh tinh gì thế?"  

"Hiến Châu từ nhỏ đã ghét Triển Nhan."  

"Chẳng phải các cậu đều biết cậu ta khó chịu nhất mấy cô gái già rẳng sao?"  

"Cũng đúng, hai người đó xưa nay xem nhau không hợp mắt."  

Câu chuyện liền lái sang chủ đề khác.  

Nhưng Cố Thanh Hoài thấy trong lòng.  

Như bị đè nặng một đám mây đen.  

Anh nhìn qua cửa kính.  

Bóng lưng Trần Hiến Châu đã khuất.  

Còn Triển Nhan cũng đã rời khỏi.  

Anh suy ngẫm một lát.  

Hình như lần nào tụ họp, họ cũng vắng mặt cùng nhau.  

Nhưng có lẽ chỉ là trùng hợp.  

Cố Thanh Hoài nhanh ch.óng tự trấn an.  

Dù sao anh và Trần Hiến Châu là anh em bao năm.  

Anh biết rất rõ giữa Hiến Châu và Triển Nhan đúng là chẳng hợp nhau.  

Điều Cố Thanh Hoài không hay là.  

Hai người vốn ghét nhau ấy.  

Giờ đang trước sau nối gót nhau.  

Trên đường đến khách sạn.  

Tôi tắm xong bước ra phòng khách.  

Thì thấy Trần Hiến Châu đang ngồi trên sofa.  

"Không phải còn một phòng tắm nữa sao?"  

"Sao anh không vào đó tắm?"  

Tôi vừa lau tóc vừa hỏi.  

Anh cứ nửa tựa người vào ghế nhìn tôi.  

"Chẳng phải em nói sau này không liên lạc nữa à?"  

Tôi liếc anh.  

"Vậy giờ anh cũng có thể đi đấy."  

Khóe môi anh thấp thoáng nét cười tự giễu.  

Nhưng rồi vẫn đứng dậy.  

Anh đến trước mặt tôi.  

Cầm lấy khăn lông trên tay tôi.  

Tóc tôi dài.  

Mỗi lần gội xong đều lười lau khô.  

Anh chịu khó chăm.  

Tôi cũng ung dung hưởng thụ.  

Sấy đến khi tóc gần khô.  

Anh mới tắt máy sấy.  

"Tôi đi tắm."  

"Ừ."  

Tôi lười nhác đáp.  

Co ro ngồi lên sofa mở tivi.  

Anh lại đột nhiên cúi xuống.  

Hôn lên khóe môi tôi.  

"Đợi anh một lát."  

Khoảng 15 phút sau.  

Tiếng nước trong phòng tắm dừng lại.  

Một lúc sau, Trần Hiến Châu đẩy cửa bước ra.  

Chỉ quấn hờ chiếc khăn quanh phần eo săn chắc.  

Vai rộng eo thon.  

Đúng chuẩn tam giác ngược.  

Cơ n.g.ự.c và cơ bụng đều đẹp hoàn hảo.  

Chân dài hông nở.  

Da màu mật ong khỏe khoắn đầy gợi cảm.  

Dù đã cùng anh nhiều lần.  

Nhưng vừa thấy thân hình này.  

Tôi vẫn thấy ngượng.  

Vô thức tham lam liếc nhìn vài cái.  

Rồi mới rời mắt.  

Hình như anh khẽ cong môi cười.  

Anh lau qua tóc.  

Vứt khăn sang một bên.  

Rồi đi thẳng đến chỗ tôi.  

Tôi chưa kịp phản ứng.  

Cả người đã bị anh nhấc bổng.  

Trần Hiến Châu thấy tôi sợ hãi.  

Ôm c.h.ặ.t cổ anh.  

Lại trừng mắt lườm anh.  

Trong đáy mắt anh ngập tràn nét cười chân thật.  

"Triển Nhan."  

"Hôm nay muốn thử tư thế nào?"  

Anh hỏi một cách mờ ám.  

Nụ hôn liền đặt bên vành tai tôi.  

Từng nhịp thở quấn quýt nơi khóe môi.  

Vô tình khiến lòng tôi rung động.  

Giọng tôi mềm hẳn.  

"Như thể anh biết nhiều lắm vậy."  

Anh cười vui vẻ.  

"Lần trước về nhà anh có học bài cẩn thận."  

"Không đứng đắn."  

"Học thứ gì không học?"  

"Muốn thử không?"  

Tôi giả bộ bình tĩnh.  

Thật ra tim đập loạn cả lên.  

"Được, nếu không hài lòng, tôi đổi người."  

Lời còn chưa dứt.  

Anh đã mạnh mẽ áp môi cắt ngang.  

Buộc tôi nuốt nửa câu sau thành tiếng rên đứt quãng.  

Anh hôn rất sâu.  

Rất mạnh.  

Đến cạnh giường, tôi bị anh đẩy xuống lớp chăn mềm mại.  

Dây thắt áo choàng liền bị anh cởi ra.  

Đôi tay anh luyện trong quân ngũ có vết chai.  

Thô ráp đôi chút.  

Lại thêm lực mạnh hơn mấy lần trước.  

Tôi không kìm được khẽ rên lên.  

Hơi thở anh đột nhiên càng gấp gáp hỗn loạn.  

"Triển Nhan."  

Mắt anh ánh lên d.ụ.c vọng.  

Giọng khàn khàn.  

"Sao lần này khác hai lần trước thế?"  

Ánh nhìn tôi mơ hồ.  

Không hiểu ý anh.  

Dường như anh không chịu nổi dáng vẻ mơ màng đó của tôi.  

Nụ hôn nóng bỏng trượt dần xuống.  

Cuối cùng dừng lại nơi đỉnh cao.  

Đâu đó, làn gió thoảng nhẹ.  

Tấm rèm trắng khẽ phất.  

Tua rua trên rèm lay lên.  

Eo tôi cong như dây cung.  

Vô thức nghênh đón anh.  

"Triển Nhan, em có thích không?"  

Tôi lắc đầu.  

Cắn c.h.ặ.t môi không lên tiếng.  

Khóe mắt tôi đã ứa lệ vì khoái cảm.  

Anh cũng không ép quá.  

Chỉ mỗi lần tôi không trả lời.  

Thì anh lại dùng thêm lực.  

"Triển Nhan, còn chặn anh không?"  

Tiếng nức nở của tôi bị va đập đến vỡ vụn.  

"Không, không chặn nữa."  

Tôi bấu c.h.ặ.t lấy cánh tay rắn chắc của anh.  

Đầu ngón tay gần như in sâu vào lớp cơ bắp.  

Ăn quen mới biết ngon.  

Huống hồ anh đúng là cậu học trò chăm chỉ.  

Mỗi lần của tôi đều thoải mái hơn lần trước.  

Rất rất nhiều.  

Nhưng bây giờ anh lại không chịu để tôi đạt đến khoái cảm trọn vẹn.  

Cứ cầm chừng như lấy d.a.o cùn cứa thịt.  

Làm tôi bức bối nôn nóng.  

"Giờ nói anh nghe em có thích không?"  

Tôi không trả lời.  

Anh lại siết mạnh.  

"Thích... thích mà."  

"Triển Nhan muốn ở bên anh không?"  

Tôi choàng mắt.  

"Trần Hiến Châu."  

Anh không đáp.  

Chỉ cứ nhìn tôi từ trên cao.  

Đôi mắt xưa nay tôi vẫn ghét vì ngông nghênh bướng bỉnh.  

Giờ sâu thẳm như vực.  

Hàm chứa nỗi kìm nén đầy ẩn ức.  

Cùng cảm xúc nào đó tôi không tài nào đoán ra.  

"Không phải từ nhỏ anh vẫn luôn chê tôi sao?"  

"Nếu anh ghét em, sao lại hết lần này đến lần khác?"  

Anh nhếch môi cười nhạt.  

Dòng xuân cuộn trào.  

Anh vẫn gắng gượng không cử động.  

"Triển Nhan, anh chỉ hỏi em một lần này."  

"Có muốn ở bên anh không?"  

Tôi sắp phát điên.  

Thân thể, tinh thần, lý trí.  

Tất cả cùng tiến đến bờ vực sụp đổ.  

Cuối cùng vẫn là d.ụ.c vọng nuốt chửng tất cả.  

"Trần Hiến Châu."  

"Nhan Nhan."  

Anh hôn xuống.  

"Mọi thứ anh đều cho em."  

"Nhan Nhan, em muốn gì anh cũng cho."  

Đến lúc tất cả kết thúc trong cơn mê cuồng thỏa mãn.  

Bầu trời đã đen kịt.  

Điện thoại tôi có rất nhiều cuộc gọi nhỡ và tin nhắn.  

Quá nửa là của Cố Thanh Hoài.  

Tôi không trả lời.  

Nghĩ một lúc liền chặn liên lạc của anh ấy luôn.  

Một lát sau, điện thoại của Trần Hiến Châu cũng reo.  

Anh bắt máy.  

Giọng Cố Thanh Hoài lập tức vang lên.  

"Hiến Châu, cậu đang ở đâu?"  

Trần Hiến Châu kéo tôi vào lòng.  

Tôi mệt rã rời.  

Mềm nhũn dựa hẳn vào anh không nhúc nhích.  

"Ở cùng bạn gái."  

"Có chuyện gì à?"  

"Cũng chẳng có gì."  

"Chỉ là điện thoại Triển Nhan mãi không ai nghe."  

"Tớ không sao, nhưng mọi người khá lo."  

"Nhà hai người gần nhau."  

"Cậu có thấy cô ấy về chưa?"  

Trần Hiến Châu cúi xuống nhìn tôi.  

Tôi ra hiệu xịt.  

Bảo anh đừng lên tiếng.  

"Thấy rồi, cô ấy về rồi."  

"Vậy được, không làm phiền cậu hẹn hò nữa."  

Cố Thanh Hoài lại đùa đôi câu.  

Sau mới cúp.  

Trần Hiến Châu đặt điện thoại xuống.  

Cầm sang máy tôi mở khóa.  

"Làm gì thế?"  

"Bỏ chặn anh đi."  

Tôi bất đắc dĩ mở khóa.  

Nhìn anh gỡ sạch các chặn danh bạ.  

Tâm trạng rối ren lạ lùng.  

Thật ra có lẽ tôi cũng không muốn chặn anh thật.  

Thật ra cứ giữ mối quan hệ lâu dài như thế này cũng hay mà.  

Dù sao đúng là rất sướng.  

"Triển Nhan."  

"Đừng lần nào muốn làm mới tìm anh."  

"Lúc nãy em hứa với anh rồi, đừng quên."  

Tôi lúng b.úng mãi.  

Bèn ném cho anh một câu nói nổi tiếng.  

"Chuyện trên giường anh cũng tin à?"  

"Ngốc thế?"  

Hình như anh bị tôi chọc cười.  

"Được thôi, em có thể lật lọng."  

"Mai anh qua nhà em nói với bác trai bác gái."  

"Về việc chúng ta hẹn hò ba lần."  

"Trần Hiến Châu, tôi sợ thật."  

"Bố mẹ tôi mà biết chuyện này."  

"Chắc chắn lấy sổ hộ khẩu bắt tôi cưới anh ngay."  

"Được rồi, biết rồi, tôi thừa nhận."  

"Nhưng cho tôi thêm ít thời gian được không?"  

"Được."  

"Em nghĩ xong khi nào?"  

"Công khai quan hệ của chúng ta."  

"Lúc đó chúng ta lại làm tiếp."  

"Tôi đâu đến mức ham hố."  

Anh khẽ c.ắ.n môi tôi.  

"Ừ, em đâu có ham muốn đến vậy."  

"Chỉ là lần nào cũng để anh thay drap giường thôi."  

"Trần Hiến Châu, tôi xấu hổ giận dữ."  

"Cắn mạnh một phát vào cằm anh."  

"Chẳng phải do anh tệ hại."  

"Cứ trêu chọc tôi mãi."  

"Nếu không sao tôi phản ứng dữ dội thế."  

Không lâu sau.  

Có một người bạn du học về.  

Tổ chức họp mặt.  

Tôi, Trần Hiến Châu và Cố Thanh Hoài hiếm khi có dịp tề tựu đông đủ.  

Cố Thanh Hoài vẫn đi với Lâm Mạn Thư.  

Bạn bè vì biết trước anh ta luôn khó chịu khi thấy tôi đeo bám Cố Thanh Hoài.  

Nên xếp chỗ tôi và Trần Hiến Châu cách nhau rất xa.  

Rượu qua ba vòng.  

Không khí sôi nổi hẳn.  

Có người hỏi Cố Thanh Hoài.  

"Thanh Hoài, bao giờ thì mời tụi này uống rượu mừng của hai cậu đấy?"  

Anh thoáng liếc nhìn tôi.  

Rồi thân mật ôm vai Lâm Mạn Thư.  

"Sắp rồi, bọn tôi đang lên kế hoạch."  

Tất cả vô thức dõi mắt về phía tôi.  

Tôi cũng chẳng ngẩng đầu.  

Chỉ chăm chú húp canh.  

"Hôm nay đồ ăn khá ngon."  

"Có mấy món tôi thích."  

Điện thoại khẽ rung.  

Là tin nhắn của Trần Hiến Châu.  

"Lát nữa có muốn ra ngoài đi dạo cho tiêu cơm không?"  

"Dạo ở đâu?"  

"Ven hồ."  

"Dưới này có cái hồ nhân tạo, phong cảnh khá đẹp."  

"Được thôi, tôi ăn no rồi."  

"Cũng bị trò âu yếm của hai người kia làm muốn buồn nôn."  

"Ra ngoài đi dạo cũng hay."  

"Bọn mình tách nhau ra nhé."  

"Anh cứ đi trước, lát tôi sẽ tìm."  

Anh không trả lời.  

Nhưng mấy phút sau, anh đứng dậy cầm bao t.h.u.ố.c.  

"Tôi ra ngoài làm điếu t.h.u.ố.c, hít chút khí trời."  

Chờ anh đi chừng 10 phút.  

Tôi cũng đứng lên.  

"Tôi đi nhà vệ sinh."  

Mọi người đang nói cười rôm rả.  

Chẳng ai để ý chi tiết ấy.  

Nhưng tôi không biết rằng.  

Khi tôi ra ngoài, Cố Thanh Hoài đã liếc mắt nhìn tôi mấy lần.  

Lúc cánh cửa vừa khép, anh cũng đứng dậy bước theo.  

Trần Hiến Châu nhắn cho tôi.  

Bảo đang chờ dưới lầu.  

Tôi không vào nhà vệ sinh.  

Mà bấm thang máy đi thẳng xuống.  

Băng qua sảnh đi ra.  

Đã thấy anh đứng dưới gốc cây hút t.h.u.ố.c.  

Thấy tôi đến, anh dập ngay điếu t.h.u.ố.c.  

Gió đêm hơi lạnh.  

Tôi liền khẽ vòng tay tự ôm lấy mình.  

Anh bước tới.  

Kéo tôi vào lòng.  

Anh không nói gì.  

Chỉ tự nhiên cúi đầu hôn tôi.  

Tôi cũng không hề ngại ngần.  

Ngẩng đầu đáp lại.  

Chúng tôi quấn quýt hôn.  

Đến mức chẳng nhận ra.  

Cách đó không xa.  

Cố Thanh Hoài đang đứng trên bậc thang.  

Với vẻ mặt tăm tối.

Chương 3 - Giữ Lấy Làm Gì - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia