"Hôm đó tôi sẽ đến dự."  

Gương mặt anh ấy lại chẳng toát lên vẻ gì hạnh phúc.  

"Triển Nhan."  

"Thực ra anh cũng không ngờ mình sẽ cưới Lâm Mạn Thư."  

"Trước kia anh vẫn tưởng mình sẽ bị em quấn lấy đến phải chịu thua."  

"Giờ không cần nói mấy chuyện đó."  

Tôi ngắt lời anh.  

Cười rất thoải mái.  

"Hồi xưa còn nhỏ dại, làm nhiều chuyện ngốc nghếch."  

"Anh đừng để bụng, quên hết đi."  

Nét cười cuối cùng cũng biến khỏi gương mặt anh.  

"Triển Nhan, anh không đùa."  

"Anh thật sự sắp kết hôn rồi."  

"Em biết mà."  

"Chúc mừng hai người."  

Đáy mắt anh lạnh dần rồi.  

Anh buông một tiếng cười khẩy.  

"Nói thật nhé, trong đám bọn mình anh cứ nghĩ Hiến Châu sẽ là người cưới đầu tiên."  

"Em biết tại sao không?"  

Tôi vô thức bật hỏi.  

"Tại sao?"  

Anh nhìn tôi không rời mắt.  

"Vì anh biết từ rất sớm cậu ta đã thích một cô gái."  

"Vô cùng vô cùng sâu đậm."  

"Vốn dĩ Hiến Châu muốn đợi đủ tuổi pháp luật là cưới cô ấy luôn."  

"Nhưng không rõ xảy ra chuyện gì."  

"Hai người lại không thành."  

"Bây giờ thành ra để anh đi trước."  

Tôi sững sờ.  

Trong lòng ngồn ngang trăm mối.  

Nhưng cuối cùng hóa thành nỗi đắng chát.  

Thảo nào bao năm nay.  

Trần Hiến Châu chẳng mấy khi dính tin đồn tình ái.  

Hóa ra từ lâu anh đã có người trong lòng.  

Nghĩ đi.  

Nếu không phải đêm đó chúng tôi uống say nhầm lẫn ngủ cùng nhau.  

Cả đời này tôi chẳng có chút dính dáng gì với anh.  

Rõ ràng tôi không thích anh.  

Rõ ràng tôi từ trước đến giờ đều thích tuýp nam dịu dàng nho nhã.  

Rõ ràng từ hồi tiểu học tôi đã chẳng ưa gì anh.  

Rõ ràng tôi rất ghét anh.  

Mà sao lúc này nghe tin anh có người thương.  

Tôi lại cảm thấy khó chịu không nói nên lời.  

"Triển Nhan."  

Anh chỉ vào tấm thiệp trên tay tôi.  

"Nhớ xem kỹ ngày, đừng đến trễ."  

Tối đó tôi hẹn cô bạn thân đi uống rượu.  

Cô ấy tưởng tôi suy sụp vì đám cưới sắp tới của Cố Thanh Hoài và Lâm Mạn Thư.  

Nhưng kỳ thực không phải.  

Chuyện hai người họ, tôi chẳng gợn chút sóng lòng.  

Trong đầu tôi chỉ lởn vởn một suy nghĩ.  

Cô gái mà Trần Hiến Châu yêu rốt cuộc là người như thế nào?  

Khi anh yêu một người, dáng vẻ anh thế nào?  

Nếu cô ấy quay lại tìm anh.  

Liệu anh có lập tức đầu hàng tái hợp với cô ấy không?  

Thậm chí tôi còn phi lý tưởng tượng cảnh hai người họ bên nhau.  

Tôi cũng không rõ.  

Rốt cuộc mình tiếc nuối cơ thể anh.  

Hay tôi đã có chút động lòng với anh rồi.  

Tiễn bạn về, tôi gọi điện cho Trần Hiến Châu.  

Anh lái xe đến đón.  

Lúc ấy tôi say đến mức không đứng nổi.  

Đành ngoan ngoãn ngồi ghế dài bên lề đường chờ anh.  

Tôi trông thấy xe anh lao v.út đến.  

Trông thấy lúc anh bước xuống.  

Dáng người cao ráo vững chãi.  

Trông thấy gương mặt rắn rỏi mà điển trai của anh.  

Đột nhiên tôi muốn khóc.  

Khi anh đi đến, tôi đã khóc ướt cả mặt.  

Nhưng anh không giúp tôi lau nước mắt.  

Cũng chẳng dỗ dành như lúc trên giường.  

Anh chỉ đứng đó vô cảm nhìn tôi.  

Nỗi tủi thân trong lòng càng trào ra như suối.  

"Trần Hiến Châu."  

Tôi nấc nghẹn.  

Đưa tay về phía anh.  

Sắc mặt anh thoáng lay chuyển.  

Vài giây sau anh mới nâng tay.  

Khẽ lau giọt lệ trên mi tôi.  

"Triển Nhan, em khóc gì thế?"  

Tôi không biết phải nói thế nào.  

Không biết phải kể ra cảm xúc hiện tại của mình ra sao.  

Tôi chỉ gục đầu lên n.g.ự.c anh.  

Lặng lẽ khóc rất lâu, rất lâu.  

Đến khi tôi khóc mệt.  

Anh dường như cũng hết cách.  

"Được rồi, đừng khóc nữa."  

"Anh đưa em về."  

"Về nhà anh."  

Tôi chưa từng qua đêm ở chỗ anh.  

Nhưng lần này tôi muốn đến nhà anh.  

Tôi muốn ở trên giường anh.  

Muốn ở cạnh anh suốt cả đêm.  

Xong tất cả ý nghĩ ấy.  

Tôi chẳng đủ can đảm nào thốt ra.  

Căn hộ của Trần Hiến Châu rất rộng.  

Bố cục thoáng và gọn gàng.  

"Phòng tắm em dùng thoải mái."  

"Đừng vào thư phòng của anh."  

"Phòng khác thì tùy ý em."  

Anh đưa cho tôi đôi dép mới.  

Tôi nhìn đôi dép nam to như chiếc thuyền.  

Không nhịn được mà hỏi.  

"Không có dép nữa à?"  

"Không."  

"Anh chưa bao giờ đưa bạn gái về nhà sao?"  

"Anh có yêu đương bao giờ hay không?"  

"Em không biết à?"  

Anh nói cũng đúng.  

Chúng tôi đều lớn lên cùng nhau từ nhỏ.  

Nhưng ai cũng có bí mật không muốn cho người khác biết.  

Trần Hiến Châu tất nhiên cũng vậy.  

Vừa thay dép tôi vừa làm ra vẻ vô tình hỏi.  

"Vậy anh đã từng thích cô gái nào chưa?"  

Trần Hiến Châu khoanh tay đứng một bên cười.  

"Có."  

Tôi khom người thay dép.  

Nghe đến câu đó thì suýt ngã.  

Anh vội đỡ tôi.  

"Em uống bao nhiêu rượu rồi hả?"  

"Không nhiều."  

Tôi đứng thẳng người nhưng lại loạng choạng.  

Anh bế bổng tôi.  

"Đi tắm trước đã."  

Lần đầu kết thúc.  

Tôi nằm úp trên giường lướt điện thoại.  

Còn anh đi rót nước cho tôi.  

Anh trở lại đúng lúc tôi đang xem bảng tin của bạn bè.  

Ngập tràn hình thiệp cưới đỏ rực.  

Đều là bạn bè khoe thiệp mời.  

Tin nhắn Wechat thi thoảng lại nhảy vào.  

Toàn hỏi tôi có đi tìm Cố Thanh Hoài xuống nước hay không.  

Trần Hiến Châu cau mặt.  

Giật điện thoại khỏi tay tôi.  

"Dậy uống nước."  

Tôi nằm ườn không chịu nhúc nhích.  

"Đút em đi."  

Anh cũng không từ chối.  

Bế tôi dậy cho tôi uống.  

Rồi lại đè tôi xuống giường lần nữa.  

Lần này anh chiếm hữu có phần hơi mạnh.  

Tôi nhanh ch.óng chịu không nổi.  

"Trần Hiến Châu, em không đến tìm hắn à?"  

"Tìm ai?"  

"Còn ai nữa?"  

"Cố Thanh Hoài, anh ta không phải sắp cưới rồi sao?"  

"Em việc gì phải tìm anh ta?"  

"Em trước đây chẳng phải rất thích hắn?"  

"Ngày nào cũng sống c.h.ế.t vì hắn sao?"  

"Trần Hiến Châu."  

"Triển Nhan giờ trả lời anh, em có đi tìm hắn không?"  

Giọng anh nghe có vẻ hung dữ.  

"Trần Hiến Châu, anh hỏi câu này thì trước hết buông em ra được không?"  

Tôi nhíu mày.  

Giọng nói vì bị anh xô đẩy mà vỡ vụn thành tiếng nức nở.  

"Không, em trả lời anh trước."  

"Có tìm hắn không?"  

Anh lại làm như đêm đó.  

Mỗi câu nói kèm một cú va chạm mạnh bạo.  

Tôi chịu hết nổi.  

Giọng run rẩy như sắp nát vụn.  

"Không... không tìm."  

"Nhớ lời em vừa nói."  

Trần Hiến Châu anh nhẹ một chút.  

"Không nhẹ được."  

Anh cúi đầu hôn tôi.  

Nụ hôn vừa sâu vừa mạnh mẽ.  

Thể lực của anh thật khiến người ta kinh ngạc.  

Tôi có cảm giác mình như con thuyền bé giữa cơn sóng dữ.  

Hết đợt sóng này đến đợt sóng khác ập tới.  

Xém vỡ tan tành.  

Có lẽ vì đêm hôm ấy Trần Hiến Châu quá cuồng nhiệt.  

Làm rách BCS.  

Ngày cưới của Cố Thanh Hoài và Lâm Mạn Thư còn chưa tới.  

Tôi đã phát hiện mình mang thai.  

Nhìn tờ kết quả.  

Cả người tôi sững sờ.  

Cố Thanh Hoài nói Trần Hiến Châu có người trong lòng.  

Anh cũng thừa nhận anh từng thích một cô gái.  

Chúng tôi sẽ không có kết quả.  

Càng không nên có.  

Quãng thời gian này chẳng qua chỉ là mỗi người thỏa mãn nhu cầu.  

Xua đi cô đơn, giải tỏa ham muốn.  

Với tính cách của anh.  

Nhất định anh chỉ cưới người con gái anh yêu.  

Vậy nên anh sẽ không cần đứa bé này.  

Thế nhưng chỉ cần nghĩ đến khả năng ấy.  

Nước mắt đã rơi xuống.  

Tôi ngồi trên sàn nhà.  

Tờ giấy xét nghiệm nắm c.h.ặ.t trong tay.  

Ngoài cửa sổ trời đổ mưa.  

Tôi gọi điện cho anh.  

Chuông reo rất lâu.  

"Triển Nhan?"  

Giọng anh có chút khàn.  

"Trần Hiến Châu."  

"Em m.a.n.g t.h.a.i rồi."  

Đầu bên kia im lặng.  

Rất lâu.  

"Em đang ở đâu?"  

"Nhà em."  

"Đừng đi đâu hết, anh đến ngay."  

Hai mươi phút sau.  

Anh đến.  

Cả người ướt sũng.  

Anh nhìn tôi.  

Rồi nhìn tờ giấy trên tay tôi.  

Anh không nói gì.  

Chỉ ôm tôi vào lòng.  

Rất c.h.ặ.t.  

"Triển Nhan."  

"Đứa bé... em muốn giữ không?"  

Tôi gật đầu.  

Nước mắt rơi xuống áo anh.  

"Em muốn."  

Anh thở ra một hơi.  

Rất dài.  

"Được, vậy thì giữ."  

"Những chuyện khác, để anh lo."  

Đêm đó anh không đi.  

Anh ở lại.  

Nằm ôm tôi cả đêm.  

Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy.  

Anh đang nấu cháo.  

Thấy tôi ra, anh ngoắc tay.  

"Qua đây."  

Tôi đi qua.  

Anh ôm tôi từ phía sau.  

"Triển Nhan."  

"Chuyện người trong lòng anh nói trước đây."  

"Người đó là em."  

Tôi sững người.  

Không dám tin.  

"Anh nói dối."  

"Không dối."  

"Anh thích em từ năm mười lăm tuổi."  

"Nhưng em lúc đó chỉ có Cố Thanh Hoài."  

"Cho nên anh đành giả vờ ghét em."  

Tôi quay lại.  

Nhìn anh.  

Mắt đỏ hoe.  

"Sao anh không nói sớm?"  

"Nói rồi em có tin không?"  

Tôi lắc đầu.  

Chắc là không.  

Anh cười.  

Nụ cười rất nhẹ.  

"Vậy thì bây giờ nói."  

"Có muộn không?"  

Tôi lắc đầu.  

Ôm c.h.ặ.t lấy anh.  

"Không muộn."  

Ngoài trời mưa vẫn rơi.  

Nhưng trong lòng tôi.  

Lần đầu tiên sau rất lâu.  

Thấy nắng.

Chương 4 - Giữ Lấy Làm Gì - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia