Tôi luống cuống vặn nắp chai nước, đưa đến bên miệng anh.
Anh theo bản năng nuốt xuống, yết hầu khẽ lên xuống. Chiếc cổ trắng ngần vì men rượu mà ửng đỏ, sắc đỏ ấy lan dần lên tận vành tai.
... Quá đáng thật rồi.
Tôi nhắm c.h.ặ.t mắt, tay run lên.
Dòng nước khoáng mát lạnh men theo khóe môi anh chảy xuống, làm ướt một mảng ga giường.
Tôi giơ tay tự tát mình một cái.
Khẽ mắng:
“Đồ cầm thú.”
Tôi nhìn mũi, mũi nhìn tim, không dám nghĩ ngợi lung tung nữa.
Kéo chăn đắp cẩn thận cho anh, lúc này mới bình tĩnh lại đôi chút.
Nhìn gương mặt đang say ngủ với đôi mày vẫn khẽ nhíu của Hứa Diễm, tôi giơ ngón cái tự khen mình…
Giỏi lắm!
Ít nhất cũng không nhân lúc anh say mà làm chuyện quá đáng.
Đó là chàng trai tôi đã thầm thích suốt ba năm.
Anh nên mãi sống trong giấc mơ của tôi.
Đừng thật sự bước vào cuộc sống của tôi nữa.
Tiếng chuông cửa vang lên.
Thuốc giải rượu tôi đặt mua đã được giao tới.
Tôi đặt t.h.u.ố.c, khăn giấy và chai nước khoáng lên đầu giường.
Khẽ vẫy tay chào anh, nhỏ giọng tạm biệt:
“Tạm biệt nhé! Sau này đừng uống say như vậy nữa. Con trai ở bên ngoài một mình cũng phải biết tự bảo vệ bản thân đấy.”
5
Về đến nhà thì đã rất khuya, vậy mà tôi vẫn không sao ngủ được.
Tưởng Lộ cũng còn thức, nhắn tin buôn chuyện với tôi:
[Nhiên Nhiên, cậu biết không? Lớp trưởng bảo lúc đuổi theo Sở Duyệt thì cô ấy khóc t.h.ả.m lắm.]
[Cô ấy nói chỉ là cãi nhau với Hứa Diễm một chút, lỡ chọc cậu ấy giận thôi.]
Tôi nghĩ cũng phải.
Suốt ba năm cấp ba, hai người lúc nào cũng như hình với bóng. Lại thêm gia cảnh môn đăng hộ đối, ngay cả thầy cô cũng hiếm khi quản.
Nghĩ đến cái ôm nhầm lẫn tối qua.
Tôi càng thấy xấu hổ.
Thầm thích là chuyện tôi không thể kiểm soát.
Điều duy nhất tôi có thể kiểm soát, chính là lời nói và hành động của mình.
Không làm phiền anh.
Cũng không để bản thân mất mặt.
Tôi bực bội lướt điện thoại một lúc rồi xoay người đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, chuông cửa bất ngờ vang lên.
Giờ này bố mẹ tôi đều đã đi làm.
Theo lý thì chẳng có ai đến mới phải.
Thế nhưng chuông cửa vẫn kiên trì reo liên tục, như thể người bên ngoài đang có chuyện gấp.
Tôi khoác áo ngủ rồi ra mở cửa.
Vừa nhìn thấy người đứng ngoài, tôi lập tức sững sờ.
“Hứa Diễm? Sao cậu lại đến đây? Phòng khách sạn tớ đặt cho cậu phải 2h chiều mới trả mà.”
“Chuyện đó không quan trọng.”
Tôi ngơ ngác, nghĩ mãi cũng không hiểu anh tìm mình để làm gì.
Anh bước đến gần một bước, hạ giọng:
“Tớ đến để trả tiền khách sạn.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
“Cậu chỉ cần chuyển khoản WeChat cho tớ là được, đâu cần phải đích thân chạy tới...”
“Nhưng cậu chưa kết bạn với tớ.”
“... Tớ thêm ngay đây.”
Sau khi kết bạn thành công, anh vẫn không chuyển tiền ngay.
Đứng trước cửa, anh khẽ xoa xoa hai cánh tay, giọng đầy tủi thân:
“Lớp phó học tập, tớ lạnh quá. Cậu không mời tớ vào ngồi một lát sao?”
Lúc này tôi mới hoàn hồn, để ý thấy anh không mặc chiếc áo khoác hôm qua.
Trên người chỉ có một chiếc áo hoodie màu đen và quần jeans.
Rất đẹp trai...
Nhưng cũng rất lạnh.
Còn tôi thì ngược lại.
Cả người bọc trong bộ đồ ngủ hình gấu lông xù.
Ấm thì có ấm...
Nhưng trẻ con quá đi mất.
Tôi không nỡ để anh đứng chịu lạnh, bèn nghiêng người nhường lối.
“Vậy... cậu vào ngồi một lát đi.”
Cửa vừa đóng lại.
Tôi lập tức hối hận.
Chỉ có một nam một nữ ở riêng với nhau.
Anh tỉnh.
Mà tôi cũng tỉnh.
Anh đang sống sờ sờ đứng trước mặt tôi, còn chăm chú nhìn tôi.
Tay chân tôi nhất thời chẳng biết đặt đâu cho phải.
Lúc thì cuống cuồng tăng nhiệt độ điều hòa.
Lúc lại vội vàng mang khoai tây chiên, hạt dưa với quả anh đào ra.
“Cậu ăn tạm chút gì lót dạ nhé, tớ đi lấy thêm cho cậu một hộp sữa.”
Bất ngờ, anh nắm lấy tay tôi.
“Đừng bận rộn nữa, tớ không ăn.”
Đầu ngón tay lạnh buốt của anh khiến tôi khẽ run lên. Ngay sau đó, anh liền buông tay.
“Ngồi với tớ một lát được không?”
Tôi cứng đờ ngồi xuống, hai tay ngoan ngoãn đặt trên đầu gối.
Yên tĩnh quá.
Tôi bắt đầu thấy căng thẳng.
Một lúc sau, Hứa Diễm là người phá vỡ bầu không khí im lặng trước.
“Tối qua sao cậu lại bỏ tớ mà đi?”
“... Đâu có bỏ cậu. Cậu say rồi, tớ đưa cậu đến khách sạn, đợi cậu ngủ mới về.”
Đôi mắt trong trẻo của Hứa Diễm nhìn thẳng vào tôi.
“Tớ say.”
“Tớ giả vờ đấy.”
Tối qua anh uống ít nhất cũng phải năm, sáu, bảy, tám chai. Say đến mức chẳng còn biết trời đất là gì, còn nhận nhầm tôi thành Sở Duyệt.
Giờ lại chạy đến nói với tôi rằng anh giả vờ say?
Tôi hoàn toàn có lý do để nghi ngờ anh đang cố gỡ gạc thể diện.
Tôi cười gượng hai tiếng, thuận theo ý anh:
“Đúng đúng đúng. Nhìn là biết t.ửu lượng cậu rất tốt. Say rồi cũng chẳng quậy phá gì.”
Hứa Diễm nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt đầy vẻ bất lực, như thể đang trách tôi quá chậm hiểu.
“Nếu tớ không giả vờ say, thì với cái lá gan bé như thỏ của cậu, đến bao giờ mới dám đến gần tớ?”
“Tối qua tớ đã tạo cơ hội đến thế rồi, cậu muốn làm gì tớ cũng được.”
“Thế mà cuối cùng…”
“Cậu lại bỏ tớ ở đó rồi chạy mất.”
Tôi sững người.
Chẳng lẽ...
Anh phát hiện ra điều gì rồi sao?
Rõ ràng tôi đã che giấu rất kỹ mà.
Hứa Diễm đứng dậy, dang hai tay về phía tôi.
“Đồ nhát gan.”
“Có thể ôm tớ một cái được không?”
“Tớ buồn đến c.h.ế.t mất rồi.”