6
Hứa Diễm khẽ dang tay ôm lấy tôi.
Trong vòng tay anh là hương hoa hồng thoang thoảng, dịu dàng đến mức khiến người ta không sao thoát ra được.
Căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Tôi không phân biệt nổi tiếng tim đập dữ dội ấy là của anh...
Hay của chính mình.
Anh đang tỉnh táo sao?
Vậy tại sao lại ôm tôi?
Tôi không muốn trở thành chỗ dựa tạm thời sau khi anh chia tay.
Càng không muốn nhân lúc anh đau lòng mà lợi dụng cơ hội.
Tôi cố lấy lại bình tĩnh rồi nhẹ nhàng đẩy anh ra.
“Hứa Diễm, cậu đã có bạn gái rồi, không thể ôm tớ như thế được.”
“Tối qua tớ đưa cậu đến khách sạn chỉ vì chúng ta là bạn học cũ. Cậu đừng hiểu lầm.”
Hứa Diễm khựng người, nhìn tôi đầy ngỡ ngàng.
“Tớ lấy đâu ra bạn gái?”
Đến lượt tôi bị anh hỏi đến sững sờ.
“Thì... cậu với Sở Duyệt mà. Chẳng phải hai người đã yêu nhau từ hồi cấp ba rồi sao?”
Hứa Diễm tức đến bật cười:
“Chịu cậu luôn. Suốt ba năm cấp ba, ngoài học với chơi bóng thì tớ còn làm gì nữa? Rốt cuộc cậu nhìn kiểu gì mà ra tớ yêu cô ấy?”
“Nhưng... ai cũng nói vậy mà...”
“Tô Nhiên, cậu tin họ chứ không tin tớ sao?”
Đột nhiên bị anh gọi cả họ lẫn tên, tim tôi lập tức rối bời.
Tôi né tránh ánh mắt nóng bỏng của anh, khẽ nói:
“Tớ đâu có bảo là không tin cậu. Chỉ là... ai cũng nói như vậy, mà cậu cũng chưa từng phủ nhận...”
“Tớ đã nói rõ với cô ấy từ lâu rồi. Tớ không thích cô ấy. Chỉ là hai nhà thân thiết, lại là hàng xóm.”
“Cô ấy làm gì cũng không liên quan đến tớ.”
“Còn cậu thì sao, đồ ngốc. Tớ thích cậu suốt ba năm rồi, chẳng lẽ cậu không hề nhận ra chút nào à?”
Tôi không dám tin...
Có một ngày mình lại được nghe chính miệng anh tỏ tình.
Bất chợt tôi nhớ đến những lần hiếm hoi trong giờ học, khi vô tình ngoái đầu lại, vừa lúc bắt gặp ánh mắt Hứa Diễm.
Nhưng tôi vẫn luôn nghĩ đó chỉ là trùng hợp.
Chưa bao giờ dám để bản thân nảy sinh bất kỳ hy vọng nào vượt quá giới hạn.
Cho đến khi Hứa Diễm khẽ chạm vào tay tôi, tôi mới giật mình nhận ra đầu ngón tay mình đã run lên vì căng thẳng.
“Sao không nói gì?”
“Tớ... tớ muốn suy nghĩ thêm.”
Chuyện anh tỏ tình với tôi...
Thật sự quá khó tin.
Tôi muốn bình tĩnh lại, sắp xếp mọi chuyện từ đầu đến cuối rồi mới trả lời anh.
Nghe vậy, Hứa Diễm khẽ bật cười.
“Được, không vội.”
“Vậy tớ về trước nhé.”
“Về nhanh vậy sao?”
C.h.ế.t rồi.
Lỡ miệng mất rồi.
Tôi vừa ngẩng đầu lên đã thấy khóe môi Hứa Diễm không ngừng cong lên.
Lúc ấy tôi chỉ hận không thể chui ngay xuống khe ghế sofa trốn đi.
Anh giơ tay xoa nhẹ đầu tôi.
“Đợi đến khi cậu cho tớ một danh phận…”
“Lúc đó tớ sẽ quấn lấy cậu sau.”
“Tuần sau là sinh nhật tớ, cậu có thể đến không?”
“Được, nhất định tớ sẽ đến.”
Sau khi Hứa Diễm rời đi, điện thoại tôi nhận được thông báo chuyển khoản của anh.
Số tiền nhiều hơn hẳn tiền phòng khách sạn.
Tôi gửi cho anh một dấu hỏi.
[Cậu chuyển thừa rồi.]
Anh nhanh ch.óng trả lời:
[Vất vả cho cậu tối qua phải chăm sóc tớ.]
[Phần tiền dư, cậu có thể mua giúp tớ một món quà được không?]
Thật ra, dù anh không nói thì tôi cũng sẽ chuẩn bị quà cho anh.
Tôi vẫn luôn nhớ ngày sinh nhật của anh.
Suốt ba năm qua, những món quà tôi chuẩn bị cho anh đều được cất trong ngăn kéo bàn học.
Chỉ là...
Chưa từng có cơ hội trao tận tay anh.
Anh nói mình chưa từng hẹn hò với Sở Duyệt.
Cũng nói rằng anh thích tôi.
So với sự dè dặt và cẩn trọng của tôi, sự thẳng thắn của anh đã tiếp thêm cho tôi rất nhiều dũng khí.
Tôi quyết định...
Vào ngày sinh nhật của anh, sẽ chính thức tỏ tình với anh.
7
Đúng ngày sinh nhật Hứa Diễm, anh đã đứng chờ dưới nhà tôi từ rất sớm.
Trong tay còn ôm một bó hoa.
Nhưng anh chẳng hề nói trước là sẽ đến đón tôi.
Thấy anh xuống xe đi về phía mình, tôi cũng vội vàng chạy tới, vui vẻ hỏi:
“Sao cậu lại đến đây?”
“Đường xa, tớ đến đón cậu.”
Ánh mắt anh lướt qua chiếc váy tôi đang mặc, đôi mày khẽ nhíu lại.
“Lạnh quá, mau lên xe đi.”
Niềm vui vừa mới dâng lên, vì cái nhíu mày của anh mà lập tức biến thành thấp thỏm.
Bình thường quần áo tôi mặc đều khá trẻ con.
Lần này tôi cố ý mua váy mới, còn trang điểm nhẹ.
Chiếc váy chỉ dài đến đầu gối, dù đã mặc quần tất giữ ấm, gió lạnh vẫn như len vào tận xương.
Hứa Diễm có vóc dáng đẹp, mặc đồ thể thao cũng rất nổi bật.
Tôi không muốn khi đứng cạnh anh lại bị người khác coi thường.
“Cậu... không thích sao?”
“Nghĩ gì thế?”
“Chiếc váy này rất hợp với cậu. Nhưng tớ không muốn cậu bị cảm lạnh. Mau lên xe đi.”
Trong lòng tôi bỗng thấy ấm áp, khẽ đáp:
“Không sao đâu.”
Hứa Diễm nghiêng người sang, cẩn thận cài dây an toàn cho tôi.
Sau đó đặt bó hoa vào lòng tôi.
Tôi khó hiểu hỏi:
“Hôm nay là sinh nhật cậu, sao lại tặng hoa cho tớ?”
“Tớ sợ cậu quên mua quà cho tớ nên chuẩn bị trước một phần.”
“Đến nơi thì cứ bảo bó hoa này là cậu tặng tớ.”
Tôi lập tức thấy ngượng ngùng.
“Như vậy không ổn lắm đâu. Với lại... tớ có chuẩn bị quà cho cậu mà.”
Tôi lấy chiếc hộp quà trong túi xách đưa cho anh.
Hứa Diễm mở ra ngay tại chỗ.
Đôi mắt anh chợt sáng lên.
“Vòng tay à? Đẹp quá, tớ rất thích.”
Vừa nói, anh vừa đeo ngay lên tay.
Anh nghiêng đầu nhìn tôi, khẽ giơ cổ tay lên lắc lắc, đáy mắt ngập tràn ý cười.
“Cảm ơn cậu. Hôm nay nhận được tận hai món quà, tớ rất thích.”
“Không có gì. Cậu thích là được rồi.”
Chỉ cần thấy cậu vui...
Thì tớ cũng vui.