8

Tối nay có khá đông người đến.

Sở Duyệt cũng có mặt.

Quan hệ giữa tôi và cô ấy không tính là thân thiết, nhưng cũng chưa từng xảy ra mâu thuẫn.

Khi nhìn thấy Hứa Diễm đi phía sau tôi cùng bước vào, cô ấy thoáng sững người, rồi nhanh ch.óng đứng dậy đi về phía tôi.

“Nhiên Nhiên. Cuối cùng cậu cũng đến rồi, mọi người đều đang chờ cậu đấy.”

Tôi không ngờ cô ấy lại nhiệt tình với mình như vậy.

Nhất thời có chút lúng túng.

“Xin lỗi nhé, nhà tớ hơi xa.”

“Không sao, lại đây ngồi với mình.”

Vừa nói, cô ấy vừa đưa tay định nắm lấy tay tôi.

Nhưng Hứa Diễm đã nhanh hơn một bước.

Anh vòng tay qua vai tôi, kéo tôi ra phía sau mình.

“Cậu tự chơi đi. Cô ấy đi với tớ.”

Nụ cười trên gương mặt Sở Duyệt lập tức cứng lại, ánh mắt đầy tổn thương.

“A Diễm, đâu cần phải bảo vệ cô ấy như thế chứ? Mọi người đều là bạn quen cả, mình cũng đâu làm gì cô ấy.”

Hứa Diễm chẳng đáp lời, chỉ dẫn tôi đi vòng qua cô ấy rồi ngồi xuống.

Tôi ngoái đầu nhìn Sở Duyệt.

Cô ấy cúi đầu, bóng lưng trông cô đơn đến lạ.

Trong lòng tôi chợt mềm đi.

Đều là con gái, tôi có thể hiểu được cảm giác của cô ấy.

Hơn nữa...

Quả thật cô ấy cũng chưa từng làm gì tôi.

Hứa Diễm mang vài món tráng miệng đặt trước mặt tôi.

“Tớ nhớ cậu thích ăn xoài.”

Tôi đưa tay nhận lấy rồi nói cảm ơn.

Anh lại giơ tay xoa nhẹ tóc tôi.

“Với tớ thì không cần khách sáo như vậy.”

Động tác của anh rất tự nhiên.

Còn tim tôi thì đập càng lúc càng nhanh.

Tôi cứ mãi nghĩ xem nên chọn thời điểm nào để tỏ tình.

Hứa Diễm ngồi cạnh tôi, trò chuyện với bạn bè.

Thỉnh thoảng anh lại đưa tay vuốt chiếc vòng.

Cổ tay anh rất đẹp, các đường gân xương rõ ràng.

Màu đen bóng của đá obsidian nổi bật trên làn da trắng của anh.

Đúng là...

Mắt nhìn của tôi quá chuẩn.

Một cậu bạn đầu húi cua gọi Hứa Diễm sang chơi bi-a.

Còn trêu anh đừng bám lấy bạn gái mãi, làm như chỉ mình anh từng yêu đương vậy.

Mặt tôi lập tức nóng bừng.

Muốn giải thích nhưng lại thấy thừa thãi.

Dù sao tối nay tôi cũng định tỏ tình với anh.

Hứa Diễm lười biếng liếc cậu ta một cái.

“Tao thích đấy. Ít nói nhảm đi.”

Tiếng hò hét trêu chọc lại vang lên không ngớt.

Tôi khẽ đẩy anh, nhỏ giọng nói:

“Cậu đi chơi đi. Tớ không sao đâu.”

Anh vẫn có vẻ không yên tâm.

“Không sao, bọn họ chỉ thích làm ầm lên thôi. Chỉ cần cậu không giận là được.”

“Cậu ngồi cạnh làm tớ căng thẳng lắm. Tớ muốn sang ngồi với Sở Duyệt.”

Có lẽ anh không ngờ tôi lại chê mình, nên ngẩn người một lúc rồi bật cười.

“Được thôi.”

“Nhưng nếu cô ấy nói linh tinh gì thì đừng tin.”

“Có gì thắc mắc thì hỏi thẳng tớ.”

Tôi vội vàng gật đầu.

“Biết rồi.”

“Tớ chỉ tin những gì cậu nói.”

Khóe môi Hứa Diễm cong lên.

“Ngoan lắm.”

Người bên cạnh lập tức cười phá lên:

“Nhìn A Diễm bị người ta thuần hóa thành cái dạng gì kìa? Chỉ dỗ có hai câu mà ngoan như em bé rồi.”

Tôi đỏ bừng mặt, giả vờ như không nghe thấy.

Hứa Diễm đứng dậy, vừa xắn tay áo vừa hỏi:

“Thua thì tính sao?”

“Thua thì gọi mày một tiếng bố.”

“Cút đi. Tao không cần con trai. Ai thua thì đăng bài công khai come out trên mạng xã hội.”

“Đệt. Hứa Diễm, mày đúng là không làm người.”

Giữa tiếng cười đùa ầm ĩ, tôi chuyển sang ngồi cạnh Sở Duyệt.

Đang định mở lời an ủi cô ấy thì cô ấy đã quay sang, mỉm cười với tôi trước.

“A Diễm cuối cùng cũng chịu thả cậu ra rồi. Quen anh ấy lâu như vậy, mình chưa từng thấy anh ấy chủ động với cô gái nào cả. Ngay cả với mình, anh ấy cũng luôn hờ hững.”

“Thật sự ghen tị với cậu đấy.”

9

Cô ấy quá thẳng thắn.

Khiến tôi nhất thời chẳng biết phải đáp lại thế nào.

Suy nghĩ một lúc, tôi cầm ly nước trước mặt, uống cạn một hơi rồi nhìn cô ấy nói:

“Thật ra trước đây mình cũng rất ghen tị với cậu. Mỗi lần nhìn thấy cậu cười nói vui vẻ bên cạnh Hứa Diễm, mình đều rất ngưỡng mộ.”

“Mình còn chẳng có đủ dũng khí để chào cậu ấy một câu.”

“Nhưng sau này mình nghĩ lại, cậu vừa xinh đẹp, tính tình lại tốt, được nhiều người yêu quý. Nếu mình là con trai, chắc mình cũng sẽ thích cậu.”

Sở Duyệt mở to mắt, rồi bật cười thành tiếng.

“Được rồi, giờ thì mình hiểu vì sao Hứa Diễm lại thích cậu rồi. Ngốc ngốc, đáng yêu thật.”

Mặt tôi nóng bừng.

“Thật sao? Vậy... cậu không ghét mình nữa chứ?”

Cô ấy khẽ cong môi, giọng điệu hờ hững:

“Không đến mức ghét. Mình không thích tranh giành tình cảm với con gái.”

“A Diễm không thích mình, mình biết từ lâu rồi. Chỉ là thấy anh ấy vẫn còn độc thân nên mình muốn cố gắng thêm một chút. Giờ thì không cần nữa, mình nghĩ thông rồi.”

Tôi gật đầu lia lịa.

“Mình cũng thế, mình cũng thế. Mình thích chơi với con gái nhất. Cạn ly!”

Tôi lại cầm một ly nước lên, chủ động chạm ly với cô ấy.

“Này...”

Cô ấy còn chưa kịp nói gì, tôi đã uống cạn trước.

Tôi chép chép miệng, cảm nhận vị chua chua ngọt ngọt trong miệng rồi hỏi:

“Sao thế?”

“Không nhìn ra nha, t.ửu lượng cậu cũng khá đấy.”

“Rượu?”

Sắc mặt Sở Duyệt lập tức thay đổi.

“... Đừng nói là cậu tưởng đó là nước trái cây nhé?”

“... Chẳng phải là nước trái cây sao?”

“... Tửu lượng của cậu thế nào?”

“... Không biết nữa. Sở Duyệt, cậu ngồi yên đi, đừng lắc lư nữa, mình ch.óng mặt.”

“... Rốt cuộc là ai mới phải ngồi yên hả? Chỉ có hai ly rượu táo mà đã say thế này rồi. Lát nữa Hứa Diễm hiểu lầm mình chuốc rượu cậu thì oan c.h.ế.t mất.”

Vừa nói, cô ấy vừa định đứng dậy đi tìm Hứa Diễm.

Tôi giữ tay cô ấy lại.

“Làm gì mà ầm ĩ thế, ồn c.h.ế.t đi được. Mình đã bảo là mình không say rồi.”

Cô ấy dễ dàng rút tay ra, rồi đặt tay lên vai tôi.

“Ngồi yên đi, mình ngồi cách cậu xa một chút.”

Tôi lập tức ngồi thẳng lưng ngay ngắn.

Lúc Hứa Diễm quay lại, lưng tôi thẳng tắp như cây thước.

“Say rồi à?”

Chương 5 - Giữa Bụi Hoa Hồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia