“Tham Tham, ngươi ở bên cạnh bản quân đã hơn ngàn năm rồi.”
“Trong lòng ngươi, bản quân là người thế nào?”
Ta chẳng hiểu vì sao Huyền Dạ đột nhiên hỏi chuyện kỳ lạ như vậy.
Ta suy nghĩ một lát rồi đáp.
“Người là sư tôn của ta chứ còn là gì nữa?”
“Chẳng phải chính người nhất quyết thu ta làm đồ đệ sao?”
Huyền Dạ mím môi.
“Ngoài sư tôn ra thì sao?”
“Ngần ấy năm sớm tối ở cạnh nhau, trong lòng ngươi không có tình cảm nào khác đối với bản quân sao?”
Ta nghiêng đầu nghĩ thật lâu.
Sau đó chợt nhớ tới lời người phàm từng nói.
“Một ngày làm thầy, cả đời làm cha.”
“Người nuôi ta hơn ngàn năm, quả thật còn chu đáo hơn cha ruột mà ta chưa từng có.”
Ta vui vẻ ôm lấy cánh tay chàng.
“Hay người làm phụ thân của ta đi?”
“Phụ thân.”
“Phụ thân.”
“Phụ thân!”
Ngưng Sương có một vị Thiên Đế làm phụ thân nên mới có thể ngang ngược khắp nơi.
Nếu Huyền Dạ cũng thành phụ thân của ta, sau này ta đ.á.n.h nàng chẳng phải càng chẳng ai dám quản sao?
Huyền Dạ nghe xong, cả người cứng đờ như tượng đá.
Chàng im lặng hồi lâu, cuối cùng thẹn quá hóa giận, đưa tay gõ mạnh lên trán ta.
“Đừng nói bậy.”
Nói rồi chàng đứng dậy bỏ đi.
Ta vội vàng chạy theo.
“Người không muốn làm phụ thân sao?”
“Vậy làm mẫu thân cũng được.”
“Mẫu thân.”
“Mẫu thân.”
“Mẫu thân!”
Huyền Dạ nghe đến đó càng đi nhanh hơn.
Chỉ trong chớp mắt, chàng đã chạy xa như mười vạn tám ngàn dặm, để mặc ta đuổi chẳng kịp.
Ta đành đứng lại, trong lòng vẫn chẳng hiểu mình nói sai ở đâu.
Khi ấy ta còn tưởng Huyền Dạ hỏi những lời kia vì đã quyết định cưới Công chúa Ngưng Sương.
Không ngờ sau khi trở về Thiên Giới, chàng lại công khai từ chối hôn sự trước mặt mọi người.
Ngưng Sương đau lòng đến cực điểm, nhìn ta bằng ánh mắt đầy oán hận.
Cứ như việc nàng không thể gả cho Huyền Dạ đều do một tay ta gây ra.
Đúng là ta từng nói không muốn nàng làm sư nương.
Nhưng nếu Huyền Dạ thật lòng muốn cưới, ta cũng đâu thể ngăn cản.
Nói cho cùng, chính chàng không muốn thành thân với nàng mà thôi.
Bị từ chối, Công chúa Ngưng Sương khóc lóc đuổi theo Huyền Dạ.
“Huyền Dạ Thần Quân, ngươi đứng lại!”
“Ta rốt cuộc có điểm nào không bằng nàng?”
Ta vốn đang định rời đi, nghe đến đó lập tức dừng bước.
Có chuyện đáng nghe như vậy, sao có thể bỏ qua?
Chẳng lẽ Huyền Dạ không chịu hôn sự là vì trong lòng đã có người khác?
Chàng dừng lại, quay người nhìn Ngưng Sương.
“Ngoài xuất thân không bằng ngươi, nàng ấy về thuật pháp, trận pháp, phù lục, đan d.ư.ợ.c và luyện khí, mọi thứ đều hơn ngươi.”
Ngưng Sương nghe xong lập tức bật khóc.
Nước mắt chảy đầy mặt, dáng vẻ thê t.h.ả.m đến mức ngay cả ta nhìn cũng thấy đau lòng thay.
Nàng nức nở nói.
“Nhưng nàng ấy căn bản không thích ngươi.”
“Nàng chỉ là thảo mộc hóa hình, trong lòng không có tơ tình.”
“Ngươi đối tốt với nàng đến đâu, nàng cũng chẳng hiểu.”
“Trong lòng nàng, có khi bản cung còn đáng để nàng bận tâm hơn cả ngươi.”
Ta nghe mà trợn tròn mắt.
Thần tiên trên trời nói chuyện tình cảm đều thẳng thắn đến mức này sao?
Sắc mặt Huyền Dạ bỗng trở nên rất khó coi.
Chàng trầm giọng.
“Đủ rồi.”
“Đây là chuyện của bản quân.”
“Bản quân thích nàng, nhưng chưa từng ép nàng cũng phải thích bản quân.”
“Ta chỉ muốn ở bên cạnh nàng, bảo vệ nàng, để nàng được vui vẻ, bình an.”
“Nàng là thảo mộc hóa hình thì ta sẽ kiên nhẫn chăm sóc.”
“Nàng chưa có tơ tình, ta sẽ chờ đến ngày nàng thật sự hiểu được tình cảm.”
Ngưng Sương ngây người nhìn chàng.
Trong mắt nàng đầy vẻ khó tin, như thể đến giờ mới thật sự nhìn rõ Huyền Dạ là người thế nào.
Một lúc sau, nàng nghiến răng nói.
“Sớm biết ngươi là người như vậy, bản cung năm xưa đã chẳng để mắt đến ngươi.”
Ta còn tưởng chịu một phen mất mặt lớn như thế, Ngưng Sương nhất định sẽ náo loạn rất lâu.
Ai ngờ ngay ngày hôm sau, nàng chủ động xin xuống phàm lịch kiếp, nói muốn đổi cảnh đổi lòng.
Chuyện hôn sự của Huyền Dạ cũng vì thế nhanh ch.óng lắng xuống.
Nhưng từ đêm hôm ấy, những lời chàng nói với Ngưng Sương cứ quanh quẩn mãi trong đầu ta.
Người Huyền Dạ thích rốt cuộc là ai?
Có thể khiến một người lạnh nhạt như chàng lưu tâm đến thế, thậm chí không tiếc từ hôn với đích công chúa của Thiên Đế, hẳn phải là một nữ t.ử vô cùng xuất sắc.
Nhưng ngẫm lại, Huyền Dạ ngày ngày đều ở bên cạnh ta.
Nếu bên cạnh chàng thật sự có một nữ t.ử đặc biệt như vậy, ta không thể nào chẳng biết.
Khoan đã.
Chàng nói người ấy ngoài xuất thân ra, tất cả đều hơn Ngưng Sương.
Thuật pháp, trận pháp, phù lục, đan d.ư.ợ.c, luyện khí đều giỏi hơn nàng.
Nhìn khắp Thiên Giới, người phù hợp nhất với lời ấy chẳng phải là ta sao?
Ý nghĩ vừa xuất hiện, đầu óc ta lập tức rối tung.
Huyền Dạ thích ta sao?
Một khi đã nghĩ đến chuyện ấy, ta càng muốn gạt bỏ thì bóng dáng chàng càng hiện rõ.
Nụ cười của chàng, giọng nói của chàng, dáng vẻ mỗi lần bất đắc dĩ xoa đầu ta, cả lúc đứng chắn trước thiên lôi năm ấy, tất cả cứ lần lượt hiện lên.
Tim ta bỗng chua chua, ngứa ngứa, chẳng yên được chút nào.
Ta ôm đầu, hoảng đến mức tự lẩm bẩm.
“Không thể nào.”
“Chẳng lẽ ta cũng bắt đầu vướng vào tình ái rồi sao?”
Ta rất muốn biết người Huyền Dạ thích có thật sự là mình hay không, nhưng lại không đủ can đảm chạy thẳng tới hỏi chàng.
Nghĩ tới nghĩ lui, người duy nhất biết rõ chuyện này chính là Công chúa Ngưng Sương.
Lúc ta tìm đến, nàng đã đứng trên Luân Hồi Đài chuẩn bị xuống phàm.