Cả phòng tiệc im lặng trong chốc lát.
Tô Dữ thong thả phá vỡ sự yên tĩnh: "Thì ra trợ lý Thẩm đã kết hôn rồi sao? Cũng phải, một người phụ nữ ưu tú như cô sao có thể không có ai theo đuổi. Là tôi đường đột rồi. Chỉ là sao chưa từng nghe đồng nghiệp khác nhắc đến?"
Tôi há miệng.
Đầu óc trống rỗng.
Tôi dường như đã thấy t.ử thần đang vung lưỡi hái về phía mình.
Tiểu Chu nhanh miệng đáp thay: "Chưa làm đám cưới chính thức. Nghe nói đã đăng ký kết hôn nhưng nhà trai bảo đợi mua nhà rồi mới tổ chức. Kết quả đến giờ nhà còn chưa thấy đâu. À Đường Đường, chồng cậu làm nghề gì nhỉ? Không lẽ là cậu nuôi anh ta?"
Tôi: ...
Tôi làm sao nhớ nổi lúc đó đầu nóng lên đã bịa cái gì?
Tôi rụt vào góc.
"Thì... làm văn phòng bình thường thôi."
Tô Dữ nhấp một ngụm rượu, giọng điệu rất bình thản.
"Vậy à? Chồng cô cũng ghê gớm thật. Ba giờ sáng bị vợ bắt quả tang ở khách sạn mà còn dám rủ 'ba người cùng vui'. Người ngoài không biết còn tưởng đang cosplay tổng tài bá đạo."
Mặt tôi nóng bừng.
"Lúc đó tôi uống say nên nói linh tinh..."
"Ồ, say nên nói linh tinh."
Tô Dữ gật đầu như thể đã hiểu, rồi hỏi tiếp: "Thế chuyện bạo hành gia đình cũng là vì say nên bịa à?"
Tôi: ...
Tiểu Chu ở bên cạnh gật đầu lia lịa.
"Đúng đúng! Có lần Đường Đường đi cà nhắc cả tuần, bảo bị chồng đẩy ngã cầu thang. Bọn tôi tức c.h.ế.t đi được, nhưng cậu ấy còn không cho báo cảnh sát! Giám đốc Tô, anh nói xem có phải cậu ấy bị yêu đến lú đầu rồi không?"
Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Tiểu Chu à...
Hôm nay nhất định cậu phải tiễn tôi lên đường đúng không?
"Vậy sao? Loại đàn ông như vậy mà trợ lý Thẩm vẫn không nỡ rời bỏ. Hay là cô có nhược điểm gì rơi vào tay anh ta?"
Tô Dữ cười như không cười nhìn tôi.
"Ví dụ như... cô lén nuôi một chú cún ở bên ngoài rồi bị anh ta phát hiện?"
8
Chiếc tách trà trong tay tôi suýt nữa rơi xuống đất.
Tiểu Chu bên cạnh chẳng hiểu gì, còn hùa theo: "Giám đốc Tô đừng trêu cậu ấy nữa. Đường Đường nhát gan thế này thì làm gì dám nuôi ch.ó. Ngay cả khi chồng mình ngoại tình, cậu ấy cũng chỉ dám ngồi chờ ngoài cửa khách sạn chứ đâu dám xông vào."
"Tiểu Chu, tôi xin cậu, im miệng đi..."
Tôi chỉ muốn biến mất ngay tại chỗ, đành c.ắ.n răng giải thích: "Thật ra... chồng tôi chỉ thỉnh thoảng mới như vậy thôi. Bình thường anh ấy đối xử với tôi rất tốt. Tất cả đều là hiểu lầm..."
"Vậy à? Tôi cũng tin mắt nhìn người của trợ lý Thẩm không đến nỗi tệ."
May mà Tô Dữ chỉ luôn giữ nụ cười nửa miệng, không nói thêm gì nữa, quay sang cụng ly với người khác.
Tôi chỉ muốn c.h.ế.t.
Vốn dĩ còn có hy vọng giải thích rõ ràng.
Nhưng sau màn phá đám của Tiểu Chu, có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch nổi.
Nếu để Tô Dữ biết tôi chính là người yêu qua mạng của anh...
Thì trong mắt anh, tôi sẽ trở thành một người phụ nữ độc ác đã có chồng mà còn lừa anh như lừa ch.ó.
Sao tôi xui xẻo thế này?
Chẳng những chưa được "ăn" miếng nào, còn ngày nào cũng nơm nớp lo sự nghiệp tiêu tan.
Có phải tôi nên lên chùa bái Phật giải hạn không?
Tan tiệc.
Tôi cố tình nán lại đến cuối cùng.
Đợi mọi người đi hết mới lấy điện thoại ra gọi xe.
Kết quả ứng dụng báo phía trước còn hơn một trăm người đang chờ.
Tôi bất lực.
Kiểu này về đến nhà chắc cũng gần nửa đêm.
Một chiếc Maserati màu đen lặng lẽ dừng trước mặt tôi.
Cửa kính hạ xuống.
Tô Dữ đặt một tay lên vô lăng, nghiêng đầu nhìn tôi.
"Chồng cô không đến đón à? Xem ra đúng như Tiểu Chu nói, quan hệ vợ chồng của trợ lý Thẩm không được tốt lắm."
Tim tôi giật thót.
Tôi cười gượng.
"Không có đâu. Chỉ là tôi sợ anh ấy làm việc vất vả nên không gọi. Chuyện nhỏ thế này không cần làm phiền anh ấy... một mình tôi cũng về được..."
"Nhà cô ở phía bắc thành phố đúng không? Lên xe đi, tôi tiện đường đưa cô về."
"Không cần đâu, giám đốc Tô. Tôi đợi thêm chút là có xe rồi, không dám làm phiền anh."
Tô Dữ nhìn tôi, ánh mắt không mang theo cảm xúc gì.
"Trợ lý Thẩm đang sợ tôi sao? Nói mới nhớ, hôm nay lưng tôi vẫn còn đau vì bị va phải. Lỡ trên đường bất cẩn ngất đi..."
Anh đã nói đến mức đó.
Nếu còn từ chối nữa thì đúng là không biết điều.
Tôi c.ắ.n răng mở cửa ngồi vào ghế phụ.
Lúc thắt dây an toàn, tay còn run nhẹ.
Xe lặng lẽ hòa vào dòng xe cộ.
Tôi ôm túi xách, dựa vào ghế, máy móc lướt điện thoại.
Nhưng trên màn hình có chữ gì tôi cũng chẳng đọc nổi.
Đột nhiên Tô Dữ lên tiếng: "Đôi hoa tai của trợ lý Thẩm khá đặc biệt. Chồng cô tặng à?"
"Không... đôi này là cún..."
Tôi vội vàng nuốt nốt chữ cuối cùng xuống.
Đôi hoa tai này là cún hôi mua tặng tôi khi du lịch ở Pháp.
Sau khi biết thân phận thật của đối phương, tôi đã cất hết những món có thể làm lộ thân phận như vòng tay, dây chuyền, thậm chí cả móc treo điện thoại.
Chỉ có đôi hoa tai là vì đeo quen quá nên quên tháo.
Khoan!
Đừng hoảng, Thẩm Đường!
Đâu phải trên đời này chỉ có một đôi hoa tai.
Chỉ cần tôi khăng khăng nói là tự mua, anh ấy làm gì được tôi?
Tôi gượng cười.
"Không đâu. Tôi mua ở sạp ven đường thôi, không có hóa đơn cũng chẳng có lịch sử mua hàng. Nếu anh thích thì tôi còn gửi link cho anh được nữa, ha ha..."
Tô Dữ tỏ vẻ tiếc nuối.
"Đáng tiếc thật. Tôi cứ tưởng đó là đôi hoa tai cuối cùng do một bậc thầy nghệ thuật người Pháp thiết kế trước khi qua đời. Năm đó nó được đấu giá một triệu tệ. Tôi còn tưởng hôm nay may mắn được nhìn thấy tác phẩm cuối cùng ấy."
Bộp.
Điện thoại trong tay tôi rơi xuống đất.
Tôi hít ngược một hơi.
Ý anh là sao?
Đôi hoa tai trông chẳng đáng tiền này lại trị giá một triệu tệ?