Bao lâu nay tôi vẫn luôn đeo trên tai một triệu tệ biết đi?

"Không đâu... chắc anh nhìn nhầm rồi. Chắc là sức mạnh của Nghĩa Ô thôi, ha ha..."

Vừa cười gượng, tôi vừa cúi xuống nhặt điện thoại.

Trên đỉnh đầu, giọng Tô Dữ bình thản vang lên: "Cũng đúng. Dù sao tôi vừa nhớ ra đôi hoa tai đó là do chính tôi đấu giá để tặng bạn gái yêu xa. Sao nó có thể xuất hiện trên tai trợ lý Thẩm được chứ? Có điều Nghĩa Ô đúng là nơi kỳ diệu, lại có thể làm hàng giống đến mức tôi suýt nhận nhầm."

Bộp.

Điện thoại của tôi lại rơi xuống.

Cứu với...

Hôm nay điện thoại của tôi nhất định phải hỏng mới chịu sao?

9

"À đúng rồi, có thể giúp tôi lấy hộ hộp khăn giấy ở ghế sau không?"

Đúng lúc tôi đang định giả c.h.ế.t, cả tối chỉ cúi xuống nhặt điện thoại như đà điểu vùi đầu vào cát, Tô Dữ bỗng chuyển chủ đề.

Tôi như được đại xá, vội vàng xoay người với tay về phía ghế sau.

Đúng lúc chạm được vào hộp khăn giấy, khuỷu tay tôi vô tình hất đổ chiếc bình giữ nhiệt đặt cạnh bệ trung tâm điều khiển.

Không hiểu sao nắp bình lại không được vặn c.h.ặ.t.

Nước bên trong tràn ra, làm ướt vạt áo sơ mi và phần đùi quần tây của anh.

Tôi sợ đến hồn vía lên mây, vội rút một nắm khăn giấy ấn lên.

"Xin lỗi, xin lỗi giám đốc Tô! Tôi thật sự không cố ý!"

"Không sao."

Giọng anh rất bình thản, không nghe ra cảm xúc.

"Phía trước không tiện dừng xe. Có thể phiền trợ lý Thẩm lau giúp tôi được không?"

"Đ... đương nhiên rồi!"

Tôi luống cuống lau những chỗ bị ướt.

Khăn giấy rất nhanh đã thấm đẫm nước.

Phần vải ở bụng của chiếc sơ mi dính sát vào da, để lộ đường nét săn chắc bên dưới.

"Bên trong áo cũng bị ướt rồi."

Anh vẫn nói bằng giọng bình tĩnh.

"Giúp tôi mở cúc áo ra lau một chút đi. Dính vào người khó chịu lắm."

Hơi thở tôi khựng lại.

Ngón tay lơ lửng trên hàng cúc áo sơ mi của anh.

Trong đầu hai giọng nói đang đ.á.n.h nhau.

Một giọng hét lên: "Thẩm Đường, cậu điên rồi à? Còn muốn giữ công việc này không?"

Giọng còn lại nhẹ nhàng dụ dỗ: "Cậu chỉ đang chịu trách nhiệm cho lỗi của mình thôi, đừng nghĩ nhiều."

Cuối cùng, giọng thứ hai thắng.

Tôi cúi mắt, run run mở chiếc cúc áo đầu tiên.

Những đường cơ rõ ràng, săn chắc.

Đường cơ chữ V biến mất dưới cạp quần.

Tôi nín thở, cầm khăn giấy cẩn thận áp lên.

Qua lớp khăn mỏng, đầu ngón tay gần như có thể cảm nhận được từng múi cơ.

Tôi không dám nghĩ nhiều.

Đến mức chẳng hề để ý chiếc xe đã dừng lại từ lúc nào.

"Ở đây."

Một bàn tay bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi vẫn đang lau.

Anh dẫn tay tôi chậm rãi trượt xuống, nhẹ nhàng đặt thấp hơn phần cơ bụng.

"Tôi tập gym thường xuyên. Điều bạn gái tôi thích nhất là những tấm ảnh cơ bụng tôi chụp cho cô ấy. Cô ấy luôn nói, nếu có ngày gặp nhau thì nhất định phải tự tay sờ thử."

Anh nghiêng đầu nhìn tôi.

Áo sơ mi mở rộng.

Cà vạt cũng bị anh dùng một tay nới lỏng đôi chút.

"À đúng rồi, chồng của trợ lý Thẩm có tập thể thao không? Cơ bắp của anh ta có đẹp không?"

Nói rồi, anh lại cúi đầu tiến gần thêm.

Đầu mũi gần như chạm vào vành tai tôi.

"Trợ lý Thẩm..."

"Tối qua cô có uống rượu không? Sao mặt cô đỏ thế?"

10

Lý trí cuối cùng cũng quay trở lại trong chốc lát.

Tôi lập tức lùi mạnh ra sau.

"Đến nhà tôi rồi! Chồng tôi đang đợi trên lầu. Cảm ơn giám đốc Tô đã đưa tôi về. Mai gặp lại ở công ty!"

Tôi mở cửa xe, gần như lăn ra ngoài.

Đến cả túi xách cũng quên mang theo.

Lại cuống cuồng quay lại chộp lấy rồi cắm đầu chạy vào cửa chung cư.

Vừa bình tĩnh lại, tôi vừa lén đứng cạnh rèm cửa nhìn xuống.

Chiếc xe màu đen vẫn đỗ nguyên tại chỗ.

Đỗ rất lâu.

Lâu đến mức chân tôi đứng mỏi nhừ.

Mãi sau anh mới từ từ quay đầu xe rời đi.

Tôi lao lên giường, lấy điện thoại nhắn cho Tô Tô.

"Anh cậu sau khi về nước thì ở đâu vậy?"

Tô Tô trả lời ngay: "Biệt thự ở phía nam thành phố. Anh ấy bảo muốn có không gian riêng nên nhất quyết không chịu về nhà."

Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn ba giây.

Rồi úp cả mặt xuống gối.

Ngày hôm sau, tôi tháo đôi hoa tai ra.

Đến công ty, vì mất ngủ nên quầng mắt của tôi đen sì.

Tôi uể oải ngáp một cái.

Tiểu Lục bên cạnh chọc chọc tôi.

"Cậu không thấy hôm nay giám đốc Tô cứ đi ngang khu mình mãi à? Với cả áo sơ mi của anh ấy có vẻ hơi chật thì phải. Cơ tay làm căng cả tay áo luôn. Hay là mình nhìn nhầm? Sao mình thấy hôm nay anh ấy còn đẹp trai hơn hôm qua nữa..."

Tôi theo bản năng nhìn sang.

Vừa khéo chạm phải ánh mắt anh.

Tôi lập tức cúi đầu.

Xong rồi.

Không lẽ anh nhận ra tôi, đang nghĩ cách trả thù sao?

Tôi muốn khóc mà không có nước mắt.

Thôi vậy.

Chỉ cần tôi sống c.h.ế.t không thừa nhận.

Anh cũng chẳng có bằng chứng chứng minh tôi chính là người yêu qua mạng của anh.

Sau giờ nghỉ trưa.

Tiểu Lục ôm một chồng tài liệu kéo tôi đi báo cáo công việc với giám đốc Tô.

Tôi c.ắ.n răng bước theo.

Tô Dữ đang tựa lưng vào ghế xem tài liệu.

Tay áo xắn lên đến cẳng tay, để lộ cổ tay thon dài với những đường nét gọn gàng.

Ánh mắt tôi vô thức lướt qua ngón út tay trái của anh.

Nốt ruồi son nhỏ dưới ánh đèn càng trở nên nổi bật.

Tiểu Lục bắt đầu báo cáo.

Tôi cúi đầu lật tài liệu nhưng chẳng đọc nổi một chữ.

Thỉnh thoảng Tô Dữ hỏi vài câu.

Giọng nói trầm ổn.

Hoàn toàn khác với dáng vẻ trên xe tối qua.

Tôi khẽ thở phào.

Xem ra anh chưa nhận ra tôi.

Đúng lúc buổi báo cáo sắp kết thúc.

Tô Dữ bỗng như vô tình hỏi: "À đúng rồi, trợ lý Thẩm. Hôm qua vì tôi mà cô về nhà muộn như vậy... chồng cô không giận chứ?"

Chương 5 - Gọi Điện Với Người Yêu Qua Mạng Nhưng Quên Tắt Mic - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia