11

Cây b.út trong tay tôi suýt rơi xuống đất.

Tiểu Lục cũng mở to mắt nhìn hai chúng tôi.

Tô Dữ nhìn tôi.

"Nếu chồng cô là người hay để bụng, cô có thể hẹn anh ta ra. Tôi sẽ đích thân giải thích với anh ta."

Khóe miệng tôi giật giật.

"K... không cần đâu. Anh ấy hiểu tính chất công việc của tôi."

Tô Dữ nâng tách trà lên.

"Cũng phải. Hai người khá hợp nhau đấy. Một người bận làm việc, một người bận ngoại tình. Hoàn toàn lệch múi giờ, cũng đỡ phải cãi nhau."

Tôi: ...

Tôi cười gượng.

"Đó đều là hiểu lầm..."

Tô Dữ khẽ cười.

"Vậy thì tốt. Có điều trợ lý Thẩm này, chồng cô đúng là có sức hút thật. Một cô gái tốt như cô mà vẫn bị anh ta giữ c.h.ặ.t. Không giống tôi. Lớn từng này rồi mà đến yêu qua mạng cũng chẳng nên hồn."

Da đầu tôi tê rần.

Tiểu Lục trợn tròn mắt.

"Cái gì? Giám đốc Tô cũng yêu qua mạng? Còn bị đá nữa sao?"

Tô Dữ dùng ngón út khẽ vuốt miệng tách trà.

Giọng điệu nhàn nhạt.

"Ừ. Yêu hơn nửa năm. Vốn đã hẹn gặp mặt. Kết quả trước ngày gặp thì bị chia tay. Tôi còn đặc biệt vì cô ấy mà đến thành phố này. Đến nơi mới phát hiện cô ấy đã có chồng."

Tiểu Lục tức giận đập bàn.

"Quá đáng thật! Điều kiện của giám đốc Tô tốt như vậy mà cô ta còn không biết quý trọng? Cô ta mù rồi à? Thẩm Đường, cậu thấy sao?"

Tôi khó khăn nặn ra mấy chữ.

"Chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng được. Đã chia tay rồi... hay là cứ bỏ qua đi..."

Tô Dữ ngước mắt nhìn thẳng vào tôi, cười như không cười.

"Trợ lý Thẩm, cô nói đúng. Tình cảm đúng là không thể miễn cưỡng. Nhưng tôi nghe nói chồng cô ấy đối xử với cô ấy không tốt lắm. Vậy nên, trợ lý Thẩm… Là người đã có chồng, chắc cô có nhiều kinh nghiệm hơn. Theo cô thì việc cô ấy đột nhiên chia tay tôi là vì nguyên nhân gì? Là vì tôi đã làm điều gì chưa đủ tốt? Hay là… Cô ấy đã thay lòng đổi dạ? Hoặc theo như mọi người nói… Nếu tôi thật sự ưu tú như vậy… So với chồng cô ấy… Liệu tôi còn có cơ hội giành lấy vị trí đó không?”

12

Tôi cũng không biết mình đã lấp l.i.ế.m với Tô Dữ bằng cách nào.

Chỉ nhớ lúc bước ra khỏi văn phòng, hồn vía như bay mất.

Khoảnh khắc ấy, tôi thậm chí rất muốn nói thẳng với anh: "Đúng vậy, em chính là người yêu qua mạng của anh. Nhưng em không ngoại tình, cũng không có chồng. Tất cả đều là hiểu lầm!"

Nhưng sau một màn "tiếp tay" của đám đồng nghiệp...

Liệu anh còn tin tôi nữa sao?

Đột nhiên tôi cảm thấy số mình thật khổ.

Hay là... nghỉ việc luôn cho rồi.

Có lẽ ông trời đã nghe thấy lời cầu nguyện của tôi.

Liên tiếp mấy ngày sau, tôi đều không gặp Tô Dữ.

Hôm đó tan làm, tôi vốn định chuồn thật nhanh.

Ai ngờ sếp đầu hói lại đi tới.

"Tiểu Đường à, vừa có bưu kiện của giám đốc Tô gửi đến công ty. Cô giúp mang lên văn phòng nhé. Thứ nào cần cất thì cất, thứ nào cần bày thì bày luôn."

C.h.ế.t tiệt!

Giờ tan làm của tôi!

Trong lòng c.h.ử.i như tát nước, ngoài mặt vẫn phải nở nụ cười chuyên nghiệp.

Tôi cam chịu khiêng chiếc thùng hàng cao gần nửa người lên văn phòng Tô Dữ.

Thở dài một hơi rồi xé băng keo.

Đồ bên trong được xếp ngay ngắn.

Trên cùng là một món đồ được bọc mấy lớp xốp chống sốc.

Tôi nhẹ nhàng tháo ra.

Động tác bỗng khựng lại.

Đó là chiếc cốc gốm tôi tự tay làm khi đi du lịch Cảnh Đức Trấn.

Thân cốc méo mó.

Men sứ loang lổ không đều.

Dưới đáy còn khắc dòng chữ do tôi hứng lên viết: "Chỉ dành cho cún hôi."

Lúc ấy tôi còn chụp ảnh gửi cho cún hôi.

"Làm cho anh một cái cốc đấy. Tuy xấu thật, nhưng không được chê đâu."

Anh trả lời bằng cả một chuỗi: "Hu hu hu, chủ nhân ơi anh yêu em quá!"

Còn nói cả đời này uống nước chỉ dùng chiếc cốc đó.

Đầu ngón tay tôi khẽ run.

Tôi cẩn thận đặt chiếc cốc lên bàn làm việc.

Lật xuống dưới nữa.

Là một cặp b.úp bê đôi.

Một chú cáo mặc vest.

Một cô thỏ mặc váy.

Trên đuôi chú cáo còn buộc sợi dây đỏ do chính tay tôi tết.

Tôi nhớ lúc đó mình từng nói: "Sau này gặp nhau, mỗi người ôm một con. Đi ngủ cũng phải ôm."

Anh đáp: "Anh sẽ ôm em, không cho b.úp bê ôm."

Tôi khịt mũi.

Lấy đôi b.úp bê ra rồi đặt cạnh chiếc cốc.

Dưới đáy thùng còn rất nhiều thứ khác.

Ngay cả hộp bánh quy tôi tặng...

Anh cũng không nỡ mở ra ăn.

Mỗi một món đồ đều được gìn giữ cẩn thận.

Hốc mắt tôi bắt đầu cay xè.

Suốt nửa năm yêu xa.

Mỗi lần tôi vô tình nhắc đến điều gì.

Ngày hôm sau món đồ ấy đều xuất hiện trước cửa nhà tôi.

Có lần tôi tăng ca đến tận nửa đêm.

Anh cứ ở đầu dây bên kia hát khe khẽ dỗ tôi.

Đợi đến khi tôi về tới nhà mới chịu cúp máy.

Rõ ràng lệch nhau sáu tiếng.

Nhưng bất kể lúc nào tôi tìm anh.

Anh cũng luôn ở đó.

Anh nói khi về nước sẽ gặp tôi.

Anh nói anh rất thích tôi.

Anh nói muốn ở bên tôi cả đời.

Tôi quỳ trên sàn.

Trong tay vẫn cầm đôi tượng gốm nhỏ đặt làm riêng.

Sống mũi cay xè.

Nước mắt suýt rơi.

Biết thế ngay từ đầu đã nói rõ rồi.

Tôi nhớ cún hôi quá...

"...Những thứ này đều là người yêu tôi tặng."

Một giọng nói bất ngờ vang lên phía sau.

Gần đến mức như đang thì thầm bên tai.

Toàn thân tôi giật b.ắ.n.

Đôi tượng gốm trong tay cũng bay ra ngoài.

Choang!

Vỡ làm đôi.

13

Mồ hôi lạnh lập tức tuôn ra.

Tô Dữ nhìn tôi đầy u ám.

"Đó là những thứ rất quý với tôi. Chính tay tôi đóng gói rồi mang từ nước ngoài về."

Tôi chột dạ vô cùng.

Tôi khẽ nói: "Xin lỗi... Hay anh nói giá bao nhiêu, tôi đền cho anh."

Anh cúi đầu.

"Không phải thứ có thể dùng tiền mua được."

Tôi đành c.ắ.n răng nói tiếp: "Hay là... tôi cũng biết làm gốm một chút. Tôi sẽ làm cái giống hệt để đền anh."

Anh nhìn tôi đầy ẩn ý.

"Tôi biết một xưởng gốm tư nhân vẫn còn mở cửa."

...

Tại sao tôi cứ có cảm giác...

Mọi chuyện đều nằm trong sự tính toán của anh?

Anh đưa tôi đến một phòng riêng của xưởng gốm.

Lý do là anh không thích nơi đông người.