Mười năm ròng rã, ta và người thiếp được Hầu gia nâng niu nhất chưa từng có lấy một ngày thật sự yên ổn bên nhau.

Ấy vậy mà đến khi hơi thở đã mỏng như sợi khói cuối chiều, nàng lại đem đứa con gái vừa tròn năm tuổi phó thác vào tay ta.

Ta nhếch môi, buông một lời lạnh nhạt:

“Ngươi không lo ta quay lưng bán nó đi lấy bạc sao?”

Nàng chỉ chậm rãi lắc đầu, thanh âm yếu ớt đến mức tưởng chừng một cơn gió cũng có thể cuốn mất.

“Điều ta lo hơn cả là những ngày tháng sau này của bà quá đỗi thanh nhàn.”

Tiểu cô nương bên cạnh dè dặt níu lấy vạt áo ta, nhỏ giọng đến đáng thương:

“Đích mẫu, mọi người đều bảo người sẽ băm con nhỏ ra, đem làm nhân bánh chẻo.”

Ta cúi xuống, ghé khuôn mặt lại gần, cố tình bày ra vẻ hung dữ nhất.

“Bọn họ nói chẳng sai. Trên đời này, ta thích nhất chính là bánh chẻo nhồi thịt trẻ con.”

Thân thể nhỏ bé kia run lên hồi lâu.

Sau cùng, nó thò tay vào ống tay áo, lấy ra một củ tỏi rồi dè dặt đưa tới.

“Vậy… người cho nhiều tỏi một chút, bớt gừng đi được không? Con không chịu được cay.”

Ta nhất thời không biết nên đáp thế nào.

Giữa ta và Khương Tri Vi đã có trọn mười năm chẳng ai chịu nhường ai.

Nàng là người thiếp được Tạ Hoài Viễn đặt ở đầu quả tim, còn ta là chính thất hắn cưới hỏi đàng hoàng về phủ.

Nàng có thể gảy những khúc tỳ bà mềm như nước, có thể nép bên người mà nũng nịu, lại càng biết rơi lệ sao cho dáng vẻ tựa cánh lê sau mưa, khiến bất cứ kẻ nào nhìn thấy cũng khó tránh khỏi mềm lòng.

Còn ta quen xem từng trang sổ, xét từng khoản thu chi, trị đám hạ nhân không biết phép tắc, thậm chí có thể mắng Tạ Hoài Viễn đến độ hắn thà ngủ ngoài thư phòng cũng chẳng dám bước về viện.

Người trong Hầu phủ vẫn thường truyền tai rằng ta hận Khương Tri Vi đến thấu tận cốt tủy.

Nói như vậy cũng không hẳn là oan cho ta.

Ai bảo nàng vừa đoạt đi phần ân sủng vốn thuộc về ta, vừa muốn chia đôi quyền quản gia trong tay ta.

Năm ấy, trong tiệc mừng sinh thần của ta, nàng chỉ bằng vài câu mềm mỏng đã khiến ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía mình.

Ta tức giận đến mức ngay trước mặt toàn phủ hất tung cả bàn tiệc.

Tạ Hoài Viễn giận đến sắc mặt xanh mét, còn Khương Tri Vi thì trở về viện khóc suốt nửa đêm.

Vậy mà sáng hôm sau, nàng lại sai người đưa sang cho ta một vò rượu quế hoa thơm dịu.

Dưới đáy vò giấu một mảnh giấy nhỏ.

Trên đó chỉ có một hàng chữ:

“Phu nhân lúc lật bàn, quả thật rất đẹp.”

Kể từ ngày ấy, ta và nàng càng tranh đấu không biết mỏi mệt.

Nàng giành lấy chìa khóa phòng sổ sách, ta liền cắt sạch tiền tháng trong viện nàng.

Nàng vô ý làm vỡ chén ngọc của ta, ta cho người nhổ không sót một gốc mẫu đơn nàng yêu thích.

Nàng chạy đến trước mặt Hầu gia khóc lóc, kể rằng ta đối xử hung hăng, ta lập tức sang chỗ lão phu nhân, thẳng thừng gọi nàng là hồ ly tinh mê hoặc nam nhân.

Nha hoàn trong phủ đổi hết lớp này đến lớp khác, qua đủ ba lượt người, nhưng cuộc đối đầu giữa chúng ta vẫn chưa từng dừng lại.

Rồi có một ngày, Khương Tri Vi bỗng nhiên ngã bệnh.

Đại phu xem mạch xong chỉ biết lắc đầu, nói hàn khí đã ngấm sâu vào xương, cùng lắm nàng chỉ còn chống đỡ được ba ngày.

Lúc ta bước vào phòng, thân thể nàng đã gầy đến mức chẳng còn bao nhiêu da thịt.

Ấy thế mà khuôn mặt kia vẫn đẹp đến khiến người khác chướng mắt.

Đáng ghét thật.

Đã bệnh thành dáng vẻ ấy rồi, cớ sao nàng vẫn có thể xinh đẹp như vậy?

Nàng tựa người nơi đầu giường, hai cánh tay ôm lấy một tiểu cô nương.

Đứa trẻ chỉ mới năm tuổi, hai má tròn đầy, đôi mắt đen lay láy, trên người khoác chiếc áo bông đỏ được may vô cùng tinh tế.

Vừa thấy ta bước vào, nó lập tức co người, vùi sâu hơn vào lòng mẫu thân.

Khương Tri Vi dịu dàng vỗ lên tấm lưng nhỏ bé ấy.

“Mãn Mãn, mau thưa người.”

Đứa trẻ khẽ run, lí nhí mãi mới gọi thành tiếng:

“Đích… đích mẫu.”

Ta giữ nguyên sắc mặt lạnh lùng.

“Nhỏ quá, ta không nghe được.”

Nó sợ đến mức cả bờ vai cũng rung lên.

Khương Tri Vi nhìn dáng vẻ ấy liền bật cười, nhưng vừa cười được một tiếng đã ho không ngừng, đến khi buông khăn xuống, trên nền lụa trắng đã loang đầy m.á.u.

Ta cau c.h.ặ.t mày.

“Đã sắp bước qua quỷ môn quan rồi, vậy mà ngươi vẫn còn tâm trạng cười sao?”

Nàng khó nhọc chống tay, gắng ngồi thẳng hơn một chút.

“Bùi Thanh Loan, ta muốn nhờ bà một việc.”

Ta cười nhạt.

“Muốn ta đứng ra thu xếp hậu sự cho ngươi?”

Nàng khẽ lắc đầu.

“Ta muốn bà thay ta nuôi con bé.”

Không khí trong phòng đột nhiên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng hít thở.

Ta nhìn nàng, còn ngỡ bản thân đã nghe sai.

“Ngươi phát điên rồi sao?”

Trong ánh mắt Khương Tri Vi khi ấy không còn nửa phần kiêu ngạo hay đắc ý như thuở trước, chỉ còn sự mỏi mệt của một người đã chẳng thể đi tiếp.

“Nhà mẹ đẻ của ta không đủ thế lực để che chở nó. Hầu gia là người không thể trông cậy, lão phu nhân xưa nay lại chẳng ưa đứa trẻ này.”

“Nếu ở lại trong phủ, sớm muộn nó cũng bị những kẻ kia nuốt đến chẳng còn xương.”

Ta cúi mắt nhìn tiểu cô nương đang túm c.h.ặ.t t.a.y áo nàng.

“Ngươi không sợ kẻ nuốt nó lại chính là ta sao?”

Khương Tri Vi nghe vậy chỉ cong môi.

“Ta không lo.”

“Bà yêu thể diện hơn bất cứ ai. Dẫu trong lòng có độc địa đến đâu, bà cũng sẽ đường đường chính chính bày ra trước mặt người khác, tuyệt đối chẳng thèm dùng đến thủ đoạn dơ bẩn sau lưng.”

Ta lạnh giọng:

“Ngươi đ.á.n.h giá ta cao quá rồi.”

1 - Gửi Hài Nhi Cho Chính Thê - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia