Khương Cận lập tức oan ức.
“Nhưng con còn chưa học viết thành thạo.”
Ta xoa đầu nó, trong lòng âm thầm thở dài.
Khương Tri Vi, ngươi quả nhiên rất biết chọn người.
Một lưỡi d.a.o có thể đẩy cả Tạ gia vào đường cùng, ngươi lại ngang nhiên đặt vào tay ta.
Từ đó về sau, Tạ Hoài Viễn trở về phủ thường xuyên hơn.
Nhưng thứ hắn quan tâm chẳng phải là con gái.
Hắn chỉ không ngừng lục tìm một món đồ.
Viện Khương Tri Vi bị người của hắn đào bới gần như lật cả nền đất lên.
Không tìm thấy thứ cần tìm, hắn lại dẫn người đến trước viện ta.
Ta đứng chắn ngay cửa.
Tạ Hoài Viễn tức giận đến mất hết bình tĩnh.
“Bùi Thanh Loan, nàng đừng ép người quá đáng!”
Ta đứng sau ngưỡng cửa, thản nhiên đáp:
“Nếu Hầu gia muốn khám xét nơi ở của chính thê, xin hãy viết hưu thư trước.”
Sau cùng, hắn vẫn không dám viết.
Bùi gia tuy đã sa sút đôi phần, nhưng chưa đến mức không còn ai.
Huynh trưởng của ta hiện đang nhậm chức trong Hình bộ.
Chỉ riêng điều ấy cũng đủ khiến Tạ Hoài Viễn phải dè chừng.
Ta giấu quyển sổ vào một ngăn kín, sau đó cho tâm phúc đưa thư đến chỗ huynh trưởng.
Không ngờ lá thư vừa rời khỏi phủ, Khương Cận liền mất tích.
Buổi chiều hôm đó, nó bỗng muốn ăn hạt dẻ rang đường.
Xuân Đào đưa nó ra phố.
Chỉ quay đi lấy tiền trong khoảnh khắc, khi nhìn lại đã chẳng còn thấy bóng đứa trẻ.
Ta siết mạnh chén trà trong tay.
“Nhất định là Tạ Hoài Viễn.”
Chiếc chén vỡ trong lòng bàn tay, mảnh sứ cứa sâu khiến m.á.u chảy xuống từng giọt.
Chưa đầy nửa canh giờ sau, người của hắn đã mang đến một mảnh giấy.
Trên đó viết:
“Muốn đứa trẻ bình an, hãy mang quyển sổ đến đổi.”
Xuân Đào sợ hãi đến bật khóc.
“Phu nhân, chúng ta phải làm thế nào?”
Ta lập tức đứng lên.
“Chuẩn bị xe ngựa.”
“Người thật sự muốn đem vật ấy đi sao?”
Ta nhìn nàng.
“Nếu không đi, chẳng lẽ mặc cho Mãn Mãn c.h.ế.t trong tay hắn?”
Nơi hẹn là một ngôi từ đường bỏ hoang ngoài thành.
Khi ta bước vào, Khương Cận đã bị buộc vào cột.
Miệng nó bị nhét kín bằng vải, trên khuôn mặt nhỏ còn in nguyên dấu năm ngón tay.
Tạ Hoài Viễn đứng bên cạnh, vẻ mặt lạnh lẽo.
Nhìn thấy cảnh ấy, hai bàn tay ta siết c.h.ặ.t, lửa giận gần như thiêu đỏ cả mắt.
“Tạ Hoài Viễn, ngay đến con ruột của mình ngươi cũng bắt giữ.”
“Ngươi còn xứng được gọi là người sao?”
Hắn chẳng buồn đôi co.
“Đưa quyển sổ cho ta.”
“Trước tiên hãy cởi trói cho con bé.”
Tạ Hoài Viễn cười nhạt.
“Nàng cho rằng ta ngu đến vậy sao?”
Ta lạnh lùng nói:
“Nếu trên người Mãn Mãn xuất hiện thêm một vết thương, bản sao còn lại sẽ lập tức được đưa vào Hình bộ.”
Sắc mặt hắn biến đổi.
“Nàng còn sao chép thêm một bản?”
Ta khẽ nhướng mày.
“Ngươi có thể tự đoán.”
Tạ Hoài Viễn chăm chăm nhìn ta, ánh mắt lạnh như lưỡi d.a.o muốn rạch xuyên da thịt.
Phía bên kia, Khương Cận không ngừng giãy giụa, trong cổ chỉ phát ra những tiếng ú ớ nghẹn ngào.
Trong lòng ta đã căng như dây cung, chỉ cần thêm một chút nữa sẽ đứt.
Nhưng ngoài mặt, ta vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
“Tạ Hoài Viễn, nửa đời ngươi đều bám vào tiền bạc của nữ nhân mà sống.”
“Không ngờ đến khi cùng đường, dáng vẻ ăn bám của ngươi lại còn khó coi hơn trước.”
Hắn nổi giận, giơ tay tát mạnh vào mặt ta.
Ta không né tránh.
Cú đ.á.n.h khiến đầu ta lệch sang bên, vị tanh của m.á.u lập tức lan khắp miệng.
Khương Cận trông thấy liền điên cuồng giãy khỏi dây trói.
Tạ Hoài Viễn gào lên:
“Bùi Thanh Loan, nàng thật sự cho rằng mình đã thắng sao?”
Ta chậm rãi lau vết m.á.u ở khóe môi.
“Dù thế nào, ta cũng chưa từng thua dưới tay một kẻ như ngươi.”
Hắn giật quyển sổ khỏi tay ta rồi xô ta ngã xuống đất.
Ta chống tay ngồi dậy.
“Đồ đã đưa, lập tức thả người!”
Tạ Hoài Viễn bỗng cười đến điên dại.
“Bùi Thanh Loan, chỉ cần nàng còn sống, ta sẽ chẳng bao giờ được yên.”
Trong lòng ta lập tức trĩu xuống.
Ta hiểu hắn đã nảy ý định g.i.ế.c cả hai người diệt khẩu.
Đúng lúc hắn chuẩn bị ra tay, bên ngoài bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Máu trên mặt Tạ Hoài Viễn rút sạch.
Huynh trưởng ta, Lâm Chiếu Lam, dẫn người của Hình bộ xông vào từ đường.
Chỉ qua vài hơi thở, Tạ Hoài Viễn cùng đám tay chân đã bị khống chế.
Đến khi ấy, ta mới âm thầm thở phào.
Trên đời vốn không tồn tại bản sao nào cả.
Thứ ta gửi đi trước đó chỉ là một bức thư cầu cứu.
Ta đ.á.n.h cược huynh trưởng sẽ hiểu ý và đến đủ nhanh.
Mọi lời nói về bản sao đều chỉ nhằm kéo dài thời gian.
May thay, ván cược ấy ta không thua.
Vừa được tháo dây, Khương Cận lập tức chạy tới ôm chầm lấy ta, khóc đến chẳng thể phát thành lời.
Ta nâng cằm nó lên, kiểm tra từng vết thương.
“Có đau lắm không?”
Nó lắc đầu, rồi vội nhìn sang bên má đang sưng của ta.
“Đích mẫu, người có đau không?”
Ta thoáng ngẩn ra.
Bàn tay nhỏ của nó run rẩy chạm vào mặt ta.
“Con thấy ông ấy đ.á.n.h người.”
Ta vẫn cố chấp đáp:
“Ta chẳng đau.”
Khương Cận càng khóc dữ hơn.
“Người lại nói dối con.”
Ta đành ôm nó vào lòng.
“Được rồi, ta đau, được chưa?”
Nó nức nở nói:
“Từ nay con sẽ không bao giờ đòi ăn hạt dẻ nữa.”
Ta không hiểu.
“Bị bắt đi là lỗi của kẻ xấu, có liên quan gì đến hạt dẻ?”
“Nếu con không tham ăn, Xuân Đào đã không phải đưa con ra phố.”
“Như vậy con cũng sẽ không bị bắt.”
Lòng ta chua xót.
Ta giữ lấy hai vai nó, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy nước.
“Mãn Mãn, hãy nhớ lời ta.”
“Người gây ra chuyện sai trái mới là kẻ có lỗi.”
“Ngươi không cần vì tội ác của kẻ khác mà trách bản thân.”
Nó nghe xong, chớp mắt hỏi:
“Vậy sau này con vẫn được ăn hạt dẻ sao?”
“Được.”
“Ngươi muốn ăn bao nhiêu cũng được.”