Ký ức như thủy triều cuồn cuộn tràn về.
Ta nhớ ra rất nhiều chuyện.
Ta nhìn người đang cầm kiếm.
“Hỗn Trần đạo trưởng.”
“Ông không nên lừa ta.”
Trên đường từ Thiên Phi cung trở về nhà, ta còn gặp một người.
Ta nghe thấy một tiếng gọi:
“Tẩu t.ử.”
Theo tiếng gọi nhìn lại, đó là Hàn Thành, đồng liêu từng cùng Lưu Hưng ra khơi.
Hắn bước nhanh về phía ta, lễ độ hỏi:
“Lâu rồi không gặp, Khởi Nguyên vẫn khỏe chứ?”
Khởi Nguyên là tên tự của Lưu Hưng.
Ta gật đầu đáp lại, kỳ lạ vì chỉ thấy hắn đi một mình.
“Sao không thấy Mạn nương?”
Mạn nương là thê t.ử của Hàn Thành.
Hai người tình cảm rất tốt.
Mỗi lần Hàn Thành trở về, phu thê họ luôn như hình với bóng.
Thế nhưng trên mặt Hàn Thành hiện lên một nụ cười khổ bất đắc dĩ.
“Không gặp lại là chuyện tốt.”
Đối diện ánh mắt nghi hoặc của ta, hắn tiếp tục:
“Nói không nhớ là giả.”
“Nhưng chỉ cần mẹ con họ bình an…”
“Ta cũng yên lòng rồi.”
“Ôi, tẩu t.ử là người hiểu rõ nhất những vất vả của mẹ con họ.”
“Bên này nếu có việc gì cần giúp, cứ gọi ta bất cứ lúc nào.”
Hàn Thành và Lưu Hưng là đồng liêu.
Nhà cửa cũng gần nhau.
Hai gia đình thường xuyên qua lại.
Ngày Mạn nương sinh con, Hàn Thành và Lưu Hưng đều còn đang lênh đênh ngoài biển.
Chính ta là người đi gọi bà đỡ tới.
May mắn mẹ tròn con vuông.
Mạn nương một mình nuôi con khôn lớn, vô cùng cực khổ.
Ngày Hàn Thành trở về, đứa bé đã gần một tuổi.
Sau đó lại có một chuyến ra khơi khác.
Lưu Hưng trở về, nhưng Hàn Thành thì không.
Đúng vậy.
Hàn Thành đã không thể sống mà trở về.
Hắn c.h.ế.t rồi.
Nghĩ đến đây, ta đột nhiên quay đầu nhìn bóng lưng Hàn Thành đang dần đi xa.
Người c.h.ế.t…sao có thể đứng trước mặt ta?
Ta chợt nhớ tới chiếc gương đồng.
Vội vàng lấy ra, soi về phía bóng lưng hắn.
Nhưng kết quả hoàn toàn khác với dự liệu của ta.
Trong gương…lại hiện rõ bóng dáng của Hàn Thành.
Nếu gương đồng có thể soi thấy người c.h.ế.t…
Vậy Lưu Hưng không hiện trong gương, sao có thể là quỷ?
Hỗn Trần đạo trưởng đã lừa ta.
Nghĩ thông điều đó, ta bình thản nhìn thanh kiếm đang cắm trên vai mình.
Rồi ngã vào lòng Lưu Hưng.
Mọi chuyện bắt đầu từ chiếc gương đồng.
Ta trả chiếc gương lại cho Hỗn Trần, trong lòng đầy không cam tâm.
“Tại sao?”
“Soi hình soi bóng, không soi người đã khuất?”
“Rõ ràng ta đã nhìn thấy người c.h.ế.t trong gương.”
Ánh mắt Hỗn Trần đạo trưởng né tránh.
Không trả lời.
Nhìn phản ứng ấy của ông ta, trong lòng ta chỉ thấy may mắn.
May mà mình chưa phạm sai lầm đến cùng.
Gương đồng có thể soi thấy người c.h.ế.t.
Người không hiện trong gương…là Lưu Hưng.
Hắn không c.h.ế.t.
Mà ngày tháng khắc ở mặt sau tấm mộc bài…chính là ngày giỗ của ta.
Thì ra…người c.h.ế.t là ta.
“Ta nhớ ra rồi.”
“Ta nhớ ra tất cả rồi.”
Ta nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Lưu Hưng.
Hắn gầy đi rất nhiều.
So với ngày ta tiễn hắn ra khơi, hắn đã tiều tụy hơn hẳn.
Khi ấy sức khỏe của ta ngày một suy yếu.
Lưu Hưng từng nói muốn mua thêm một nha hoàn để chăm sóc ta.
Ta từ chối.
Ta không có con cái.
Một mình vẫn có thể tự chăm sóc bản thân.
Bổng lộc của hắn không nhiều nhưng cũng đủ chi tiêu trong nhà.
Số tiền dư ra, ta đều dùng để giúp đỡ những cô nhi quả phụ như Mạn nương.
Chỉ là ta không ngờ.
Sau khi Lưu Hưng ra khơi không lâu, ta lại phát hiện mình đã mang thai.
Ta nắm tay Mạn nương.
Vui mừng như một đứa trẻ.
Thế nhưng chẳng bao lâu sau, ta lại ngất xỉu ngay trong nhà.
Đại phu nói cơ thể ta quá yếu.
Nếu cố giữ lại đứa bé này, e rằng tính mạng sẽ gặp nguy hiểm.
Lựa chọn tốt nhất là sớm bỏ thai.
Bát t.h.u.ố.c phá t.h.a.i được đặt trước mặt.
Nhưng ta mãi không thể nâng lên.
Tay ta đặt trên bụng mình.
Một sinh mệnh nhỏ bé đang ở trong đó.
Đó là đứa con mà ta đã mong đợi suốt mười năm.
Giờ lại bắt ta tự tay g.i.ế.c nó, ta không đành lòng.
Trong bếp, nước đã sôi.
Tiếng nước ùng ục vang lên không ngớt.
Ta vội vàng đứng dậy.
Chỗ nước này vốn là để pha trà đường đỏ.
Mạn nương thường nói:
“Ba tháng đầu t.h.a.i chưa ổn.”
“Bốn tháng tuy khá hơn, nhưng vẫn không nên tham lạnh.”
“Trà nóng phải luôn mang theo bên người.”
Ta nghĩ ngợi một lúc.
Cuối cùng vẫn pha trà đường đỏ.
Rót vào bình gốm nhỏ, dùng khăn vải bọc lại rồi đặt vào trong giỏ tre.
Hôm nay vốn định đi mua ít đồ.
Chuyện bỏ t.h.a.i cũng không gấp đến mức phải làm ngay trong ngày.
Ta xách giỏ ra khỏi nhà.
Dưới cầu Đông Đình ở khu chợ sáng.
Thuyền nối sát thuyền.
Người chen chúc người.
Trên quầy bán bánh, những chiếc bánh vuông còn đang bốc hơi nóng.
“Cô nương mua một chiếc bánh đi.”
“Bánh vừa hấp xong, ngon lắm!”
Ta do dự một chút.
Bánh nếp khó tiêu, ăn ít thì hơn.
Nhưng chiếc bánh trắng mềm ấy trông thật hấp dẫn.
Cuối cùng ta vẫn mua một chiếc.
Bẻ một nửa ra ăn chậm rãi.
Nửa còn lại được gói kỹ, cất vào trong giỏ tre.
Vị ngọt tan dần trên đầu lưỡi.
Quả thực rất ngon.
Ngay khi nếm được vị ngọt ấy, trong bụng ta bỗng khẽ động một cái.
Thì ra nó cũng thích ăn bánh.
“Cô nương, có muốn dùng thêm chè khoai môn hoa quế không?”
“Khoai môn này là loại ngon nhất ở Thái Thương đấy.”
“Dẻo mềm mịn màng, nấu cùng đường đỏ đến trong veo, còn rắc thêm hoa quế khô.”
“Mềm đến mức chẳng cần nhai.”
Thế là trong giỏ tre lại có thêm chè khoai môn hoa quế, kẹo gạo nổ và bánh vân phiến.
Quầy đồ kho bên cạnh đang bán gà hầm Song Phụng.
Da gà vàng óng, hương thơm ngào ngạt.
Ta mua một con, chia thành hai phần bọc trong giấy dầu.
Định bụng mang một phần cho Mạn nương.
Mua sắm xong xuôi, ta cũng đã hơi mệt.
Đúng lúc đi ngang qua giếng Thông Hải trong thành.
Ta ngồi xuống một phiến đá bên thành giếng, nhấp từng ngụm trà đường đỏ.