Ta chỉ cảm thấy trên mặt mình ướt đẫm.
Nhưng đã không phân biệt nổi đó là nước mưa hay là nước mắt của chính mình.
Ta ra đi trong lúc nhìn gương mặt của đứa trẻ.
Nhắm mắt.
Chỉ có chút tiếc nuối.
Không được nhìn thấy dáng vẻ vui mừng của Lưu Hưng khi lần đầu làm phụ thân.
Ta đã c.h.ế.t rồi.
Hiện giờ đang ở chốn u minh.
Xung quanh đều là quỷ hồn.
Cho nên…Lưu Hưng không hiện trong gương đồng.
Là bởi hắn là người sống.
Ta nhìn gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ ấy.
Khẽ nói: “Cuối cùng chàng cũng trở về rồi.”
Lưu Hưng ôm c.h.ặ.t lấy ta.
“Ta về rồi.”
“Ta sẽ không đi nữa.”
Hỗn Trần đạo trưởng khẽ thở dài.
Thu lại thanh kiếm gỗ đào.
Một lá bùa bay tới, vết thương trên người ta không còn chảy m.á.u nữa.
Hồn phách cũng không còn tan rã như trước.
“Soi hình soi bóng.”
“Không soi dị khách.”
“Cho nên gương đồng không soi thấy Lưu Hưng, người còn chưa c.h.ế.t.”
“Hắn không muốn để ngươi cô độc một mình.”
“Nên dùng bí thuật Tây Dương, lấy dương thọ của mình làm tế phẩm.”
“Đêm đêm vượt Vong Xuyên, đi xuống u minh.”
“Thậm chí còn dùng đứa bé bằng đất thay cho hài t.ử.”
“Muốn phá vỡ ranh giới âm dương để ngươi được gặp lại con mình.”
“Thực ra dương thọ của ngươi từ lâu đã cạn kiệt.”
“Nhưng ngươi vẫn dựa vào ý chí mà chống đỡ cho đến khi sinh con.”
“Vì thế hồn thể bị tổn hại.”
“Thỉnh thoảng thần trí mới hỗn loạn như vậy.”
“Ta lừa gạt ngươi là vì thực sự không còn cách nào khác.”
“Lưu Hưng không thể tiếp tục sai lầm nữa.”
Cuối cùng ta cũng hiểu.
Người c.h.ế.t là ta.
Lưu Hưng và đứa trẻ đều đang sống khỏe mạnh.
Đứa bé bằng đất ấy chính là con trai ta, Niệm An.
Lưu Hưng xuống âm giới tìm ta.
Muốn lấy đứa bé bằng đất làm vật trung gian để ta và con được đoàn tụ.
Lưu Hưng không phủ nhận những lời Hỗn Trần đạo trưởng nói.
“Dương thọ của ta vẫn chưa hết.”
“Cho dù tự vẫn cũng không thể đoàn tụ với nàng.”
“Cho nên ta mới dùng hạ sách này.”
“Thần trí nàng bị tổn thương.”
“Ta không yên tâm để nàng ở đây một mình.”
“Nguyệt Mi.”
“Nàng đã chịu nhiều khổ cực như vậy.”
“Nhưng lại chưa từng được nghe con gọi một tiếng mẫu thân.”
“Đêm nay ta tìm nàng khắp nơi là muốn nàng sớm được gặp An nhi.”
“Sau này ta sẽ luôn ở bên nàng.”
“Chúng ta sẽ không bao giờ chia xa nữa.”
“Được không?”
Ta còn chưa kịp trả lời.
Hỗn Trần đạo trưởng đã vội vàng quát lên:
“Hồn thể của nàng ấy chỉ là tạm thời được ta ổn định.”
“Nếu ngươi cứ cố giữ nàng lại nơi này, đối với nàng chẳng có ích gì.”
“Thiên đạo luân hồi.”
“Ngươi chỉ là phàm nhân.”
“Vì sao cứ nhất quyết nghịch thiên mà làm?”
“Không sợ bị phản phệ, tự gánh hậu quả sao?”
Lưu Hưng lại chẳng hề để tâm.
“Ngươi biết rõ hồn thể nàng không ổn định.”
“Thần trí còn bị tổn hại.”
“Vậy vì sao lại kéo nàng vào chuyện này?”
“Nàng vốn có thể vô ưu vô lo, sống như một người bình thường.”
“Lưu Hưng, ngươi chỉ đang tự lừa mình mà thôi.”
“Nếu không phải ngươi làm trái thiên đạo, ta đâu cần dùng đến hạ sách này.”
Cảm xúc của hai người họ đang kích động.
Không ngừng tranh cãi.
Đúng lúc ấy, từ phía xa bỗng truyền tới một giọng trẻ con non nớt.
“Mẫu thân…”
Ta theo tiếng gọi nhìn lại.
Đứa bé bằng đất trước đó đã biến thành một đứa trẻ thật sự.
Nó không ngừng cất giọng non nớt gọi ta.
“Mẫu thân.”
“Mẫu thân.”
Ta bước về phía nó vài bước.
Nhưng rồi lại khựng người.
Niệm An không nên ở đây.
Đây là âm phủ.
Ta quay đầu nhìn Hỗn Trần đạo trưởng.
Trên mặt ông ta tràn ngập kinh ngạc.
“Sao có thể?”
“Ngươi không cho hắn uống trà Bách Thảo sao?”
“Trong trà Bách Thảo có đào chi.”
“Có thể làm suy yếu pháp thuật.”
“Cho dù hoàn thành tế Luân Hồi, đứa trẻ cũng không thể đến đây.”
Nghe vậy, lòng ta vô cùng phức tạp.
Ngày đó Hỗn Trần đạo trưởng đưa trà Bách Thảo cho ta.
Nói rằng đó chỉ là trà Đoan Ngọ bình thường.
Nhưng ta vẫn lưu tâm.
Làm theo phương t.h.u.ố.c trà Đoan Ngọ, tự mình đi mua d.ư.ợ.c liệu khác.
Khi ấy quả thật phát hiện trong t.h.u.ố.c có thêm một vị đào chi.”
Đào chi tính ôn, có công dụng làm tan hàn khí trong cơ thể, giúp giảm đau nhức gân cốt.
Ta chỉ cho rằng đó là d.ư.ợ.c liệu bình thường.
Không hề để ý.
Không ngờ chính hành động vô tâm ấy lại giúp Lưu Hưng hoàn thành thuật pháp.
Đứa trẻ chậm rãi đứng dậy đi về phía ta.
Bước chân loạng choạng như vừa mới tập đi.
Suýt nữa ngã xuống.
Ta lập tức lao tới đỡ lấy nó.
Thân thể nhỏ bé mềm mại.
Thuận thế ngã vào lòng ta.
Ta nhìn đứa trẻ trước mặt.
Trong lòng không hề có chút sợ hãi nào.
Như thể…nó chính là An nhi của ta.
Đứa bé cọ cọ trong lòng ta.
Cất giọng sữa non mềm mại gọi:
“Mẫu thân!”
Ta còn chưa kịp cảm nhận niềm vui đoàn tụ.
Phía sau đã vang lên tiếng chất vấn gấp gáp của Hỗn Trần đạo trưởng.
“Bùa khóa linh hồn đâu?”
“Bùa khóa linh hồn ở đâu?”
Hỗn Trần đạo trưởng túm lấy cổ áo Lưu Hưng.
“Nếu ngươi không cần mạng mình thì thôi.”
“Nhưng ngươi có biết làm như vậy sẽ tổn hại dương thọ của đứa trẻ không?”
Lưu Hưng không trả lời.
Chỉ nghiêng đầu nhìn ta và Niệm An.
Ta không dám tin nhìn Hỗn Trần đạo trưởng.
Đột nhiên hiểu ra câu nói kia.
“Niệm An, đừng trách ta.”
Hai mắt Hỗn Trần đạo trưởng đỏ ngầu.
“Giao bùa khóa linh hồn ra đây.”
“Trời sáng là không kịp nữa rồi.”
Lưu Hưng vẫn không hề để ý tới ông ta.
Thấy khuyên không được.
Hỗn Trần đạo trưởng lập tức thi triển chú pháp.
Trong nháy mắt, Lưu Hưng bị khoá tại chỗ.
Không thể động đậy.
“Trời sáng thì sẽ thế nào?” Ta vội vàng hỏi.
Hỗn Trần đạo trưởng không rảnh nhìn ta.
Vừa lục tìm bùa khóa linh hồn trên người Lưu Hưng, vừa đáp:
“Lưu Hưng đã tới nơi này ba mươi ngày.”
“Đứa bé đất cũng được nuôi dưỡng suốt ba mươi ngày.”
“Sau ba mươi ngày, sẽ không còn đường quay đầu nữa.”
“Lưu Hưng sẽ c.h.ế.t.”