Hà Nhứ

Chương 14

Ta nói với mọi người trong viện rằng mình ra ngoài mua thức ăn.

Sau đó dẫn Bùi Sóc tới quán trà cách đó ba dặm.

Ý nghĩ lấy đông đ.á.n.h ít xoay một vòng trong đầu, nhưng rồi ta nhớ tới việc Bùi Sóc mỗi lần ra ngoài không biết âm thầm mang theo bao nhiêu hộ vệ.

Nếu thật sự đ.á.n.h nhau, còn chưa biết bên nào mới là bên đông người hơn.

Năm nay hắn hai mươi bốn tuổi, vậy mà đã có tóc bạc, không còn trẻ trung tuấn tú như trong ký ức của ta.

Ta cảm thấy mình chẳng còn gì để nói với hắn, cho nên vẫn luôn im lặng.

Hắn chậm rãi rót hai chén trà, đẩy một chén tới trước mặt ta.

“Đây chính là cuộc sống nàng muốn sao?”

Hắn nhìn mái tóc ta buộc tùy ý, y phục bằng vải thô, cùng gương mặt đã được hóa thành dáng vẻ khác.

“Mai danh ẩn tích, thay hình đổi dạng, trốn trốn tránh tránh, đây chính là cuộc sống nàng muốn?”

Hắn khẽ cười, dường như vô cùng bình tĩnh.

“Ta thà trốn trốn tránh tránh, thay hình đổi dạng, cũng không muốn trở về với ngươi. Ngươi không nghĩ xem vấn đề nằm ở ai sao?”

Ta chăm chú quan sát từng thay đổi trên gương mặt hắn, nhưng hiện giờ hắn giấu quá sâu, ta không nhìn ra rốt cuộc tâm trạng hắn thế nào.

Bùi Sóc từng bị ta chọc giận rồi cãi nhau với ta dường như cũng không còn tồn tại nữa.

Giọng hắn không chút d.a.o động: “Năm đó quả thật là ta làm không tốt, nhưng bây giờ đã khác. Trong ngoài Hầu phủ không còn ai dám bất kính với nàng nữa, nàng có bằng lòng trở về cùng ta không?”

Ta lắc đầu: “Nơi đó không còn người nào khiến ta lưu luyến.”

Bàn tay hắn đặt trên bàn khẽ động.

“Một người…… cũng không có?”

Ta đáp: “Một người cũng không có.”

Hắn cụp mắt, giọng trở nên lạnh lẽo: “Nếu ta lấy tính mạng của đám người Huyền Nguyệt ra ép nàng thì sao?”

“Vậy ngươi đúng là biết lấy oán báo ân.”

Ta không hề bị hắn dọa: “Huyền Nguyệt từng nói với ta tâm ý của nàng ấy. Những đứa trẻ này vốn đều được nàng ấy cứu về, sống được thì tốt, c.h.ế.t đi cũng coi như nàng ấy đã kéo dài sinh mệnh cho chúng thêm một đoạn. Còn bản thân nàng ấy, từ lúc đắc tội với đám quan viên kia đã nghĩ kỹ kết cục của mình. Bất kể kết quả ra sao, nàng ấy đều sẽ tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Cho nên nếu ngươi muốn dùng tính mạng bọn họ trói buộc ta cả đời, ta sẽ dùng thân phận Thẩm Tiểu Hà cùng bọn họ đi c.h.ế.t.”

Bùi Sóc ngẩng mắt nhìn ta.

Ta đối diện ánh mắt hắn, hoàn toàn không né tránh.

Dùng tính mạng uy h.i.ế.p thật sự là hạ sách.

Nhưng chẳng qua ta dùng để dọa hắn mà thôi.

Nếu hắn thật sự dùng tính mạng của Huyền Nguyệt và mọi người uy h.i.ế.p, ta sẽ trở về cùng Bùi Sóc. Chỉ cần còn sống thì chuyện gì cũng còn cơ hội xoay chuyển.

Nếu người c.h.ế.t rồi, vậy mới thật sự là mọi thứ đều thành không.

Nhưng hiện giờ, ta phải để Bùi Sóc nhìn thấy quyết tâm của mình trước, không thể lại giống ba năm kia, để hắn dắt mũi.

Bùi Sóc dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, đột nhiên hỏi một câu chẳng đầu chẳng đuôi: “Ở cùng bọn họ, nàng có vui không?”

Ta sững một lát, cẩn thận đáp: “Cũng khá.”

Hắn lại nhìn chằm chằm vào mặt ta, chợt khẽ cười: “Xem ra quả thật không tệ, tốt hơn ở Hầu phủ…… rất nhiều.”

Hắn che môi ho khan, nghỉ một lúc mới nói: “A Cẩm đã bắt đầu nghị thân, A Ngọc cũng trưởng thành hơn rất nhiều. Hầu phủ đã vượt qua quãng thời gian mưa gió chao đảo ấy, ta cũng không còn dùng được bao lâu nữa. Tiểu Hà, có lẽ năm đó nàng rời đi mới là đúng, ở bên cạnh ta quá mệt mỏi.”

Ta nhìn gương mặt bệnh tật của hắn, nhất thời cảm xúc có chút phức tạp.

“Năm năm nữa, A Ngọc sẽ có thể chống đỡ Hầu phủ. Nếu đến lúc ấy, ta bỏ lại tất cả ở kinh thành để tới tìm nàng, nàng còn chấp nhận ta không?”

Hắn thu hết mọi góc cạnh và gai nhọn, dùng ánh mắt mềm mại nhất nhìn ta.

Ta nhìn vào mắt hắn, thất thần trong chốc lát, sau đó lắc đầu: “Bùi Sóc, ta sẽ không chờ ngươi nữa. Ta của hiện tại không thích chờ đợi người khác.”

Năm năm có thể xảy ra quá nhiều chuyện, ta không muốn vì hắn mà cắt đứt tất cả những khả năng khác trong tương lai.

Bùi Sóc im lặng một lúc rồi gật đầu: “Vậy ta đổi một cách báo ân khác.”

Hắn khẽ cong mắt nhìn ta:

“Thẩm Tiểu Hà, sau này nàng đều sẽ được như ý.”

Hắn rời đi.

Ngày hôm sau, ta bị tiếng kinh hô của Huyền Nguyệt đ.á.n.h thức. Nàng từ bên ngoài bưng vào một chiếc rương, ánh sáng bên trong lóe đến ch.ói mắt ta.

“Tổ sư nãi nãi hiển linh rồi, trên trời rơi xuống thật nhiều tiền!”

Ta đi ra cửa nhìn, bên ngoài trống không, chẳng có một bóng người.

Ta đứng yên tại chỗ một lúc, sau đó xoay người trở về nhà.

-HẾT-

Chương 14 - Hà Nhứ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia