GIỚI THIỆU:
Sau khi Bùi Sóc khôi phục ký ức, hắn đưa ta trở về nhà mình.
Trong phủ Hầu môn cao quý, số lần hắn nhìn ta mà thở dài ngày một nhiều.
Ta biết hắn bất mãn với ta.
Bất mãn vì ta không biết quản gia tính sổ.
Cũng bất mãn vì ta nói giọng quê mùa.
Nhưng cho dù như vậy, hắn vẫn kiên trì giữ hôn ước với ta.
Bất kể ai khuyên, hắn cũng không nghe.
Ta cố gắng học quy củ, học đọc sách, ngày ngày nơm nớp lo sợ, không dám đi sai dù chỉ một bước.
Nhưng mãi vẫn không thể khiến hắn hài lòng.
Muội muội của hắn lén dẫn ta đi xem cảnh hắn ở bên Vinh An công chúa.
Hai người ngồi đối diện nhau, nhưng Bùi Sóc vẫn luôn né tránh ánh mắt của nàng, sự khác thường ấy rõ ràng là cố ý.
Muội muội hắn nói:
“Thân phận chính là vực trời ngăn cách, ngươi và huynh trưởng ta cho dù có thành thân cũng chỉ trở thành một đôi oán ngẫu, huynh ấy và Vinh An điện hạ mới là một đôi trời sinh.”
Ta nghe lọt những lời ấy.
Cho nên khi Bùi Sóc lại một lần nữa cau mày thở dài trước mặt ta.
Ta cụp mắt, khẽ giọng nói: “Ta không muốn thành thân với chàng nữa.”
Làm thê tử của hắn thật mệt mỏi, ta đã sớm không muốn làm nữa.