Nhưng lão phu nhân lại hiểu theo một hướng khác, lạnh lùng nhìn ta.
Hẳn bà cho rằng ta cố ý dùng kế, kích Bùi Sóc thành thân.
Ta nói với Bùi Sóc: “Hầu gia, là ta có ân cứu mạng với ngài, vậy ta hẳn cũng có quyền lựa chọn cách ngài báo ân.”
Người phía sau lập tức cứng đờ.
Ta kéo giãn khoảng cách với hắn, lại nói rõ với lão phu nhân: “Ta chỉ cần bạc làm báo đáp, từ nay cắt đứt hoàn toàn, tuyệt đối không dây dưa với Hầu gia nữa.”
Bùi Sóc nhìn ta, cau mày.
Lão phu nhân chỉ lặng lẽ quan sát cục diện.
Giọng Bùi Sóc lạnh xuống: “Thẩm Phù Cừ, nàng muốn cắt đứt hoàn toàn với ta?”
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y, nhìn vào mắt hắn rồi gật đầu:
“Đúng, ta không làm Hầu phu nhân của ngài nữa.”
“Chúng ta đã từng thành thân, từ lâu đã là phu thê.”
Hắn nói đầy lý lẽ, trong đầu ta lập tức hiện lên hỉ yến năm đó trong thôn.
Chỉ kéo một ít vải đỏ để trang trí sân.
Mặc y phục đỏ coi như hỉ phục.
Chỉ mời ba bàn khách.
Rất nghèo nàn, rất đơn sơ.
Ngày hôm ấy, mẫu thân đã bệnh rất lâu nhưng khí sắc lại đặc biệt tốt.
Khách tới dự lễ đều chúc chúng ta trăm năm hòa hợp.
Trong mắt ta và Bùi Sóc đều chỉ có bóng hình của đối phương.
Từng cảnh vẫn rõ mồn một trước mắt, nhưng hôm nay nhớ lại, ta chỉ bất giác thở dài:
“Ai biết được chứ?”
Trước kia thân phận của hắn là hộ tịch do mẫu thân nhờ lý chính sắp xếp.
Hắn tự đặt tên cho mình là Thanh Nguyên, ta gọi là Tiểu Hà, hắn nguyện làm nước nuôi dưỡng ta, để ta mạnh mẽ lớn lên.
Bây giờ hắn là Hầu gia Bùi Sóc cao cao tại thượng, hôn thư giữa ta và hắn năm xưa đương nhiên cũng không còn hiệu lực.
Ta ngồi xổm xuống, từng tờ từng tờ nhặt ngân phiếu dưới đất lên.
Sau này muốn sinh tồn, càng có nhiều tiền càng tốt.
Bùi Sóc cúi người, nắm lấy cổ tay ta kéo ta đứng dậy: “Tháng sau, tháng sau chúng ta sẽ thành thân, tổ chức hôn yến thật lớn, để tất cả mọi người đều biết nàng là thê t.ử của ta. Nàng đừng làm loạn nữa.”
Ánh mắt hắn nghiêm túc, giọng điệu cố chấp.
Ta không hề cảm động, ngược lại còn thấy có chút phiền chán.
Ba năm ở Hầu phủ, ta không lúc nào không nghĩ tới việc được Bùi Sóc công nhận, từng giờ từng khắc đều nghĩ tới chuyện thành thân với hắn.
Nhưng vẫn không chờ được.
Mà giờ ta đã từ bỏ, tất cả lại dễ dàng có được đến vậy.
Ta đột nhiên hiểu vì sao trước kia mỗi lần nhìn thấy ta, Bùi Sóc lại muốn thở dài.
Bởi vì khi ấy, hắn cảm thấy cử chỉ của ta không đạt được yêu cầu của hắn.
Mà bây giờ ta cũng phát hiện, những gì Bùi Sóc sau khi khôi phục ký ức đáp lại ta, đều không phải thứ ta mong muốn.
Lão phu nhân cuối cùng cũng lên tiếng: “Thẩm cô nương không muốn gả cho con, Sóc nhi, con đừng ép người quá đáng. Ta có thể nhận nàng làm nghĩa nữ, hoặc giữ nàng lại bằng thân phận khác, bảo đảm sau này nàng bình an vô sự.”
Bùi Sóc dường như sợ ta đồng ý, bàn tay càng siết c.h.ặ.t: “Không……”
Nhưng ta đã lên tiếng trước hắn: “Đa tạ ý tốt của lão phu nhân, nhưng không cần đâu.”
Trong mắt hắn lập tức bừng lên hy vọng.
Lão phu nhân cau mày, dường như im lặng nói rằng ta không biết điều, còn có mưu tính khác.
Điều ta suy nghĩ lại là, ta và Bùi Sóc đã có tình nghĩa nhiều năm, bất kể dùng thân phận gì, chỉ cần còn ở cùng một nơi, thì vẫn sẽ dây dưa không dứt, rối càng thêm rối.
Ta không muốn tiếp tục dây dưa như vậy, mập mờ không rõ.
Với thân phận của Bùi Sóc, hắn sớm muộn cũng sẽ bị gia tộc và thời thế cuốn theo, cưới một quý nữ.
Nếu ta còn ở Hầu phủ, chỉ càng rơi vào hoàn cảnh khó xử hơn.
Huống hồ, ta cũng không bài xích chuyện sau này tìm một người hữu duyên khác.
Sự tồn tại của Bùi Sóc cũng sẽ trở thành trở ngại của ta.
Cho nên ta không thể ở lại Hầu phủ.
Ta đứng giữa chính đường, từng chữ đều nặng nề:
“Đã cắt thì phải cắt cho sạch sẽ. Ta không muốn còn bất kỳ liên quan nào với Hầu phủ nữa.”
Lão phu nhân dường như cũng bị sự quyết tuyệt của ta làm cho kinh ngạc, sững người một lúc.
Bùi Sóc trực tiếp kéo ta đi.
Suốt dọc đường hắn lạnh mặt, không nói một lời.
Hắn đưa ta trở về phòng, chắp tay sau lưng đứng tại chỗ, hít thở mấy lần rồi mới dịu giọng nói:
“Nàng chỉ là mệt rồi.”
“Khoảng thời gian này ta sẽ không để những tiên sinh kia tới nữa, nàng cứ nghỉ ngơi cho tốt.”
“Nghỉ ngơi một thời gian…… rồi nàng sẽ không còn nghĩ như vậy nữa.”
Bùi Sóc né tránh ánh mắt ta, để lại mấy câu này rồi trực tiếp rời đi.
Sau đó, mỹ ngọc bảo khí, trâm vòng y phục, đủ loại vật phẩm hoa mỹ liên tiếp được đưa vào phòng ta.
Nhưng Bùi Sóc không chịu gặp ta.
Hóa ra tự lừa mình lại rõ ràng và buồn cười đến vậy.
Những người khác nhìn ta khổ sở học hành vì vị trí Hầu phu nhân, có phải cũng nghĩ như vậy không?
Bùi Sóc đã sắp xếp người trông chừng, ta không thể ra khỏi viện, cũng không có ai tới tìm ta.
Ta vẫn chỉ là một con chim trong chiếc l.ồ.ng của hắn.
Phía lão phu nhân hoàn toàn không có động tĩnh.
Ta muốn tìm cách từ Bùi Ngọc, Bùi Cẩm, lại được biết hai người họ đều đã bị Bùi Sóc đưa vào thư viện, chỉ đến dịp lễ Tết mới được trở về.
Ngày thứ ba bị nhốt, cửa viện được mở ra.
Ma ma bảo ta trở về phòng nghỉ ngơi, nói ngoài sân đang đào đất, bụi rất nhiều.
Ta cách cửa sổ nhìn ra ngoài.
Gia đinh đang đào một cái hố lớn trên khoảng đất trống.
Đến chiều, họ liền chuyển một cây tới trồng.
Ma ma đứng bên cạnh ta nói: “Hầu gia đặc biệt căn dặn. Biết cô nương thích cây hòe trong vườn, nên sai người chuyển tới đây, khỏi để cô nương còn phải đi một đoạn đường xa tới đó.”
Ta nhìn cây, lá bị gió thổi lay động.
Trong lòng khẽ thắt lại.
Là vì ba năm trước kia mà cảm thấy chua xót.