Hà Nhứ

Chương 3

Sau khi mẫu thân qua đời, ta chỉ còn Bùi Sóc là người thân duy nhất.

Nếu hắn cũng rời khỏi ta, ta sẽ trở thành cánh bèo trôi trên mặt nước, cánh diều đứt dây, không nơi bám rễ.

Bùi Sóc từng nói với ta, căn nhà ta và mẫu thân từng ở đã sớm bị người khác chiếm mất, cho dù ta trở về, cũng chỉ bị tộc thân sắp xếp gả cho một người nào đó, đổi sang một nơi khác tiếp tục ăn nhờ ở đậu.

Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến ta sau khi rời khỏi Hầu phủ lại theo Bùi Sóc trở về.

Một mình phiêu bạt, tựa như một nhúm tơ nhẹ giữa trời, gió vừa thổi qua liền chẳng biết sẽ bay về phương nào.

Ta vẫn ôm hy vọng rằng chỉ cần mình tốt hơn một chút, lại tốt hơn một chút nữa, sẽ có thể danh chính ngôn thuận ở lại bên cạnh Bùi Sóc.

Nhưng rốt cuộc phải làm đến mức nào mới được xem là đủ tốt?

“Sao ngươi lại đứng đây một mình nhìn lén vậy?”

Giọng nói đột ngột vang lên khiến tim ta giật thót.

Ta nghiêng người nhìn sang, Bùi Cẩm đang ngẩng đầu nhìn ta, chân mày nhướng lên:

“Vừa hay, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”

Nàng kéo ta tới một góc, chỉ vào một cô nương mặc y phục màu hồng rồi nói: “Đó là đích nữ của Hộ bộ Thượng thư, rất giỏi quản gia tính sổ.”

Lại chỉ sang một cô nương mặc áo xanh: “Đó là nữ nhi của Lễ bộ Thị lang, tinh thông hội họa thư pháp.”

“Còn có trưởng nữ của Thái phó, văn chương nổi danh khắp nơi.”

Nàng nhìn ta, mới chỉ mười bốn tuổi, khi không còn cố ý khinh miệt châm chọc, ánh mắt lại bình tĩnh đến khác thường:

“Chưa cần nói tới Vinh An công chúa, chỉ riêng những nữ t.ử này, ngươi lấy gì mà so với họ? Chỉ dựa vào một hai năm học hành của ngươi sao?”

“Được, cho dù ngươi thật sự học thành tài, nhưng quan hệ trong kinh thành rắc rối chằng chịt, không phải chỉ cần có bản lĩnh là có thể đứng vững. Hầu phủ hiện giờ chỉ dựa vào chiến công phụ thân để lại cùng huynh trưởng khổ sở chống đỡ. Vì một vụ án, huynh ấy đã mấy ngày không chợp mắt, chỉ mong lập được công trạng để Hầu phủ tránh khỏi suy tàn. Nhưng chỉ cần huynh ấy có một nhạc gia môn đăng hộ đối, huynh ấy sẽ không cần vất vả đến vậy.”

“Lần trước ngươi bỏ đi, ta và đệ đệ đều rất vui, mẫu thân cũng vui, chỉ có huynh trưởng như phát điên mà đi tìm ngươi.”

Ánh mắt nàng nhìn ta vậy mà lại thêm vài phần cầu khẩn: “Huynh trưởng trọng tình trọng nghĩa, không thể bỏ mặc ân cứu mạng của ngươi và mẫu thân ngươi. Nhưng cách báo ân có rất nhiều, Hầu phủ nuôi ngươi cả đời cũng được, đâu nhất thiết phải thành thân, đúng không?”

Ta không trả lời nàng.

Chỉ đưa mắt tìm kiếm bóng dáng Bùi Sóc trong hoa viên.

“Huynh trưởng không ở đây, ngươi muốn đi gặp huynh ấy không?”

Nàng dường như nghĩ tới điều gì, ánh mắt khẽ động, nắm lấy cánh tay ta kéo tới một nơi khác.

Nàng kéo ta trốn sau giả sơn, cách đó không xa có vài người đang ngồi trong lương đình.

Trong đó có một nữ t.ử, trên đầu cài bộ diêu, dung mạo tinh xảo.

Ban đầu, bọn họ bàn luận về vụ án Bùi Sóc đang xử lý.

Bách tính gọi kẻ đó là Hiệp Đạo Huyền Nguyệt, trước ngày thượng huyền sẽ b.ắ.n một mũi tên vào nhà quan viên, đến ngày hạ huyền, trân bảo trong phủ liền không cánh mà bay.

Những thứ bị lấy đi không chỉ có vàng bạc châu báu, mà còn có sổ sách danh sách, mất khỏi nhà quan viên rồi lại xuất hiện trên công đường quan phủ.

Đã có không ít tham quan ô lại vì thế mà bị phán xét nhà tịch thu tài sản.

Việc làm ấy có công với xã tắc, nhưng trộm vẫn là trộm.

Việc này được giao cho Bùi Sóc, hắn phải tìm ra người đó.

Hiện giờ vẫn chưa có đầu mối.

“Khinh công của Huyền Nguyệt rất cao, hành sự lại cẩn thận, không phải người có thể bắt được trong một sớm một chiều, A Sóc không cần quá sốt ruột.”

“Đúng vậy, ngài đã thức mấy ngày rồi, gầy đi nhiều như thế, bá mẫu nhìn thấy chắc chắn sẽ đau lòng.”

Bùi Sóc khẽ lắc đầu: “Việc đã giao vào tay ta, ta đương nhiên phải tận tâm phụ trách.”

Vị cô nương kia lên tiếng: “Ngài chỉ lo có trách nhiệm với người khác, lại chẳng biết nghĩ cho bản thân.”

Ánh mắt hai người chạm nhau, Bùi Sóc lập tức dời mắt đi.

Những người khác lộ vẻ đầy thâm ý, đột nhiên thở dài: “Tạo hóa trêu ngươi, A Sóc giờ đã có người phải cưới, đáng tiếc hai người các ngươi……”

Bùi Sóc khẽ cau mày: “Những lời như vậy sau này đừng nói nữa, tránh làm tổn hại thanh danh của điện hạ.”

Người vừa lên tiếng cười rồi nhận lỗi.

Ta thất thần nhìn cô nương có khí chất xuất chúng kia.

Nghĩ lại, nàng hẳn chính là Vinh An công chúa.

Lại có người nói: “Ngươi đó, chính là quá tốt bụng, trách nhiệm lại quá nặng, nên mới tự chuốc vào người biết bao gánh nặng.”

Trong lời nói của hắn rõ ràng có hàm ý. Bùi Sóc nói: “Nàng rất tốt, vẫn luôn cố gắng học hỏi, ta tin nàng.”

“Vậy ngươi phải đợi bao lâu mới có thể chờ nàng học xong? Ta nghe nói nàng mới biết chữ chưa được bao lâu, ngươi đợi như vậy không mệt sao? Thật sự thích nàng đến thế à?”

Bọn họ đều một lòng nghĩ cho Bùi Sóc.

Ta nhìn Bùi Sóc.

Hy vọng có thể nghe hắn chính miệng nói: “Ta yêu nàng”, “Ta cam tâm tình nguyện.”

Nhưng chẳng có gì cả.

Hắn im lặng.

Yên tĩnh một hồi, người trong đình liền lên tiếng giải vây cho hắn, chuyển sang đề tài khác.

Ta lặng lẽ rời khỏi nơi đó.

Bùi Cẩm đi theo ta, khẽ hỏi: “Ngươi hiểu chưa?”

“Cho dù ngươi học nhiều đến đâu, huynh trưởng có làm nhiều đến đâu, thân phận vẫn là vực trời ngăn cách. Người như huynh trưởng và Vinh An công chúa mới là một đôi trời sinh. Ngươi nói xem, sau này huynh trưởng liệu có hối hận vì đã vì ngươi mà bỏ ra nhiều đến vậy không?”

Sự tồn tại của ta đã khiến Bùi Sóc cảm thấy mệt mỏi.

Ta nghĩ, có phải hắn đã hối hận rồi không?

Yến tiệc kết thúc, khách khứa lần lượt cáo từ.

Ánh trời dần tối xuống.

Chương 3 - Hà Nhứ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia