Khi ấy, ta cảm giác như có ngọn lửa vô hình bao quanh mình, nung đến toàn thân nóng bừng.
Ma ma hầu hạ hai tỷ đệ họ nói với ta: “Thiếu gia và tiểu thư đều còn tính trẻ con, đại thiếu gia xưa nay vẫn thương họ, Giang tiểu thư đừng để trong lòng.”
Ta biết ý bà ta là bảo ta đừng nói với Bùi Sóc, mà ta quả thật cũng không nói.
Bởi vì ta rất ít khi gặp được hắn.
Sau khi trở về Hầu phủ, hắn trở nên vô cùng bận rộn, ta chẳng mấy khi nhìn thấy bóng người hắn, thỉnh thoảng gặp được thì hắn cũng luôn mang dáng vẻ tiều tụy mệt mỏi.
Phụ thân hắn qua đời từ mấy năm trước, Hầu phủ đều dựa vào hắn chống đỡ. Hắn mất tích nửa năm, có quá nhiều việc đang chờ hắn xử lý.
Nhìn dáng vẻ ấy của hắn, ta không đành lòng lấy những chuyện nhỏ nhặt khiến hắn thêm phiền lòng.
Nhưng chẳng hiểu vì sao hắn vẫn biết.
Lúc ta đang chuẩn bị đi ngủ, đệ đệ và muội muội hắn xông vào phòng ta, tức giận nói: “Đồ mách lẻo, ngươi còn không nhìn ra sao? Bọn ta vốn muốn đuổi ngươi đi.”
“Ngươi căn bản không xứng với huynh trưởng ta, có một thê t.ử như ngươi chỉ khiến huynh ấy mất mặt.”
“Tại sao ngươi lại xuất hiện? Chính vì ngươi mà mẫu thân và huynh trưởng đến giờ vẫn còn giận nhau.”
“Ngươi chẳng qua chỉ cứu huynh ấy một mạng mà thôi, đừng tham lam quá, còn muốn làm nữ chủ nhân của Hầu phủ chúng ta sao?”
“Nếu không có ngươi, tẩu tẩu của ta sẽ là Vinh An công chúa. Ngươi đến một sợi tóc của công chúa cũng không sánh bằng.”
Bọn họ dường như phải chịu oan ức lớn lao lắm.
Nói một hồi, vành mắt đều đỏ lên, nước mắt nối nhau rơi xuống.
Đây là lần đầu tiên ta nghe thấy cái tên Vinh An công chúa.
Sau đó ta biết thêm rất nhiều chuyện giữa Bùi Sóc và Vinh An công chúa.
Bọn họ quen biết từ nhỏ, tình cảm vô cùng sâu đậm, là tri kỷ hiếm có.
Vốn dĩ nên sớm bàn tới chuyện hôn ước, nhưng Hầu gia t.ử trận nơi sa trường, Bùi Sóc kế thừa tước Hầu, thủ hiếu ba năm, đến năm thứ tư khi ra ngoài làm việc thì gặp thích khách, mất trí nhớ.
Sau đó được ta cứu.
Công chúa biết Bùi Sóc đưa ta trở về, liền chủ động giữ khoảng cách, chưa từng tới gặp hắn.
Bùi Sóc cũng không đi tìm nàng.
Giữa bọn họ chỉ vì xen vào một người, cuối cùng thành âm sai dương thác, có duyên mà vô phận.
Nghe xong, lòng ta chua xót, vì công chúa, vì Bùi Sóc, cũng vì chính mình.
Ta đã trở thành một người dư thừa, một người vốn không nên xuất hiện.
Vì vậy ta tìm một cơ hội, không báo với bất kỳ ai, lặng lẽ rời khỏi Hầu phủ.
Ta không nên ở lại nơi này, cũng không muốn ở lại nơi này.
Ta muốn trở về thôn của mình.
Nhưng mới ra khỏi thành được vài ngày, ta đã bị Bùi Sóc đuổi kịp.
Khi hắn tìm được ta, ta đang ngồi ở một quán nhỏ ăn đậu hoa.
Thìa vừa đưa tới bên miệng, đối diện đã có một người ngồi xuống.
Bùi Sóc lặng lẽ nhìn ta, hai mắt đầy tơ m.á.u, dường như đã rất lâu không được ngủ ngon.
Hắn cũng gọi một bát đậu hoa, nói với ta: “Nàng đã quen tự do rồi, ra ngoài giải khuây một chút cũng tốt.”
Hắn tự mình nói tiếp:
“Ta và Vinh An điện hạ chỉ có tình bằng hữu, không giống như Bùi Ngọc, Bùi Cẩm nói. Nếu ta và nàng ấy thật sự có tình, hôn ước đã không đến mức chưa từng định ra.”
“Ta mất tích nửa năm, mẫu thân một mình chống đỡ Hầu phủ, quá nhiều công việc bị dồn lại. Ta không kịp ở bên nàng, khiến nàng bất an, là lỗi của ta. Sau này ta sẽ cố gắng dành nhiều thời gian tới gặp nàng hơn.”
“Bùi Ngọc, Bùi Cẩm ta cũng đã phạt rồi. Sau này bọn họ không dám tới gây phiền phức cho nàng nữa. Nếu còn có lần sau, nàng cứ trực tiếp trách phạt. Nàng là thê t.ử của ta, là tẩu tẩu của bọn họ, có quyền quản giáo họ.”
Hắn nhìn ta, trong mắt ánh nước lay động:
“Những ngày nàng rời đi, ta rất nhớ nàng.”
“Phù Cừ, tình cảm ta dành cho nàng mới là tình yêu nam nữ.”
“Phù Cừ, đừng không cần ta.”
Nói đến cuối, giọng hắn đã hơi nghẹn ngào.
Ta nhìn ánh lệ trong mắt hắn, cũng không nhịn được mà cay nơi khóe mắt.
Tình yêu trong lời hắn nói đã chống đỡ ta suốt hai năm.
Sau khi trở về Hầu phủ, ta thu lại tính khí khi còn ở trong thôn, nghĩ rằng phải học thêm một chút, biết thêm nhiều chữ một chút, học thêm nhiều quy củ một chút, không dám lười biếng dù chỉ một khắc.
Bùi Sóc quả thật như lời hắn nói, đã dành thời gian ở bên ta, thỉnh thoảng còn ngồi nhìn ta học đủ loại quy củ.
Ta từng chút từng chút học hỏi, nhưng chân mày hắn lại càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t.
“Phù Cừ, nếu muốn làm tốt nữ chủ nhân của Hầu phủ, chỉ biết những thứ này vẫn còn xa mới đủ.”
Dường như bất kể ta học thế nào cũng vẫn chưa đủ.
Sau khi nhìn thấy sắc mặt ta, hắn lại thở dài nói: “Không cần vội, cứ từ từ mà học.”
Nhưng có người lại sốt ruột. Lão phu nhân vẫn chưa từ bỏ ý định, nghĩ đủ mọi cách để các tiểu thư trong kinh thành gặp mặt Bùi Sóc.
Bà tổ chức một buổi thưởng hoa yến, mời các công t.ử quý nữ trong kinh tới dự.
Đã là năm thứ ba ta ở lại Hầu phủ, nhưng những trường hợp như thế này, bọn họ vẫn không cho ta lộ diện.
Bùi Sóc không phản đối.
Hắn nói, đợi ta học thêm một thời gian nữa, hắn sẽ lập hôn thư với ta, tổ chức hôn lễ, đường đường chính chính trao cho ta vị trí Hầu phu nhân.
Trong hoa viên vô cùng náo nhiệt, bên trong mọi người ngâm thơ vẽ tranh, tiếng cười không ngớt.
Nơi ấy thật náo nhiệt.
Ta đứng từ xa nhìn.
Cảm giác mình vĩnh viễn cũng không thể hòa nhập vào đó.
Ta lại muốn rời đi, nhớ mẫu thân, nhớ Bùi Sóc đã từng sống cùng ta nửa năm ấy, nhớ những người từng chăm sóc ta trong thôn.
Ngay cả cây cổ thụ ở đầu thôn, ta cũng nhớ đi nhớ lại không biết bao nhiêu lần.
Nói nhớ thì quả thật rất nhớ, nhưng nếu nói thân thiết, dường như cũng chẳng thân thiết đến mức ấy.