Hà Nhứ

Chương 10

Bùi Ngọc kéo tay áo nàng, nhỏ giọng nói: “Tỷ, nàng ta nói là không muốn gả cho huynh trưởng nữa.”

Ta hỏi Bùi Cẩm: “Đến lời nói cũng nghe không hiểu sao, đồ vô dụng?”

Nàng mở to mắt, hoàn toàn không để tâm lời châm chọc của ta, sự chú ý đã chuyển sang nơi khác: “Ngươi không muốn gả cho huynh trưởng ta nữa?”

Ta đã làm đúng theo mong muốn của nàng, nhưng trông nàng lại càng tức giận hơn:

“Huynh ấy đã làm nhiều như vậy vì ngươi, ngươi nói không muốn là không muốn sao? Ngươi coi huynh ấy là gì?”

Có lẽ trong mắt nàng, bất kể ta muốn hay không muốn gả cho Bùi Sóc, ta đều phải khúm núm lấy lòng bọn họ, cho dù rời đi cũng phải buồn bã đau lòng mà rời khỏi.

Ta tức quá bật cười: “Chẳng lẽ ta cứu hắn thì nhất định phải gả cho hắn sao? Cách báo ân có rất nhiều, chẳng phải chính Bùi tiểu thư đã từng tự miệng nói với ta như vậy sao? Yến tiệc này là huynh trưởng ngươi tự ý sắp xếp, ta hoàn toàn không biết, cũng không có ý định làm tẩu tẩu của ngươi. Ta là ân nhân cứu mạng của hắn, người nên khách khí với ta chính là các ngươi.”

Trong lòng ta đột nhiên sáng tỏ.

Ta là ân nhân cứu mạng của Bùi Sóc, cho dù có lấy ân cầu báo cũng chẳng có gì sai, vì sao lại phải khom lưng cúi đầu.

Ba năm qua, ta thật sự bị những quy củ của Hầu phủ dọa đến hỏng cả đầu óc rồi.

Ngay cả bản thân còn tự xem nhẹ mình, đứng cũng không vững, người khác sao có thể coi trọng ta?

Bùi Ngọc buột miệng: “Thẩm Phù Cừ, ngươi điên rồi sao?”

Ta thở ra một hơi nặng nề, nở nụ cười:

“Gọi sai tên rồi. Ta là ân nhân cứu mạng của huynh trưởng ngươi, Thẩm Tiểu Hà.”

Trong yến tiệc có rất nhiều công t.ử tiểu thư xuất thân quyền quý.

Trận náo loạn này gây tổn hại tới danh tiếng của Hầu phủ.

Đối với ta lại là chuyện tốt.

Bùi Sóc nếu còn muốn cưới ta, sẽ phải đối mặt với nhiều trở ngại hơn.

Hắn cũng không thể hoàn toàn không để tâm tới Hầu phủ, bởi Hầu phủ mới là thứ hắn quan tâm nhất.

Khi Bùi Sóc quay trở lại yến tiệc, ta đã chọc cho tỷ đệ Bùi gia tức đến phát khóc.

Các công t.ử tiểu thư tới dự yến đều mãn nguyện rời phủ trở về nhà.

Ta chờ Bùi Sóc tới tính sổ với mình.

Nhưng hắn chỉ nhìn ta một cái, sau đó đi trách phạt hai kẻ đang khóc kia.

Đợi mọi người đều đi hết, hắn hỏi ta: “Hả giận chưa?”

“Đừng nói như thể chàng cố ý cho ta cơ hội trút giận. Chọc cho đệ đệ muội muội của chàng khóc đều là dựa vào bản lĩnh của chính ta.”

Bùi Sóc cúi đầu, bật cười: “Đúng, càng giống Thẩm Tiểu Hà ta mới quen năm ấy rồi. Như vậy cũng tốt, không ai có thể bắt nạt nàng.”

Ta lập tức quay đầu nhìn hắn, cảm giác phiền chán trong lòng càng sâu.

Giọng điệu hoài niệm này của hắn là sao?

Người khiến ta từ Thẩm Tiểu Hà trở thành một Thẩm Phù Cừ luôn rụt rè nhún nhường chẳng phải chính hắn sao?

Bắt gặp ánh mắt ta, hắn khẽ mím môi: “Trước đây là ta sai. Nếu trong lòng nàng vẫn còn tức giận, không cần cố kỵ điều gì, cứ việc trút hết ra.”

“Chàng cho ta ngân phiếu, để ta đi, ta sẽ hết giận.”

Bùi Sóc không cần suy nghĩ đã từ chối: “Ngoại trừ chuyện này. Hôn sự ta đã bắt đầu chuẩn bị, chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ có thể thành thân, trở thành phu thê danh chính ngôn thuận.”

“Vậy chàng phải cẩn thận xem tiếp theo Hầu phủ còn xảy ra chuyện mất mặt gì nữa.”

Muốn làm tốt một chuyện rất khó, nhưng muốn phá hỏng lại quá dễ dàng.

“Chàng nhất định phải cưới ta, vậy thì chuẩn bị sẵn để chịu báo ứng đi.”

Bùi Sóc im lặng một lát.

Có lẽ bị lời ta nói dọa đến, bắt đầu d.a.o động.

“Được.”

Hắn thốt ra một chữ, sau đó nói: “Ta chuẩn bị xong rồi.”

Ta lại bị nhốt trong viện.

Ngoài cửa viện có hai người canh giữ, bất kể có yêu cầu gì đều có thể nói với họ, họ đều sẽ đáp ứng.

Ngoại trừ việc ra ngoài.

Ta nhàn rỗi đến phát hoảng, không hiểu vì sao lão phu nhân lại hoàn toàn không có động tĩnh.

Xuất thân ta không tốt, lại còn ngay trong yến tiệc chọc cho hai đứa con của bà khóc, khiến Hầu phủ mất hết thể diện, thế nào bà cũng không nên bình thản như không có chuyện gì.

Xuân Vũ giúp ta chuyển bàn tới dưới cây hòe, ta ngồi trong bóng cây lay động luyện chữ.

Nếu bỏ qua sự cố ý khinh thường và chèn ép của người Hầu phủ, ta thật ra rất thích học những thứ này. Những thứ từ nhỏ chưa từng được tiếp xúc đều khiến ta cảm thấy mới lạ.

Xuân Vũ ngồi bên cạnh ăn quả mơ, vừa ăn vừa kiếm chuyện nói:

“Tiểu Hà cô nương, sau khi rời Hầu phủ, cô có bản lĩnh tự nuôi sống mình không? Không phải chỉ vì giận dỗi Hầu gia nên mới nói vậy chứ?”

Ta nhớ tới nỗi sợ hãi trước kia, sợ một mình sống bên ngoài sẽ không nổi, cho nên chủ động từ bỏ đủ loại khả năng.

“Đương nhiên không phải. Ba năm ở Hầu phủ của ta đâu phải học uổng. Những việc cơ bản như đọc chữ xem sách ta đều biết, còn biết xem sổ sách quản tiền, ngay cả canh bổ, d.ư.ợ.c liệu và phân biệt trân bảo ta cũng đã học. Mang theo một thân bản lĩnh, ta sẽ tìm một nơi mình thích rồi ở lại.”

Ta nhìn cây hòe bên cạnh: “Giống như nó vậy, đổi sang một nơi khác, chẳng phải vẫn sống rất tốt sao?”

Khi nó được chuyển đi có người chuyên chăm sóc, còn ta đổi sang nơi khác, thứ có thể chăm lo cho ta chính là bạc trong tay.

Không thể lại giống lần đầu, chẳng chuẩn bị gì đã bỏ đi.

“Nhưng nhìn Hầu gia không giống sẽ chịu để cô rời đi. Nếu không đi được thì sao?”

Xuân Vũ nghiêng đầu nhìn ta.

Ta nghĩ một lúc rồi khẽ nhún vai: “Vậy thì không đi được thôi. Dù sao sau này người khó chịu cũng không phải ta.”

Ta đã không còn muốn nhận được sự hài lòng của đám người ấy nữa.

Trái lại, nhìn bọn họ vì ta mà tức giận, ta còn cảm thấy có chút thú vị khác thường.

Chương 10 - Hà Nhứ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia