Hà Nhứ

Chương 11

Ba năm tôi luyện, cho dù ta vẫn chỉ là một nhúm tơ bay theo gió, cũng đã học được cách tùy duyên mà sống, rơi xuống đâu thì bén rễ ở đó.

“Dù sao binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, câu này ta dùng không sai chỗ chứ?”

Ta nghĩ rất thoáng, phân tâm nhìn chữ mình viết, không chú ý tới ánh mắt Xuân Vũ nhìn ta có chút khác thường.

Sau khi chuyên tâm luyện một lúc, cửa viện đột nhiên bị đập vang.

Bên ngoài truyền tới giọng tức giận của Bùi Cẩm và Bùi Ngọc:

“Ngươi ra đây! Đồ sao chổi, đều tại ngươi, mẫu thân và huynh trưởng đều bệnh rồi!”

Cửa bị đập đến vang lên từng tiếng bốp bốp.

Gia giáo của hai kẻ vô dụng này xem ra cũng chẳng hơn gì các ông các bà ở đầu thôn chúng ta.

Ta đi mở cửa.

Hạ nhân đều không dám ngăn thiếu gia tiểu thư nhà họ.

Bùi Cẩm vừa thấy ta đã xông tới, Xuân Vũ lập tức chắn trước mặt ta.

“Cút ra, ai cho ngươi lá gan dám cản bổn tiểu thư?”

Ta xác nhận b.úi tóc của mình đã b.úi thật chắc, liền bước từ phía sau Xuân Vũ ra, làm chuyện mà từ lâu ta vẫn luôn muốn làm.

Ta giơ tay, túm lấy tóc Bùi Cẩm rồi kéo mạnh xuống.

Nàng đau đến kêu lên, buộc phải cúi đầu theo lực tay của ta.

“Ngươi gọi ai là sao chổi? Ta cứu huynh trưởng ngươi, để ngươi còn có thể tiếp tục làm tiểu thư Hầu phủ, ngươi phải cung phụng ta mới đúng, phải kính cẩn gọi ta một tiếng phúc tinh! Đồ bạch nhãn lang!”

May mà đã ba năm rồi, sức lực của ta vẫn không hề suy giảm.

“Ngươi buông tỷ tỷ ta ra!”

Nam hài mười ba tuổi sức cũng không nhỏ.

Nhưng tiếc rằng hắn là một kẻ vô dụng.

Ta túm tóc Bùi Cẩm né sang một bên, giữa tiếng kêu la của nàng, giơ chân đá thẳng vào m.ô.n.g Bùi Ngọc.

Hắn không kịp thu lực, loạng choạng mấy bước rồi úp mặt xuống đất.

“Hóa ra công t.ử trong thành đều đi đứng như thế này, đúng là khiến ta mở mang tầm mắt.”

Bùi Ngọc chảy m.á.u mũi.

Hạ nhân kêu thất thanh, lập tức ùa tới kéo chúng ta ra.

Bùi Cẩm đầu tóc rối tung, phát điên hét lên: “Thẩm Phù Cừ, ta muốn g.i.ế.c ngươi!”

Ta phủi mấy sợi tóc dính trên tay: “Quý nữ thế gia sao có thể giống một mụ đàn bà điên như vậy, truyền ra ngoài chẳng phải khiến Hầu phủ các ngươi mất mặt sao.”

Nàng ôm đầu, mắt đẫm lệ, tức đến toàn thân run rẩy.

Ta bình tĩnh hỏi: “Bây giờ có thể nói mẫu thân và huynh trưởng ngươi xảy ra chuyện gì chưa?”

Nàng xuyên qua màn lệ, căm hận nói với ta: “Mẫu thân bị chọc tức đến đổ bệnh, không tiếc lấy cái c.h.ế.t ép buộc, kết quả huynh trưởng quỳ suốt một đêm, nói nếu ngươi đi thì huynh ấy cũng không sống nữa.”

Ta sững người.

“Ngươi hài lòng chưa? Huynh trưởng vì ngươi mà chống đối mẫu thân, ngươi khiến cả nhà chúng ta không được yên ổn, không phải sao chổi thì là gì?”

Nước mắt nàng rơi từng giọt lớn: “Nếu không có ngươi thì tốt biết bao……”

“Nếu không có ta, huynh trưởng ngươi đã c.h.ế.t từ lâu rồi.”

Ta vừa nói xong, nàng lập tức nghẹn lại.

“Bây giờ có c.h.ế.t thì cũng chỉ khác nhau ở chỗ c.h.ế.t sớm hay c.h.ế.t muộn mà thôi. Có lẽ huynh trưởng ngươi vốn là mệnh đoản thọ.”

Nàng trợn tròn mắt: “Sao ngươi có thể nói huynh ấy như vậy?”

“Không thì sao?” Ta hỏi ngược lại, “Là ta không muốn đi sao? Chẳng phải chính huynh trưởng ngươi nhất quyết muốn lấy mạng mình ra so với mẫu thân ngươi để giữ ta lại thành thân sao? Quyết định là hắn đưa ra, ngươi lại chạy tới mắng ta. Ta nói ngươi bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh có sai không?”

Nàng ngơ ngác, cứng họng không nói được gì.

Ta xoay người đi vào trong.

Nàng đứng phía sau gọi với theo: “Ngươi không đi gặp huynh trưởng sao? Huynh ấy bị thương, là vì ngươi!”

Ta bảo Xuân Vũ vào trong rồi đóng cửa viện lại.

Ta đã cứu Bùi Sóc một lần rồi, hắn muốn sống thế nào là chuyện của hắn.

Trong phủ bắt đầu trở nên bận rộn.

Một là vì sức khỏe của hai vị chủ t.ử Hầu phủ.

Hai là vì chuẩn bị hôn lễ, khắp phủ đều treo lụa đỏ và đèn l.ồ.ng đỏ.

Thị vệ tuần tra cũng nhiều hơn, thay phiên nhau canh gác.

Ta chẳng màng dáng vẻ, ngồi ngay trước cửa viện.

Hạ nhân canh cửa cũng không ngăn ta.

Ta chia trái cây bánh điểm tâm Bùi Sóc sai người đưa tới cho bọn họ.

Ban đầu bọn họ còn rất cảnh giác, sau đó ta câu được câu chăng trò chuyện, sự đề phòng dần giảm xuống. Ta hỏi thêm vài câu, bọn họ liền nổi hứng nói chuyện.

“Thị vệ nhiều lên chẳng phải vì mảnh giấy Huyền Nguyệt b.ắ.n tới sao, mọi người đều đang đoán xem hắn sẽ tới trộm thứ gì.”

“Phía này thị vệ còn nhiều hơn những nơi khác, thư phòng của Hầu gia càng bị vây kín như thùng sắt, chim bay vào cũng phải bị b.ắ.n rơi.”

“Hừ, ta không tin tên trộm đó còn có thể lấy được đồ trong Hầu phủ chúng ta.”

“Suỵt, nói nhỏ thôi, thật ra ta còn khá thích hắn. Những quan viên bị hắn kéo xuống, kẻ nào chẳng dựa vào mồ hôi nước mắt của dân mà làm giàu, kho bạc nhà nào cũng đầy ắp.”

“Ngươi đứng về phe nào vậy, đừng nói mấy lời này nữa.”

Trong khoảng thời gian ấy, thị nữ còn đưa tới cho ta hỉ phục và phượng quan.

Bùi Sóc không tới một lần nào.

Rõ ràng nói sẽ để ta xuất giá từ Thái phó phủ, nhưng mãi vẫn không có ai tới đưa ta sang đó.

Đến ngày thành thân, một đám người ùa vào viện của ta, trang điểm cho ta, mặc hỉ phục lên người ta.

Ta ngồi bên mép giường chờ đợi, trong lòng nghi hoặc, chẳng lẽ quy trình hôn sự ở kinh thành còn đơn giản hơn trong thôn sao?

Xuân Vũ ở bên cạnh nhìn ta bị ép uống thứ t.h.u.ố.c khiến toàn thân mềm nhũn, nàng khó hiểu, mở miệng liền chọc đúng nỗi đau của ta:

“Vậy kế hoạch gây chuyện trong hôn lễ của cô nương chẳng phải không thành sao?”

Đúng vậy, vốn dĩ từ Hầu phủ tới Thái phó phủ, rồi lại từ Thái phó phủ trở về Hầu phủ.

Biết bao cơ hội đều mất sạch.

Đời người tám chín phần không như ý, không nghĩ tám chín, chỉ nhớ một hai.

Cứ tự tìm niềm vui trong khổ vậy.

Chương 11 - Hà Nhứ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia