Ta bắt đầu suy nghĩ xem sau này phải làm một Hầu phu nhân độc ác như thế nào, bắt nạt bà bà và phu quân, chọc tiểu cô cùng tiểu thúc khóc.
Đời còn dài, sớm muộn gì ta cũng tìm được cơ hội, Bùi Sóc không thể trói ta cả đời.
Đang lúc ta chìm trong suy nghĩ, đột nhiên nhận ra trong phòng yên tĩnh đến lạ.
Có một bàn tay đưa tới trước mặt ta.
Bùi Sóc nhìn chân mình, đầu gối bị thương, là do lão phu nhân trong cơn tức giận dùng gia pháp đ.á.n.h.
Hắn nằm trên giường mấy ngày, Thẩm Tiểu Hà vẫn không tới thăm hắn.
Hạ nhân nói với hắn rằng Thẩm Tiểu Hà còn đ.á.n.h cả muội muội hắn.
Chẳng bao lâu, Bùi Cẩm và Bùi Ngọc đỏ hoe mắt chạy tới, lải nhải bên tai hắn đủ chuyện xấu về Thẩm Tiểu Hà.
Bọn họ nói nghiêm túc đến vậy, Bùi Sóc bỗng nhận ra những gì Thẩm Tiểu Hà nói không hề sai.
Nàng rất đau lòng, còn hắn chỉ biết để tâm tới nỗi khổ của chính mình.
Hắn nghĩ, sau khi thành thân, hắn nhất định sẽ khiến nàng quay lại yêu mình.
Bọn họ vẫn chưa đến mức c.h.ế.t già không qua lại với nhau, chỉ cần nàng còn ở đây, vẫn sẽ có cơ hội hòa hảo.
Nhưng với tính khí hiện giờ của nàng, nàng tuyệt đối sẽ không ngoan ngoãn phối hợp thành thân, nhất định đang chờ cơ hội cố ý gây chuyện.
Cho nên hắn tìm một người có vóc dáng tương tự Thẩm Tiểu Hà, đưa tới Thái phó phủ, để người đó xuất giá, thay nàng hoàn thành hôn lễ với hắn.
Thẩm Tiểu Hà thật chỉ cần chờ hắn trở về động phòng là được.
Sau khi sắp xếp hôn sự ổn thỏa, hắn liền chuyển trọng tâm sang Huyền Nguyệt.
Đêm mũi tên kia bay tới, trên trời vừa treo vầng thượng huyền nguyệt.
Để sớm khiến Thẩm Tiểu Hà yên lòng, hôn sự này đã bắt đầu chuẩn bị từ trước đó một tháng. Nếu chỉ vì lời đe dọa của Huyền Nguyệt mà hủy bỏ hôn lễ, sẽ khiến người ta cảm thấy hắn bị dọa sợ, bất lợi cho uy danh.
Hơn nữa Bùi Sóc không hề nghi ngờ rằng, cho dù chỉ để khiêu khích hắn, Huyền Nguyệt cũng nhất định sẽ ra tay vào đêm thành thân.
Hắn đã chuẩn bị tất cả. Những gương mặt lạ đều bị ghi nhớ, trong phủ bố trí tầng tầng thủ vệ, thư phòng cũng đặt sẵn cạm bẫy chờ Huyền Nguyệt.
Ngày thành thân sẽ là song hỉ lâm môn.
Hắn vừa có thể thành thân với Thẩm Tiểu Hà, vừa có thể bắt được Huyền Nguyệt.
Hắn mang theo nụ cười, bình thản hoàn thành mọi nghi thức với tân nương giả.
Trời đã hoàng hôn, một vầng trăng cong lặng lẽ treo trên cao.
Bùi Sóc nghĩ tới cuộc sống sau này, nụ cười nơi khóe môi dần trở nên chân thành, nhưng ngay lúc nhìn thấy hỉ nương cầm một tờ giấy đỏ, hoảng hốt chạy tới, trái tim hắn lập tức chìm xuống đáy vực.
“Hầu gia, phu nhân không thấy đâu nữa!”
Hắn cầm tờ giấy đỏ lên xem, bên trên viết:
Đừng tìm, đừng quấy rầy.
Là nét chữ của Thẩm Tiểu Hà.
Một mình nàng không thể chạy khỏi Hầu phủ.
Bùi Sóc cảm giác đầu óc như bị giáng mạnh một đòn, chợt hiểu ra —
Đối với hắn, trân bảo quý giá nhất trong Hầu phủ chính là Thẩm Tiểu Hà.
Cho nên, Huyền Nguyệt đã trộm nàng đi.
Ta được Xuân Vũ đưa ra khỏi Hầu phủ.
Nàng từ Xuân Vũ biến thành một gương mặt khác, tiện tay cũng dịch dung cho ta.
Ta nhìn vào chum nước, thấy mình biến thành một người hoàn toàn xa lạ.
Nàng đưa ta tới Từ Ấu Đường.
Quản sự quen biết nàng, vừa mở cửa đã lập tức đón chúng ta vào một gian phòng.
Đến lúc ngồi trên ghế, ta vẫn cảm giác như đang nằm mơ.
Huyền Nguyệt lại thay một bộ y phục khác, cũng ném cho ta một bộ.
“Thay đi, tối nay ra khỏi thành.”
Nàng bôi bôi trát trát lên mặt, thoắt cái lại biến thành một nam nhân, chỉ có đôi mắt vẫn sáng ngời.
Ta cảm thấy có chút quen thuộc, chần chừ hỏi: “Thư Vọng?”
Hắn bất ngờ nhướng mày: “Sao cô nhận ra được?”
Ta chỉ vào mắt hắn.
Hắn như có điều suy nghĩ, lại bôi thêm vài thứ quanh mắt, đôi mắt kia lập tức trở nên xám xịt, ảm đạm không chút thần thái.
Ta kinh ngạc không thôi: “Lợi hại thật.”
Hắn đắc ý nhướng mày: “Sau này dạy cô.”
Ta sững người, ta và hắn thân đến mức này rồi sao?
Hắn bước tới đổi khuôn mặt cho ta, sau đó đưa một phần hộ tịch và lộ dẫn vào tay ta.
“Đi, ra khỏi thành.”
Xe ngựa dừng bên ngoài Từ Ấu Đường, ta cùng hắn lên xe, từ lúc rời Hầu phủ tới giờ mới chưa đầy nửa canh giờ.
Ta vén rèm, nhìn sắc trời bên ngoài.
Giờ này, Bùi Sóc hẳn đã vào động phòng và phát hiện ta không còn ở đó.
Binh lính thủ thành kiểm tra lộ dẫn rồi cho xe ngựa đi qua.
Ngay sau khi chúng ta ra khỏi cổng thành, phía sau liền vang lên tiếng vó ngựa phi gấp:
“Truy bắt đào phạm, lập tức đóng cổng thành!”
Những người chưa kịp ra khỏi thành đều bị chặn lại, cổng thành từ từ khép xuống.
Ta sờ ngân phiếu giấu trong lớp áo, thở phào một hơi.
Không uổng công nhặt ngân phiếu của lão phu nhân, giờ chẳng phải dùng đến rồi sao.
Ta nhìn Huyền Nguyệt đang ngồi phía bên kia xe ngựa: “Ngươi đã lẻn vào Hầu phủ từ lâu rồi sao?”
Huyền Nguyệt tùy ý đáp một tiếng: “Hầu gia đuổi theo quá gắt, không còn cách nào khác, đành chơi với hắn một ván tối dưới chân đèn.”
Hắn nâng mí mắt nhìn ta: “Còn bất ngờ phát hiện được điểm yếu của hắn.”
Ta chỉ vào mình: “Ta thành con tin rồi sao?”
“Đừng nói khó nghe như vậy, chẳng phải chính cô cũng muốn rời khỏi Hầu phủ sao?”
Ta gật đầu, cũng đúng.
“Ngươi định đưa ta đi đâu?”
Hắn cười: “Yên tâm, ta là hiệp đạo, không thích hại người.”
Tin tức của Huyền Nguyệt vô cùng linh thông.
Hắn nói với ta rằng Bùi Sóc không công khai tìm kiếm tân nương mất tích của mình, mà lấy cớ trân bảo trong phủ bị mất.
Cũng chẳng lạ, nếu nói thẳng là người mất tích, thanh danh của Hầu phủ lẫn ta đều sẽ bị cuốn vào.
Nhưng sau chuyện này, danh tiếng của Huyền Nguyệt càng vang dội.
Những quan viên trước kia luôn miệng hô phải bắt Huyền Nguyệt quy án, lúc này đều im bặt.
Ngay cả Hầu phủ cũng bị trộm, vậy mà còn để người ta toàn thân trở ra.
Bùi Sóc vì làm việc bất lực nên bị hoàng đế trách phạt.