Hà Nhứ

Chương 8

Ta chặn đường hắn, cao giọng nói: “Ta nghiêm túc! Trước đây muốn gả cho chàng là thật, bây giờ không muốn gả cho chàng cũng là thật. Chàng không thể để ta được như ý một lần sao?”

Bùi Sóc không giữ nổi phong độ nữa, quay người giận dữ nói: “Để nàng được như ý, vậy ai để ta được như ý! Ba năm này nàng sống không dễ chịu, chẳng lẽ ta sống dễ chịu sao? Cho dù hai năm trước chúng ta đã thành thân thì sao? Nàng cho rằng cuộc sống của nàng sẽ tốt hơn bây giờ à? Không đâu, đến lúc ấy người cười nhạo nàng chỉ càng nhiều hơn, nàng sẽ trở thành bia ngắm, tất cả những kẻ nhòm ngó Hầu phủ đều sẽ để mắt tới nàng. Nàng không những không sống tốt hơn mà còn gặp nguy hiểm. Đây chính là lý do ba năm qua ta không cho nàng ra khỏi phủ, cũng không để nàng gặp người khác. Vì sao ta bắt nàng học nhiều hơn một chút? Ta không để tâm nàng là người thế nào, nhưng nghĩa nữ của lão sư không thể cái gì cũng không biết, ta không thể khiến lão sư mất mặt!”

Hắn càng nói càng kích động, từng bước ép sát về phía ta.

Mọi chuyện hắn làm đều có nguyên nhân.

Nói đi nói lại, vẫn là sự tồn tại của ta khiến hắn khó xử.

Cuối cùng hắn cũng chịu nói ra, trái lại cho ta cơ hội trút hết những uất ức trong lòng.

Ta lập tức mỉa mai đáp trả:

“Mọi người đều đau khổ đến vậy, vậy thì chia tay đi, chia tay chẳng phải vừa hay sao?”

Lời vừa dứt, hắn đã gầm lên với ta:

“Thẩm Tiểu Hà, nàng có lương tâm không!”

“Ba năm nay mỗi thời mỗi khắc ta đều nghĩ phải làm thế nào lập được công tích, phải làm sao trải đường cho nàng ngồi vững vị trí nữ chủ nhân Hầu phủ. Ta cũng muốn sớm đón nàng vào cửa, nhưng sau khi thành thân thì sao? Không phải thành thân rồi là mọi vấn đề đều biến mất. Ta biết nàng sẽ phải đối mặt với những gì, cho nên ta muốn dọn sạch chướng ngại cho nàng. Kết quả nàng lại nói không có ai thương nàng, nàng muốn chia tay với ta. Nàng đã từng thương ta chưa?”

Câu nào cũng là vì ta, câu nào cũng là đang oán trách ta.

Khiến khí huyết trong người ta càng dâng lên, hoàn toàn quên mất quy củ không được lớn tiếng trong Hầu phủ.

“Chàng cần ta thương sao? Chẳng phải người trong thiên hạ đều đang thương chàng sao? Mẫu thân chàng, muội muội và đệ đệ chàng thương chàng phải một mình chống đỡ Hầu phủ. Bằng hữu của chàng đều thương chàng phải cưới một người không thể bước lên bàn tiệc……”

“Ta không cần bọn họ có thương ta hay không, ta chỉ cần nàng!”

Ta không khỏi cười lạnh: “Chàng có chút lương tâm đi, Bùi Sóc! Người bị khinh thường cười nhạo là ta, người bị tất cả mọi người xem thường cũng là ta. Chàng mặc kệ, bảo ta nhịn, bảo ta chịu đựng, đến cuối cùng ta còn phải đau lòng cho chàng sao?”

Ta không còn nghĩ tới bất cứ điều gì, lời nối lời tiếp tục nói:

“Chàng nói nghe hay như vậy, dường như tất cả những gì chàng lao tâm khổ tứ đều là vì ta. Nhưng rõ ràng hiện giờ chàng mệt mỏi không chỉ vì một mình ta. Hầu phủ của chàng không có người có thể dùng, muội muội và đệ đệ chàng chỉ biết bắt bẻ ta, gây phiền phức cho ta. Còn bọn họ thì sao? Hưởng sự che chở và nuôi dưỡng của Hầu phủ, bọn họ đã làm nên trò trống gì? Đem toàn bộ hy vọng đặt lên người chàng, trông mong nhạc phụ tương lai của chàng như thần binh từ trên trời giáng xuống cứu nguy, rồi đổ hết tình cảnh hiện tại lên đầu ta. Nực cười, đúng là một đám vô dụng. Đến cả ta còn biết phải cố gắng học hành để xứng với chàng, còn bọn họ chỉ biết đẩy trách nhiệm ra ngoài mà không tự nhìn lại mình.”

Ta chỉ tay vào hắn: “Chàng cũng vậy, cũng là một kẻ vô dụng. Bận tới bận lui, khiến bản thân mệt mỏi đến mức này, rồi đem nguyên nhân vất vả đổ lên đầu ta, như thể sự tồn tại của ta khiến sự bất lực của chàng có được lý do. Sự thật chính là chàng vô dụng, năng lực của chàng không đủ để gánh hết những trách nhiệm chàng nhận lấy. Chàng tự coi mình cao cao tại thượng như vậy, kỳ thực cũng chỉ là một người năng lực hữu hạn. Chàng không chịu thừa nhận sự bất lực của mình, nên ta trở thành cái cớ của chàng.”

Trong ánh mắt Bùi Sóc lộ rõ kinh ngạc và tổn thương.

Đối diện ánh mắt ấy, ta càng nói càng thấy thống khoái:

“Đừng bày ra bộ dạng tình sâu nghĩa nặng ấy nữa. Nếu trước mặt bằng hữu chàng còn không nói nổi một câu rằng chàng thích ta, vậy ở trước mặt ta cũng đừng tiếp tục giả vờ nữa.”

Hắn sững người, thần sắc hoàn toàn trống rỗng.

Hắn khó nhọc mở miệng: “Yến tiệc hôm đó, nàng đã nghe thấy?”

Ta không chút gánh nặng bán đứng Bùi Cẩm:

“Đúng vậy, muội muội tốt của chàng dẫn ta tới. Nàng ta trước tiên dẫn ta đi nhận mặt mấy tiểu thư thế gia, nói họ tốt thế nào, nói ta không sánh bằng, sau đó lại dẫn ta đi xem cảnh chàng và Vinh An công chúa ở bên nhau, nói hai người mới là một đôi trời sinh. Lại trùng hợp đến vậy, vừa hay để ta nghe thấy bằng hữu của chàng hỏi chàng: ‘Thật sự thích ta đến vậy sao?’ Chàng còn nhớ mình đã trả lời thế nào không?”

Hắn luống cuống giơ tay lên, muốn nắm lấy ta.

Ta dùng sức đ.á.n.h bật tay hắn ra.

“Chàng không nói gì cả. Chàng không trả lời gì cả. Sau đó tất cả các người ngầm hiểu mà bỏ qua câu hỏi ấy. Là bởi vì chàng cảm thấy ta không thể bước lên bàn tiệc, không có mặt mũi thừa nhận trước mặt bọn họ, hay chàng đã hối hận, đã không còn thích ta nữa?”

Hắn muốn giải thích, nhưng ta dường như đã nói đến nghiện, tức giận đem toàn bộ oán khí tích tụ ba năm hóa thành những lời cay độc, một hơi trút sạch:

“Để bằng hữu của chàng nghĩ rằng chàng cưới ta vì ân tình chứ không phải vì thích sẽ khiến chàng dễ chịu hơn sao? Hôm đó chàng không chịu thừa nhận ta trước mặt bằng hữu, sau này cũng sẽ có đủ loại lý do để phủ nhận ta. Chàng yếu đuối, tầm thường, bất tài đến vậy, ta hoàn toàn không thích chàng!”

Chương 8 - Hà Nhứ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia