Bảo Trụ nhịn mùi hôi thối đi kéo cô ta lên nhưng cô ta c.h.ế.t sống không chịu lên mà cứ nhảy nhót trong hố phân, vừa khóc vừa cười.
Bảo Trụ không còn cách nào, đành phải đi tìm bố vợ: "Bố, con càng kéo cô ấy càng chui vào trong, còn nói nhảm cái gì mà mộ bao giờ đào xong thì mới lên! Giọng cô ấy nghe rợn cả người! Bố nói xem đây là chuyện gì! Bố mau đi xem đi!"
Khi Vu Đại Thụ đến nơi, Đan Đan đã thoi thóp nhưng vừa thấy Vu Đại Thụ, cô ta bỗng nhiên tỉnh táo hẳn, miệng đầy phân c.h.ử.i bới Vu Đại Thụ rồi gào khóc: "Bố! Mộ của con bao giờ mới đào xong!"
Cô ta vừa mở miệng, Vu Đại Thụ đã nổi da gà.
Đó không phải giọng của Đan Đan mà đó là giọng của Hắc Nha.
27
Vu Đại Thụ run rẩy: "Đan Đan, con lên trước đi, lên rồi nói tiếp!"
Đan Đan rít lên: "Con không lên! Bố nói xem, có phải bố không muốn đào mộ cho con nữa không?"
"Không có không có! Chẳng phải ngày nào bố cũng đang đào sao!"
"Lúc sống bố không cho con một mái nhà, lúc c.h.ế.t bố còn không muốn cho con một cái mộ! Nếu bố không đào mộ cho con thì con sẽ không lên đâu! Bố chôn con ở đây luôn đi!"
"Đào đào đào! Con lên trước đi, lên trước đã!"
Đan Đan nhảy vọt từ trong hố phân lên bờ.
Vu Đại Thụ tạt thẳng bát m.á.u ch.ó đen vào mặt cô ta!
Đan Đan thét lên một tiếng thê lương: "Vu Đại Thụ, ông không giữ đạo nghĩa!"
Cô ta ngã vật xuống đất, trợn ngược mắt, ngất lịm đi.
Người trong làng bịt mũi thì thầm: "Đây là bị con Hắc Nha kia nhập rồi!"
Bảo Trụ nhìn Đan Đan đầy phân trên đất, bó tay: "Bố, thế này là khỏi chưa?"
"Khỏi rồi! Đưa về nhà tắm rửa rồi cho con bé ngủ đi!"
"Vừa nãy Đan Đan bảo bố không muốn đào mộ là sao?"
"Không phải không muốn đào mà là không thể đào được! Cái tên thầy phong thủy c.h.ế.t tiệt đó đang trêu đùa bố! Đất trên đó cứng như đá, đào đến kiếp sau cũng không ra được cái hố mộ!"
"Vậy mình tìm thầy phong thủy khác đi! Thứ này chẳng phải đầy rẫy sao? Con nhớ con có một người anh em, bác hai của anh ta là thầy phong thủy."
"Sao không nói sớm? Để thằng nhãi đó hành tao mấy ngày nay!"
"Con vốn không tin mấy thứ này! Mấy người cứ làm trò này trò nọ con chỉ coi như trò cười nhưng giờ thì con tin rồi..."
28
Bác hai mà Lý Bảo Trụ tìm đến nhìn là thấy đáng tin rồi.
Ít nhất là có râu.
Không giống thằng nhãi trước kia, miệng còn hôi sữa, làm việc không đâu vào đâu.
Bác hai mặt nghiêm nghị nghe Vu Đại Thụ kể lại đầu đuôi câu chuyện, lông mày nhíu c.h.ặ.t: "Mộ trống là đại hung đấy!"
Vu Đại Thụ vội vàng hỏi: "Sao lại nói thế?"
"Mộ trống chờ người c.h.ế.t đấy! Mộ này không có người c.h.ế.t lấp vào thì trong nhà sẽ c.h.ế.t từng người một, mộ này còn chưa lấp xong đã đi đào thêm cái nữa, ông nghĩ cái gì thế?"
"Mẹ kiếp, là thầy phong thủy bảo tôi đào, nói đây là đất phong thủy bảo địa, đào xong đặt đôi dép nhựa kia vào là gọi được hồn con ranh đó về, thế là xong!"
"Tìm thầy phong thủy ở đâu thế? Có thù với ông à? Ai làm nghề này đều biết mộ không được để trống, trống là tất sẽ ăn người!"
"Thì... Thì thầy vân du, hôm đó tình cờ đi dạo ngoài phố, tôi mới hỏi thử một câu..."
Vu Đại Thụ đột ngột im bặt, kinh hãi nhìn về phía cửa, mắt mở trừng trừng.
Đôi dép nhựa kia đặt ngay ngắn ở cửa, mũi dép hướng vào trong.
Vu Đại Thụ hét lớn: "Ai? Ai mang đôi dép này về?"
Con trai nằm trên giường, Đan Đan từ sau khi uống đầy bụng phân thì điên điên khùng khùng, bị Bảo Trụ nhốt trong nhà nên chỉ có thể là Bạch Thải Hoa.
Bạch Thải Hoa mặt cắt không còn giọt m.á.u: "Tôi không lấy! Tôi lấy nó làm gì! Nhìn đôi dép này tôi còn chẳng dám nhìn!"
Đôi dép này vốn luôn đặt ở mép vực, chỉ đợi đào xong mộ là đặt vào trong để chiêu hồn.
Sao lại chạy đến cửa được?
Nhị Đại Gia cười lạnh: "Nó không đợi nổi nữa rồi. Nó đến để bắt người đi lấp hố đấy, lần này nhà các người phải c.h.ế.t hai mạng vì các người đào hai cái mộ! Mộ không được để trống! Có bao nhiêu mộ thì c.h.ế.t bấy nhiêu người!"
Lời chưa dứt, Bảo Trụ đã lăn lộn bò vào: "Bố! Đan Đan lại ra hố phân rồi! Lần này hình như không xong rồi!"
Lần này Đan Đan thật sự không xong rồi.
Cô ta nổi lềnh bềnh trên mặt phân.
Lúc vớt lên người đã cứng đờ.
29
Bảo Trụ khóc rống lên: "Từ khi cô ấy rơi xuống hố phân, cả người đã không còn bình thường, lúc ăn cơm cứ bảo cơm không vị, không ngon bằng phân, suốt ngày chỉ nghĩ đến ăn phân, con canh chừng từng giây từng phút mà vẫn không trông nổi."
Bạch Thải Hoa khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Vu Đại Thụ lại thở dài: "Còn thừa một cái mộ nữa. Lần này chôn Hắc Nha vào là xong chuyện!"
Nhị Đại Gia cười lạnh: "Cái gì mà còn thừa một cái mộ? Hai cái mộ vẫn là hai cái. Chẳng bớt cái nào cả, con gái lớn của ông gả đi rồi! Là con dâu nhà họ Lý, phải chôn ở nhà họ Lý! Có liên quan gì đến nhà họ Vu các người!"
Vu Đại Thụ ngẩn người: "C.h.ế.t oan một người à?"
Nhị Đại Gia lạnh lùng nhìn Vu Đại Thụ: "Ông cố ý đúng không?"
Bảo Trụ ngừng khóc: "Cố ý gì cơ?"
Nhị Đại Gia vẫn lạnh lùng nhìn chằm chằm Vu Đại Thụ: "Ông đã biết dùng m.á.u ch.ó đen thì chắc chắn cũng biết tạt m.á.u ch.ó đen lên người bị quỷ ám chính là giam cầm nó trên người đó."