Hồi nhỏ, mỗi dịp nghỉ hè tôi thường đến ở nhờ nhà bà ngoại ở quê, nhà hàng xóm có một con bé cũng ở nhờ nhà ngoại, dạng ở lâu dài ấy.
Nó có một người chị ở trên, một đứa em ở dưới, sinh ra là định vứt đi, được bà ngoại con bé nhặt về nuôi.
Sau đó bà ngoại con bé qua đời nên con bé đành phải về nhà nhưng cái nhà ấy hoàn toàn không chứa chấp con bé nữa.
Về nhà chưa được mấy ngày, đã bị chị con bé đẩy ngã xuống lầu làm gãy chân.
Con bé lết cái chân tàn tật bỏ đi, đi lang thang.
Hai năm sau bị cảnh sát đưa về, bảo là ăn trộm đồ ăn bị bắt.
Vì tuổi còn nhỏ, không xử lý gì được nên đưa về để bố mẹ con bé quản giáo cho đàng hoàng.
Kết quả là bố mẹ con bé lại cho một trận đòn nhừ tử.
Nửa đêm con bé uống thuốc trừ sâu.
Con bé cầm một bình thuốc trừ sâu vừa chạy vừa uống.
Bố mẹ con bé ở phía sau đuổi theo ra điều hù dọa...
Vì vừa đen vừa gầy, lại không có hộ khẩu nên ai cũng gọi con bé là Hắc Nha.
Tôi mãi mãi nhớ tên của con bé bởi vì mỗi lần đến tìm con bé chơi, tôi đều đứng trước cửa nhà bà ngoại con bé hét lớn: “Hắc Nha! Hắc Nha!”
Con bé đen thui thủi chạy từ trong nhà ra.
Mười tám năm sau khi con bé chết, tôi lại nhìn thấy con bé đen thui thủi ấy một lần nữa.