Bùi Chiêm hơi nhướng mày.

“Ngu Nhi, nàng đang ghen sao?”

Mặt ta lập tức nóng lên, vội nghiêng đầu tránh ánh mắt chàng.

“Không có, ta không có. Ta chỉ luận việc mà thôi.”

“Vậy nàng nhấn mạnh ‘thanh mai trúc mã’ làm gì?”

“Chàng vừa được phong tướng, ý chỉ của thái hậu bắt ta rời kinh lập tức truyền tới. Thái hậu lại yêu chiều Vương Cẩn như vậy. Nhất định là Vương Cẩn đã lôi kéo chàng hợp tác với Vương thị, thái hậu thấy chàng đắc thế nên muốn dọn sạch chướng ngại để Vương Cẩn trở về bên chàng.”

Bùi Chiêm nghe ta tự mình suy diễn đến đâu cũng hợp lý đến đó, bất đắc dĩ thở dài.

“Xem ra sau này có chuyện gì ta cũng phải bàn bạc với nàng nhiều hơn, tránh cho nàng lại suy nghĩ viển vông.”

“Chuyện ta được phong tướng hoàn toàn không liên quan đến Vương thị. Ý chỉ của thái hậu cũng thật sự nằm ngoài dự liệu của ta. Trước kia thấy ta thất thế, bà ta liền lựa chọn hủy bỏ hôn ước giữa ta và Vương Cẩn. Bây giờ chẳng qua thấy ta lại có giá trị lợi dụng, nên muốn dùng hôn nhân để lôi kéo ta lần nữa.”

“Ngu Nhi, nàng có biết phu quân của nàng ở kinh thành là người mà biết bao quý nữ thế gia cầu cũng không được hay không?”

“Người khác đều cầu mà chẳng có được ta. Chỉ có nàng, trong lòng vừa nảy sinh nghi ngờ, ngay cả hỏi cũng chẳng hỏi đã không chút do dự đẩy ta ra xa.”

Chàng càng nói càng ấm ức, đưa tay kéo ta ngồi lên người mình.

“Nương t.ử, nàng làm ta đau lòng rồi, phải bồi thường cho ta.”

Hơi thở của chàng phả ngay bên cổ khiến trái tim ta đập loạn như hươu con chạy.

Ngay sau đó, ta chợt cảm thấy bên má có một luồng ấm áp ẩm ướt.

Tên điên Bùi Chiêm này vậy mà ngay trên xe ngựa đã cúi xuống mút nhẹ vành tai rồi lần tới cổ ta.

Đầu ngón tay chàng men từ eo ta chậm rãi hướng lên trên, nhiệt độ nóng bỏng khiến ta vừa căng thẳng vừa hoảng sợ.

Ta đưa một tay khẽ đ.á.n.h chàng, sợ chàng tiếp tục tiến lên, chạm đến nơi mềm mại phía trên.

Bùi Chiêm cong môi cười xấu xa, cuối cùng cũng thu tay lại.

“Nương t.ử, vừa rồi là ta mất khống chế. Chưa đến lúc, ta sẽ không động vào nàng.”

Ta cố ý tránh nặng tìm nhẹ:

“Hôm nay sao chàng cứ gọi ta là nương t.ử mãi vậy? Chúng ta còn chưa thành thân.”

“Ồ, hóa ra trong lòng Ngu Nhi có ta, Ngu Nhi đây là sốt ruột muốn thành thân với ta rồi.”

...

Không phải chứ, chàng cứ thế tự mình suy diễn luôn sao?

“Ngu Nhi, chuyện thành thân còn phải chờ thêm một thời gian nữa.”

“Nhưng sẽ không lâu đâu.”

14

Ta cùng Bùi Chiêm trở về tư trạch.

Mọi người trong phủ đều đã ngủ say, chuyến bỏ trốn lần này của ta cứ như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Trời còn chưa sáng, tân đế đã phái người tới gọi Bùi Chiêm vào cung.

Trước khi đi, chàng chỉ nói với ta rằng, đợi sóng gió lần này qua đi, chàng sẽ cho ta một hôn lễ phong quang nhất.

Thấy Đạo ca nhi sáng sớm đã dậy đọc sách, ta liền hỏi nó.

Chuyện trong thoại bản hôm trước, những ân oán giữa ta và Vương Cẩn, có phải nó không nghe lời ta, chạy đi cáo trạng với Bùi Chiêm hay không?

Đạo ca nhi vẻ mặt không phục.

“Cũng đâu phải chỉ có mình con nói. Thôi ma ma và Vãn Đường tỷ tỷ cũng nói mà.”

“Cô phụ nói rồi, sau này cô mẫu và cô phụ là người một nhà. Chuyện của cô mẫu nói với cô phụ thì không tính là làm phiền.”

“Cô phụ còn khen con làm tốt, nói vừa hay nhân cơ hội này đẩy kế hoạch của người lên trước.”

Đang nói chuyện, Tiêu Lan Nhi bỗng dẫn theo gia nhân vội vã chạy tới, vẻ mặt đầy hoảng hốt.

“Ngu Nhi muội muội, Đạo ca nhi, hai người ở lại đây không an toàn. Mau theo ta về nhà cũ.”

Nghe nói, trong cung đã có biến động trời rồi.

15

Kể từ khi đăng cơ, tân đế vẫn luôn kiêng dè thế lực của sĩ tộc.

Nhưng người cũng không thể tùy tiện diệt trừ sĩ tộc cho thống khoái, dẫu sao uy vọng của sĩ tộc chính là nền móng giúp người đứng vững trên ngai vàng.

Bởi vậy, tân đế đã bày ra một ván cờ dành cho Lang Gia Vương thị, thế gia khi ấy đã hoàn toàn thao túng cả triều đình lẫn hậu cung.

Trước hành động tự ý điều động trọng thần triều đình của Vương thị, tân đế vẫn bất động thanh sắc, giả vờ nhu nhược vô năng.

Đồng thời còn làm ra vẻ thuận theo Vương thị, chèn ép Bùi thị.

Vương thị vì thế càng ngày càng không biết kiêng dè, ở các địa phương mặc sức mở rộng thế lực gia tộc, tích trữ muối lậu, đúc tiền giả, ngang ngược đến mức coi thường cả pháp luật triều đình.

Tân đế từng bước nhượng bộ, nhưng thực chất là muốn một mẻ lưới bắt sạch toàn bộ bè đảng không trong sạch của Vương thị.

Như vậy, những trung thần vì đắc tội Vương thị mà bị lưu đày, bị tống vào đại lao là ai, cũng trở nên rõ ràng.

Trong cung bắt đầu thu lưới.

Tiêu Lan Nhi vừa nhận được tin liền lập tức tới đón ta và Đạo ca nhi.

Ngoài phố đã hỗn loạn.

Chẳng biết Lang Gia Vương thị điều quân đội từ đâu tới, toàn thành đã bước vào tình trạng giới nghiêm.

Nàng nói:

“Chiêm đệ đệ đã căn dặn, phải để ta huy động tất cả lực lượng bảo vệ hai người.”

Suốt dọc đường, dưới sự hộ tống của hai đội quân là cấm vệ hoàng cung và Tiêu gia quân, chúng ta bình an trở về Bùi phủ.

Vừa bước vào phủ, ta đã nhìn thấy huynh trưởng và tẩu tẩu lâu ngày không gặp đang đứng chờ giữa sân.

Đạo ca nhi ngây người hồi lâu, sau đó lập tức nhào vào lòng tẩu tẩu, òa khóc một trận.

Ta kéo huynh trưởng sang một bên, hạ thấp giọng hỏi:

“Vì sao những tin tức huynh cho muội đều không đúng?”

“Bùi Chiêm căn bản không hề kết minh với Vương thị. Nhìn tình thế hiện giờ, rõ ràng là Vương thị đang làm phản, còn Bùi Chiêm vào hoàng cung bảo vệ thánh thượng.”

Huynh trưởng nghe ta chất vấn như vậy, trong mắt thoáng hiện vẻ áy náy.

Huynh ấy vậy mà thật sự vẫn luôn lừa ta?

Chương 10 - Hải Đường Nở Hoa - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia