Ý của thái hậu là muốn ta lập tức rời khỏi kinh thành.
Ta đoán, bà muốn ta sớm nhường vị trí cho Vương Cẩn.
Ta vội vàng viết một phong thư gửi cho Tiêu Lan Nhi, cầu nàng giúp ta chăm nom Đạo ca nhi vẫn phải ở lại kinh thành làm con tin.
Sau đó thu dọn hành trang, chuẩn bị rời kinh ngay trong đêm.
Ban đầu ta chỉ định chọn vài món trâm châu trang sức để mang theo phòng thân.
Không ngờ khi thu dọn tiền bạc mới phát hiện ra...
Chẳng biết từ khi nào, ta đã trở thành một phú hộ lớn trong kinh thành.
Khoảng thời gian này, ngày nào Bùi Chiêm cũng sai người đưa đồ tới tiểu viện của ta.
Ta chưa từng xem kỹ, cứ tưởng chỉ là son phấn trang sức, mà ta lại chẳng mấy hứng thú với những thứ ấy nên cũng không để tâm.
Thực ra, thứ chàng đưa tới lại là phần tiền định kỳ do tá điền, cửa hàng và tiền trang các nơi nộp lên.
Từng rương từng rương vàng bạc cứ thế chất đầy trong kho.
Hóa ra, kể từ ngày thánh chỉ ban hôn của tân đế được truyền xuống, chàng đã bắt đầu từng chút từng chút chia tài sản của mình cho ta.
Ta không chỉ có thể lấy những khoản tiền ấy.
Trên thực tế, những khế đất kia đều đã trở thành tài sản đứng dưới tên ta.
Ta kinh ngạc trước phát hiện này.
Nhưng thời gian cấp bách, ta chỉ tiện tay lấy vài tờ khế đất ở Dự Châu rồi lên xe ngựa, phi nhanh rời khỏi kinh thành.
12
Nhìn tư trạch của Bùi Chiêm, nơi ta đã sống suốt một thời gian dài, ngày càng nhỏ dần phía sau, trong lòng ta bắt đầu dâng lên nỗi buồn.
Bùi Chiêm quả thật là công t.ử tốt nhất trên đời.
Tạm không nói tới dung mạo đẹp đến kinh tâm động phách của chàng.
Chàng thông tuệ, ôn hòa, chưa từng khinh thường ta, cũng chưa bao giờ vì bất mãn với cuộc hôn nhân do tân đế ban xuống mà giận lây sang ta.
Trái lại, chàng đối với ta cực kỳ tốt.
Không ai biết rằng, từ rất lâu trước đây ta đã đem lòng ngưỡng mộ chàng.
Có thể cùng chàng có được một đoạn duyên ngắn ngủi, vốn đã là may mắn nằm ngoài dự liệu của ta.
Dẫu sao, mọi chuyện cuối cùng vẫn giống hệt những gì cha và huynh trưởng từng dự đoán.
Cuộc hôn nhân được ban cho ta chẳng qua chỉ là một quân cờ trên bàn cờ tranh đấu quyền lực.
Đến cuối cùng vẫn chỉ là công dã tràng.
Nhưng may mà, ta chưa từng để lộ tình ý của mình.
Ta chỉ cần lén khóc vài lần rồi sẽ ổn thôi.
Tấm lòng ta dành cho chàng, cuối cùng cũng sẽ chẳng một ai hay biết.
13
Vừa ra khỏi cổng thành chưa được bao xa, ta đã nghe thấy tiếng vó ngựa phi gấp từ phía sau truyền tới.
Trời đã tối hẳn, xung quanh lại là nơi hoang vu vắng vẻ.
Ta ôm c.h.ặ.t hành lý trong xe ngựa, co người lại thành một đoàn.
Nếu phía sau không phải quan binh mà là cướp đường, chỉ nghĩ đến khả năng ấy thôi cũng khiến ta toát mồ hôi lạnh.
Bên tai đột nhiên vang lên tiếng ngựa hí dài, có người ghìm cương chắn ngang đường đi của chúng ta.
Ngay sau đó, một nam t.ử cao lớn cường tráng vén rèm bước vào.
Chàng quay lưng về phía ánh trăng, ta chỉ nhìn rõ được đường nét mơ hồ của bóng dáng ấy.
Mái tóc hơi rối, vạt áo tung bay.
Nam t.ử khàn giọng hỏi ta:
“Nương t.ử, vì sao nàng lại bỏ ta?”
Hai chữ “nương t.ử” ấy tựa một tiếng sét giữa trời quang, khiến mắt ta trong nháy mắt nhòe lệ.
Ban đầu ta còn tưởng gặp phải cướp, tính mạng khó giữ.
Không ngờ người tới tìm ta lại là Bùi Chiêm, người mà ngay cả nghĩ ta cũng chẳng dám nghĩ tới.
Chàng ngồi vào trong xe, ra lệnh cho phu xe quay đầu trở về tư trạch.
Đến khi chàng ngồi gần hơn, ta mới nhìn rõ vành mắt đỏ hoe của chàng.
Dường như lần này ta thật sự đã chọc giận chàng, còn khiến chàng đau lòng.
“Ngu Nhi, Vãn Đường nói với ta rằng sau khi nhận được ý chỉ của thái hậu, nàng liền thu dọn đồ đạc rời đi. Khi ấy ta đang ở chính điện nghị sự với thánh thượng, vì thế mới chậm trễ tới tìm nàng.”
“Cho dù nàng thật sự muốn rời đi, cũng nên mang theo nhiều tiền bạc và nhân thủ hơn. Nàng có biết đường xa gian hiểm hay không? Hôm nay nếu người đuổi theo không phải ta mà là kẻ xấu, với dáng vẻ thế này của nàng, liệu còn có thể bình an sao?”
Ta bị chàng hỏi đến không nói nên lời.
Ta vốn tưởng chàng sẽ nổi giận, sẽ trách mắng ta.
Nhưng chàng chỉ quan tâm đến an nguy của ta, còn giải thích rằng đáng lẽ chàng có thể tới tìm ta sớm hơn.
Từng câu từng chữ ấy khiến lòng ta không khỏi d.a.o động.
Dường như chàng thật sự có đôi chút trân trọng ta.
Ta đáp:
“Thái hậu lệnh cho ta mau ch.óng rời kinh, ta cứ tưởng… đó cũng là ý của chàng.”
“Vì sao nàng lại nghĩ như vậy? Những thoại bản nàng đọc chẳng phải đã sớm nói Bùi gia và Vương gia đã chia thành hai phe rồi sao?”
“... Chàng, chàng làm sao biết ta đang đọc những thoại bản nào?”
Bùi Chiêm đưa tay bóp nhẹ má ta.
“Đương nhiên ta biết. Những thoại bản đó vốn là do ta viết cho nàng xem.”
“Đêm ấy ta về muộn, Đạo ca nhi, Thôi ma ma và Vãn Đường thay nhau tới cáo trạng với ta, nói nàng bị Vương Cẩn bắt nạt. Cả ba người đều tức đến không chịu nổi, còn nói nàng không muốn để ta biết chuyện này, bảo ta phải giả vờ như vẫn chưa hay.”
“Ta không tiện nói quá nhiều chuyện triều đình với nàng, cũng sợ nếu cố ý tìm nàng nói rõ sẽ khiến nàng tổn thương lòng tự trọng.”
“Nhưng ta lại không muốn nàng nghĩ lung tung, hiểu lầm mọi chuyện, vậy nên chỉ có thể mượn thoại bản để truyền lời cho nàng.”
Hóa ra ta bảo ba người bọn họ giấu kín chuyện này, cuối cùng ai nấy đều hợp sức lừa ta.
“Vì sao nàng cứ luôn cho rằng ta và Vương thị là cùng một phe?”
Ta không thể bán đứng huynh trưởng, đành nói:
“Bên ngoài đều đồn rằng lần này chàng được tân đế trọng dụng trở lại là nhờ Lang Gia Vương thị giúp sức, nhất là vị thanh mai trúc mã Vương Cẩn của chàng còn lập công rất lớn.”