Họ không còn quan tâm, hỏi han hay chăm sóc cho tôi từng li từng tí như trước nữa, mà toàn bộ sự chú ý, tình yêu thương và sự săn đón của họ đều đã dành trọn vẹn một trăm phần trăm cho chị gái.
Tôi vừa mới tốt nghiệp đại học ra trường được tròn một năm, may mắn tìm kiếm được một công việc văn phòng với mức đãi ngộ khá tốt.
Ngày ngày tôi đi sớm về muộn vất vả cày cuốc, mỗi buổi tối khi mệt mỏi đẩy cánh cửa bước chân về nhà, đập ngay vào mắt tôi là cảnh tượng cả gia đình bốn người bọn họ đang quây quần bên nhau cười nói vui vẻ, ấm êm và hạnh phúc biết bao.
Trong cái khung cảnh sum vầy ấm cúng ấy, tôi bỗng nhiên cảm thấy bản thân mình giống hệt như một kẻ ngoài cuộc chim tu hú chiếm tổ chim khách vô cùng lạc lõng và thừa thãi.
Tôi luôn cố gắng hết sức kìm nén những cảm xúc tủi thân của mình xuống đáy lòng, tự nhủ không nên so đo hay tính toán quá nhiều với một người chị bất hạnh.
Mãi cho đến một ngày nọ, chiếc áo phao lông vũ đắt tiền vốn thuộc về quyền sở hữu của tôi trên người chị gái không may bị vướng vào đâu đó rách toạc một mảng lớn, bị vứt lăn lóc ở góc nhà.
Vừa nhìn thấy cảnh tượng đó, mẹ tôi lập tức chẳng hề đắn đo, vội vã dắt chị gái đi trung tâm thương mại mua ngay một chiếc áo khoác hàng hiệu mới toanh khác về thay thế.
Đêm hôm đó nằm một mình trên chiếc giường xếp ọp ẹp trong căn phòng đọc sách chật chội, tôi cuối cùng đã không thể kìm nén nổi cảm xúc nữa mà ôm mặt bật khóc nức nở.
Tôi hoàn toàn có thể thấu hiểu và thông cảm cho việc bố mẹ muốn dốc hết sức mình để bù đắp những tổn thương, mất mát cho chị gái.
Thế nhưng điều mà tôi vĩnh viễn không tài nào hiểu nổi chính là: Tại sao họ lại bắt buộc phải cố tình lạnh nhạt, ghẻ lạnh, trách móc và trút giận lên đầu tôi để làm điều đó cơ chứ?!
Họ xót xa thương hại cho chị gái phải lưu lạc phiêu bạt ngoài xã hội suốt hai mươi năm ròng rã, phải nếm trải biết bao nhiêu cay đắng tủi nhục mà tôi chưa từng phải trải qua.
Còn tôi thì được ở nhà hưởng phúc suốt hai mươi năm qua, được nhận trọn vẹn tình yêu thương gia đình mà chị gái chưa từng một lần được cảm nhận.
Chính vì cái suy nghĩ méo mó ấy, họ hận không thể đem toàn bộ tất cả những thứ tôi từng sở hữu trong đời ra để dâng hiến trọn vẹn cho chị.
Thậm chí trong thâm tâm họ còn ấu trĩ nghĩ rằng: Chỉ cần họ thể hiện ra một chút cử chỉ quan tâm hay yêu thương đối với tôi, thì điều đó sẽ trở thành một sự đả kích kích động tâm lý của chị gái, và đó là một sự bất công tày trời đối với chị.
Thế nhưng bố mẹ đâu có biết được rằng, suốt hai mươi năm qua dưới mái nhà này, bản thân tôi rốt cuộc đã từng có được bao nhiêu ngày thực sự được sống trong êm ấm và hạnh phúc cơ chứ?!
Năm xưa sau khi chị gái bị bắt cóc mất tích, bố mẹ đã phát điên lên bỏ bê tất cả để lặn lội đi khắp chân trời góc bể tìm kiếm con.
Điều kiện kinh tế của gia đình vốn dĩ đã vô cùng bình thường và eo hẹp, lại thêm những chuyến đi tìm con tốn kém đằng đẵng quanh năm suốt tháng, khiến cho mọi thứ trong nhà rơi vào cảnh khốn đốn, nợ nần và túng quẫn trăm bề.
Tôi bị bố mẹ bỏ rơi ném lại cho ông bà nội già yếu ở quê cưu mang, từ thuở nhỏ ngày nào tôi cũng phải thức dậy từ tờ mờ sáng để cặm cụi làm việc đồng áng việc nhà, mỗi ngày chỉ có hai bữa cơm đạm bạc rau dưa, bữa đói bữa no chắp vá qua ngày.
Về sau khi đến tuổi cắp sách tới trường, tôi luôn là đứa học sinh ăn mặc rách rưới nhất, ăn uống kham khổ nhất trong toàn bộ lớp học.
Bạn bè cùng trang lứa trong lớp đều đồng thanh chế giễu mỉa mai gọi tôi là một đứa con hoang ăn mày, bọn họ túm tụm lại đè đầu tôi xuống sàn nhà vệ sinh để cười cợt và lăng mạ thậm tệ.
Bọn họ cười nhạo bảo rằng đứa con gái vừa xấu xí vừa ngu ngốc như tôi, thì đến cả bọn buôn người ngoài xã hội cũng thèm vào mà bắt cóc.
Những năm tháng ròng rã tìm kiếm chị gái trong tuyệt vọng không mang lại kết quả, bố mẹ thường xuyên vì những chuyện vụn vặt cơm áo gạo tiền mà cãi vã long trời lở đất, và người phải hứng chịu những trận đòn roi, mắng nhiếc trút giận vô cớ ấy luôn luôn là tôi.
Họ chưa từng bao giờ dành lấy một buổi tối để ngồi lại kiên nhẫn hướng dẫn tôi làm bài tập về nhà, thế nhưng lúc nào họ cũng đặt lên vai tôi kỳ vọng bắt buộc phải đạt được thành tích học tập xuất sắc đứng đầu.
Họ căn bản chẳng thể nào tự kiểm soát nổi tính khí nóng nảy và những cơn thịnh nộ điên cuồng của bản thân, thế nhưng lúc nào họ cũng ép buộc tôi bắt buộc phải trở thành một đứa con gái ngoan ngoãn, dịu dàng và hiểu chuyện.
Họ luôn miệng cằn nhằn cay đắng bảo rằng: Nếu như năm xưa không phải vì lũ buôn người nhẫn tâm để lại tôi ở lại căn nhà này, thì hai người họ đã sớm ký đơn ly hôn đường ai nấy đi từ lâu rồi.
Thế nhưng một đứa trẻ bị bỏ lại như tôi, liệu có thực sự là kẻ may mắn và hạnh phúc hay không?!
Đã có đôi lần trong những đêm đông lạnh giá ôm chiếc bụng đói cồn cào, tôi từng tự hỏi lòng mình: Nếu như cái năm định mệnh ấy người bị bắt cóc đi là tôi, thì liệu cái hình bóng cô bé ngoan ngoãn, đáng yêu, thông minh lanh lợi sống mãi trong ký ức và ngày đêm được bố mẹ thương nhớ khôn nguôi ấy... có phải sẽ chính là tôi hay không?
Suốt bao nhiêu năm tháng qua tôi chưa từng một giây phút nào ngừng nỗ lực phấn đấu, tôi dốc cạn sức lực học tập để mong mỏi có thể tự tay thay đổi số phận nghiệt ngã của cuộc đời mình.
Tôi đã nỗ lực thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng mà mình hằng mơ ước.
Tôi đã tự mình tìm kiếm được một công việc ổn định với mức lương t.ử tế.
Tôi đã dùng chính những đồng tiền lương đầu tiên do mồ hôi nước mắt mình làm ra để tự thưởng cho bản thân một chiếc áo phao ấm áp – thứ đồ xa xỉ mà từ thuở nhỏ đến lớn tôi chưa từng một lần được khoác lên người, và sớm lên kế hoạch tỉ mỉ cho chuyến du lịch xa đầu tiên trong cuộc đời.
Thế nhưng sự trở về đột ngột của chị gái bỗng chốc đã đập nát vụn toàn bộ những kế hoạch và hy vọng tươi đẹp ấy của tôi.
Thứ bị xé rách vụn vứt bỏ ở góc nhà kia, căn bản tuyệt đối không đơn thuần chỉ là một chiếc áo phao lông vũ.
Mà nó thực chất chính là toàn bộ niềm tin, niềm hy vọng và ước mơ về một cuộc sống tươi đẹp phía trước của riêng tôi!
Vào một ngày cuối tuần nọ, tôi mơ màng tỉnh giấc sau một giấc ngủ chập chờn, bỗng cảm thấy toàn bộ cơ thể mình rã rời không còn chút sức lực, người lúc thì rét run cầm cập, lúc lại nóng hầm hập như bốc hỏa.
Đưa bàn tay lên sờ trán, nhiệt độ nóng ran đến mức kinh hoàng.
Rõ ràng là tôi đã lên cơn sốt cao li bì.
Tôi nằm bẹp trên chiếc giường xếp ọp ẹp trong phòng đọc sách suốt cả một ngày dài, chỉ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c càng lúc càng khó thở nghẹn ngào, toàn thân đau nhức ê ẩm đến mức căn bản không tài nào gượng dậy nổi.
Bố mẹ ở ngoài phòng khách tất bật dọn dẹp nấu nướng, nhìn thấy cánh cửa phòng đọc sách đóng c.h.ặ.t và tôi không chịu bước chân ra ngoài, họ chỉ lạnh lùng nghĩ bụng rằng tôi đang giở thói lười biếng trốn việc nhà.
Trớ trêu thay, ngày hôm đó lại chính là ngày sinh nhật của tôi.
Và đó đương nhiên cũng chính là ngày sinh nhật của chị gái song sinh.
Bố mẹ đã đặc biệt cất công đặt mua một chiếc bánh kem sinh nhật thật to, cùng nhau vỗ tay hát vang bài ca chúc mừng sinh nhật ngoài phòng khách, ân cần bảo chị gái chắp tay nhắm mắt ước những điều ước tốt lành.
Họ còn nghẹn ngào hứa hẹn với chị rằng: Kể từ nay về sau, mỗi một ngày sinh nhật trong đời bố mẹ nhất định sẽ luôn ở bên cạnh con.
Họ dường như đã hoàn toàn quên sạch sự tồn tại của một đứa con gái khác đang nằm thoi thóp trong góc phòng.
Tuyệt nhiên không một ai nghĩ đến chuyện mở cửa bước vào hỏi han tôi lấy một câu xem: Con nhịn đói nhịn khát suốt cả một ngày trời như thế có đói bụng không, có khát nước không, trong người có chỗ nào cảm thấy khó chịu ốm đau hay không.
Chẳng biết tôi lại tiếp tục chìm vào cơn mê man thiếp đi suốt bao lâu, thì cánh cửa phòng đọc sách bỗng nhiên cạch một tiếng được đẩy mở ra.
Và ngay sau đó, ánh đèn tuýp trắng ch.ói lòa trên trần nhà bất ngờ bật sáng rực.