Người chị gái song sinh bị bắt cóc mất tích hai mươi năm của tôi bỗng nhiên quay trở về nhà.
Chị ấy còn dắt theo một đứa cháu trai nhỏ năm tuổi ngoan ngoãn và hiểu chuyện.
Bố mẹ tôi sau bao năm ròng rã ngược xuôi tìm kiếm trong vô vọng nay mừng rỡ đến mức bật khóc nức nở, hai người chăm sóc, chiều chuộng chị ấy từng li từng tí không sót thứ gì, nhưng lại cố tình lạnh nhạt, ghẻ lạnh và ruồng rẫy tôi.
Chỉ trong một thoáng chốc, tôi bỗng chốc cảm thấy bản thân mình giống hệt như một kẻ ngoài cuộc chim tu hú chiếm tổ chim khách vô cùng thừa thãi.
Về sau, trong một ngày tôi lên cơn sốt cao li bì nằm bẹp trên chiếc giường xếp trong phòng đọc sách, toàn thân rã rời không thể nào gượng dậy nổi.
Bố mẹ ở ngoài phòng khách vui vẻ rộn ràng tổ chức sinh nhật linh đình cho chị gái, hoàn toàn chẳng một ai đoái hoài hay bận tâm đến việc tôi đã nhịn đói nhịn khát suốt cả một ngày dài.
Duy chỉ có đứa cháu trai nhỏ lẫm chẫm bước lại bên giường bệnh của tôi, trưng ra vẻ mặt ngây thơ nhưng ánh mắt lại vô cùng quái dị.
Đứa bé cất giọng non nớt nhưng lạnh lẽo đến thấu xương:
"Nếu như hai mắt của dì cảm thấy khó chịu đau đớn như thế, hay là để cháu móc hẳn hai con mắt của dì vứt đi nhé!"