Nhìn thấy người đàn ông ấy vì mình mà tất bật ngược xuôi lo lắng, sâu thẳm trong cõi lòng băng giá của tôi cuối cùng cũng cảm nhận được đôi chút hơi ấm dịu dàng.
Tôi ngước nhìn anh ấy, khẽ cất lời thông báo rằng bản thân đã chính thức dọn đồ rời khỏi nhà bố mẹ, và kể từ nay về sau tôi sẽ chuyển về đây ở cùng anh.
Anh ấy đương nhiên vô cùng vui sướng và hạnh phúc đón nhận.
Đêm hôm đó, hai chúng tôi nằm sát bên cạnh nhau trên chiếc giường nệm nhỏ hẹp, tôi ngước đôi mắt nhìn lên trần nhà vôi vữa đã ngả màu ố vàng, thong thả nói ra ước mơ sâu thẳm nhất trong lòng mình:
"Em muốn kết hôn rồi anh ạ."
Bạn trai tôi xuất thân từ một huyện lỵ nghèo hẻo lánh xa xôi, bố mẹ anh ấy đã ly hôn từ thuở anh còn nhỏ, hoàn cảnh kinh tế gia đình vô cùng khó khăn và trên tay anh lúc này căn bản chẳng có lấy bất kỳ một đồng tiền tiết kiệm nào.
Trước đây anh ấy từng nhiều lần âu yếm hứa hẹn với tôi rằng: Đợi đến khi anh tốt nghiệp thạc sĩ ra trường đi làm kiếm tiền, tích lũy gom góp đủ tiền rồi thì hai đứa chúng tôi sẽ chính thức tổ chức đám cưới.
Chính vì vậy khi bất ngờ nghe thấy lời đề nghị kết hôn đột ngột ấy từ miệng tôi, anh ấy không khỏi thoáng lộ ra vẻ kinh ngạc và bối rối tột cùng.
Anh ấy thẳng thắn bộc bạch với tôi rằng: Nếu như quyết định tổ chức đám cưới ngay vào thời điểm hiện tại, thì bản thân anh chắc chắn hoàn toàn không có khả năng gom đủ số tiền sính lễ theo đúng phong tục.
Tại cái thành phố nơi tôi đang sinh sống này, tiền sính lễ cưới hỏi thông thường rơi vào khoảng từ tám đến mười vạn tệ (khoảng 280 đến 350 triệu VNĐ).
Và tương ứng với số sính lễ ấy, phía nhà gái cũng bắt buộc phải chuẩn bị một phần của hồi môn tương xứng.
Của hồi môn thông thường là một chiếc xe hơi, giá trị của chiếc xe đắt hay rẻ thì hoàn toàn phụ thuộc vào số lượng tiền sính lễ và tiềm lực kinh tế thực tế của gia đình nhà gái.
Năm xưa bố mẹ tôi đã từng không biết bao nhiêu lần lớn tiếng tuyên bố trước mặt họ hàng rằng: Chuyện hôn sự đại hỷ của con gái út chính là việc hệ trọng hàng đầu của cả gia tộc, những thứ mà con gái nhà người ta có được thì con gái của bố mẹ nhất định cũng sẽ có đầy đủ không thiếu một thứ gì.
Tôi đã từng vô tư, không chút giấu giếm đem toàn bộ những lời hứa hẹn ngọt ngào ấy của bố mẹ kể hết cho bạn trai nghe.
Tôi từng bảo với anh rằng chỉ cần cộng số tiền sính lễ với số tiền tiết kiệm của bố mẹ tôi lại, là hai đứa chúng tôi sẽ thừa sức sắm sửa được một chiếc xe hơi che mưa che nắng trị giá mười mấy vạn tệ (khoảng 400 - 500 triệu VNĐ) rồi.
Tôi vươn hai cánh tay ôm c.h.ặ.t lấy bờ vai của bạn trai, đưa đôi mắt chân thành nhìn thẳng vào mắt anh ấy, nghiêm túc cất lời thề thốt:
"Em căn bản chẳng cần anh phải lo tiền sính lễ cưới hỏi gì đâu anh! Em chỉ cần anh thật lòng yêu thương em, đối xử thật tốt với em suốt cả cuộc đời này là đã quá đủ rồi! Em chỉ khao khát được cùng anh xây dựng nên một mái ấm gia đình thực sự bình yên và hạnh phúc mà thôi!"
Bạn trai tôi xúc động gật đầu lia lịa, giọng điệu ngập tràn vẻ chân thành và kiên định:
"Anh yêu em rất nhiều, cả cuộc đời này anh thề sẽ mãi mãi đối xử thật tốt với em!"
Thế nhưng sau khi chuyển về sống chung dưới một mái nhà trọ với bạn trai được hơn một tuần lễ, tôi mới dần dần nhìn thấu được toàn bộ thực tế cuộc sống trần trụi của anh.
Người đàn ông mà mỗi lần đi hẹn hò với tôi luôn xuất hiện với vẻ ngoài bảnh bao, tươm tất và phong độ ngời ngời ấy, trên thực tế thành tích học tập nghiên cứu ở trường lại vô cùng bết bát, anh thường xuyên bị các vị giáo sư hướng dẫn nghiêm khắc phê bình khiển trách, và hầu như toàn bộ những dự án nghiên cứu quan trọng của khoa anh đều không đủ tư cách để được tham gia.
Những công việc làm thêm bên ngoài mà anh nhận về làm cũng toàn là những việc vụn vặt, thu nhập bèo bọt chẳng kiếm được bao nhiêu tiền.
Trước đây khi chỉ có một mình anh sống ở đây, anh cứ thế sống tạm bợ qua ngày cho xong chuyện cũng chẳng sao.
Thế nhưng khi tôi đã dọn về đây ở, tôi khao khát muốn biến cái căn phòng trọ tồi tàn này thành một tổ ấm gia đình thực sự ấm cúng và tươm tất.
Tôi bắt đầu bỏ tiền túi ra để sắm sửa từng món đồ nội thất, mua sắm đồ điện gia dụng, trang trí lại toàn bộ căn phòng, mua nồi niêu xoong chảo bát đũa, ngày ngày đi chợ nấu những bữa cơm ngon canh ngọt, mua sắm quần áo mới và cơ man những vật dụng sinh hoạt khác cho anh.
Tôi không ngừng dốc cạn toàn bộ tiền bạc, công sức và tâm huyết của mình vào căn nhà trọ ấy, thậm chí đến cả khoản tiền thuê nhà hàng tháng của anh tôi cũng chủ động đứng ra chi trả thay.
Và hậu quả là toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi mà bản thân tôi đã chắt chiu dành dụm suốt một năm trời đi làm đã nhanh ch.óng bị tiêu tán sạch sành sanh không còn một xu dính túi.
Vào một buổi tối nọ, bạn trai tôi đi tham gia buổi tiệc liên hoan họp lớp cùng bạn bè cũ, có uống khá nhiều rượu bia.
Khoảnh khắc anh ấy bước chân loạng choạng về đến nhà trọ, cả người nồng nặc mùi men, trong trạng thái nửa say nửa tỉnh.
Cái miệng của anh ấy cứ liên tục lảm nhảm cằn nhằn không dứt: Nào là thằng bạn học nọ vừa mới thừa kế cơ nghiệp gia đình trở thành đại giám đốc giàu có, nào là đứa bạn kia vừa thi đỗ công chức nhà nước lại vừa vặn trúng quả đền bù giải tỏa đất đai tiền tỷ, nào là thằng bạn cùng lớp vừa mới được một tập đoàn lớn săn đón với mức lương hàng năm lên tới cả trăm vạn tệ (hàng tỷ VNĐ)... còn bản thân anh thì đến tận bây giờ vẫn chỉ là một kẻ trắng tay, thân phận chẳng có lấy một thứ gì đáng giá trên đời.
Anh cay đắng kể rằng mẹ đẻ của anh ở quê vừa mới gọi điện lên c.h.ử.i mắng anh là đồ phế vật bất tài vô dụng, mắng anh chẳng khác nào người cha đốn mạt của anh năm xưa.
Trong cơn say khướt, anh bất thình lình nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi, gắt gỏng mở mồm đòi vay tiền tôi.
Tôi hết lần này đến lần khác kiên nhẫn giải thích cho anh hiểu rằng toàn bộ số tiền tiết kiệm của tôi đã tiêu hết vào việc mua sắm đồ đạc trong nhà rồi, hiện tại tôi thực sự chẳng còn đồng nào trong người nữa.
Thế nhưng anh ta căn bản không chịu mở tai tin tưởng.
Trong lúc hai bên xảy ra giằng co cãi vã dữ dội, anh ta bỗng nhiên vung tay tát thẳng một cú trời giáng vào mặt tôi!
Tia nhìn hung hãn, tàn bạo và độc địa thoáng lóe lên trong đôi mắt anh ta vào giây phút ấy, là thứ biểu cảm ghê rợn mà suốt ba năm yêu nhau tôi chưa từng một lần nhìn thấy.
Ánh mắt ấy nhìn tôi hệt như đang nhìn một kẻ thù không đội trời chung, chứ tuyệt đối không phải là nhìn người phụ nữ mà anh ta từng thề thốt yêu thương sâu sắc!
Trước đây tôi đã từng tò mò gặng hỏi anh rằng năm xưa vì lý do gì mà bố mẹ anh lại quyết định ly hôn.
Thời điểm ấy anh đã im lặng phăng phắc suốt một hồi lâu, và cuối cùng dứt khoát không chịu hé răng tiết lộ dù chỉ nửa lời.
Và vào cái khoảnh khắc anh ta trừng trừng đôi mắt rực lửa, giáng thẳng cái tát nảy lửa đau điếng vào giữa mặt tôi đêm nay, dường như toàn bộ câu trả lời tăm tối ấy đã lập tức sáng tỏ trong tâm trí tôi.
Giữa tiếng thét kinh hoàng và những giọt nước mắt đau đớn của tôi, hơi men trong người anh ta bỗng dần dần tan biến, giúp anh ta tỉnh táo trở lại.
Ý thức được hành vi bạo lực kinh hoàng mà bản thân vừa gây ra, anh ta liền lập tức quỳ sụp xuống ôm c.h.ặ.t lấy tôi vào lòng, điên cuồng miệng không ngừng liên tục nói những lời xin lỗi van xin tha thứ.
Anh ta thanh minh rằng bản thân không hề cố ý, chỉ là do uống quá nhiều rượu bia say khướt nên trong một phút bốc đồng không tự kiểm soát nổi hành vi của mình.
Anh ta thề thốt rằng bản thân yêu tôi rất nhiều, rất nhiều, hứa danh dự rằng sau này tuyệt đối vĩnh viễn không bao giờ để xảy ra chuyện tương tự thêm một lần nào nữa, và sau này anh sẽ yêu thương, bù đắp cho tôi gấp bội phần.
Anh ta tuôn ra toàn bộ những lời lẽ ân hận ngọt ngào và những câu thề non hẹn biển êm tai nhất trên đời.
Nhớ lại những sự quan tâm, chăm sóc chu đáo tỉ mỉ mà anh ta từng dành cho tôi trong suốt ba năm qua,