Ta đứng dậy.
Thôi Ngọc Dao hét lên, vừa lăn vừa bò trốn sau lưng mẹ chồng. Thôi Diễn Chi trợn to mắt, chỉ tay vào ta, giọng cũng biến điệu: “Thẩm Trường Anh! Hôm nay nàng làm nhục em chồng, chống đối mẹ chồng, ra tay đ.á.n.h gia đinh, từng việc từng việc đều phạm vào điều thất xuất! Bao nhiêu khách khứa ở đây đều có thể làm chứng!”
Hắn thở hổn hển: “Ta sẽ báo quan, hưu nàng!”
“Được thôi.” Ta ngẩng đầu nhìn hắn, đầu gậy chống xuống đất: “Hôm nay Thẩm Trường Anh ta sẽ đòi chàng một tờ hưu thư. Chàng dám viết không?”
Hắn trừng mắt nhìn ta, ngón tay vẫn chỉ giữa không trung, nhưng khí thế ban nãy đã hoàn toàn tắt ngấm. Môi hắn mấp máy mấy lần mà chẳng nói được lời nào.
Ta biết hắn ba năm, quá rõ lúc này hắn đang tính toán điều gì.
Người Thôi gia bước vào quan trường chỉ đếm trên đầu ngón tay, chức cao nhất cũng chẳng qua là Viên ngoại lang ngũ phẩm.
Năm đó họ cầu hôn ta, chẳng phải vì coi trọng năm vạn thiết kỵ Bắc Cảnh trong tay cha ta hay sao?
Hưu ta ư? Hưu con gái nhà họ Thẩm, ngày mai tấu chương của Ngự Sử đài sẽ có thể dâng lên, ngày kia công văn điều động con cháu Thôi gia đi làm quan nơi khác của Bộ Lại cũng có thể bị giữ lại.
Một lúc lâu sau, hắn buông cánh tay xuống, đổi sang giọng điệu khác: “Hôm nay nàng tuy có lỗi trước, nhưng dù sao cũng là ta cưới hỏi đàng hoàng về Thôi gia. Chỉ cần nàng chịu xin lỗi mẫu thân và Ngọc Dao, từ nay về sau biết điều mà sửa mình, hôm nay gia pháp này, ta sẽ không cho người động đến nàng.”
Ta không đáp. Thanh Ngô đứng sau lưng ta, m.á.u nơi khóe miệng vẫn nhỏ xuống theo cằm, nhưng nàng không hề kêu một tiếng.
“Thôi Diễn Chi.” Ta gọi cả tên hắn, giọng không cao không thấp: “Thứ bẩn thỉu hôm nay là chính muội muội chàng ném xuống chân ta. Tất cả mọi người trong sảnh đều nhìn thấy nàng ta chạy ngang qua trước mặt ta, rồi thứ đó rơi xuống.”
Thôi Ngọc Dao thò nửa đầu ra khỏi sau lưng mẹ chồng: “Ngươi… ngươi ngậm m.á.u phun người! Ta có cầm… cầm thứ đó của huynh trưởng đâu!”
Ta quay sang nhìn nàng ta: “Vậy ngươi nói thử xem, một khuê nữ chưa xuất giá như ngươi lấy đâu ra nội khố của một nam nhân trưởng thành?”
Môi nàng ta run lên, nhất thời không nói được gì. Ta chậm rãi nói, nện đầu gậy xuống đất: “Theo quy củ Đại Chu, nữ t.ử chưa gả mà tư thông với nam nhân bên ngoài, nhẹ thì chịu trượng, nặng thì dìm l.ồ.ng heo. Ta là tẩu tẩu, hôm nay trước mặt các vị trưởng bối mà dạy dỗ em chồng, chẳng qua là thay Thôi gia thanh lý môn hộ.”
Xung quanh hoàn toàn im bặt. Ánh mắt mọi người đồng loạt chuyển sang Thôi Ngọc Dao.
Mẹ chồng cuối cùng cũng không chống đỡ nổi, vịn tay ghế ngồi thẳng dậy: “Thẩm Trường Anh! Ngươi… ngươi dám hủy hoại thanh danh con gái ta!”
Sự khoan dung giả tạo trên mặt Thôi Diễn Chi cuối cùng cũng biến mất sạch.
Hắn đứng trước mặt ta, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng mấy lần: “Thẩm Trường Anh, nể tình phu thê, hôm nay tờ hưu thư này ta có thể không viết. Chư vị cũng nghe rõ rồi, nàng bất kính với mẹ chồng, đ.á.n.h gia đinh trước, còn ta lấy đức báo oán sau.”
Hắn nghiêng người, hất cằm về phía cửa: “Người đâu, áp thiếu phu nhân đến từ đường! Để nàng quỳ trước bài vị tổ tiên mà suy ngẫm cho kỹ, thế nào gọi là lấy chồng làm trời. Khi nào nàng nghĩ thông suốt thì mới được thả ra.”
Mấy tên gia đinh nhìn nhau. Sắc mặt Thôi Diễn Chi càng trầm xuống: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Nếu nàng lại động thủ, cứ việc ngăn lại. C.h.ế.t hay bị thương, ta chịu trách nhiệm.”
Mẹ chồng cũng gắng gượng lấy lại tinh thần: “Đi! Tất cả đi! Đè nó đến từ đường cho ta! Hôm nay ta phải cho cả thành này nhìn xem, nữ nhi do phủ Vũ An Hầu dạy dỗ rốt cuộc làm dâu nhà người ta thế nào!”
Thôi Ngọc Dao cuối cùng cũng dám thò đầu ra, khóe môi thậm chí còn hơi cong lên: “Tẩu tẩu, ngoan ngoãn đi quỳ một lúc, nhận lỗi rồi trở về là được, hà tất phải làm mọi chuyện khó coi đến thế.”
Ta nắm c.h.ặ.t cây gậy, không nhúc nhích. Thanh Ngô bước lên một bước, chắn trước mặt ta: “Ai muốn động đến phu nhân, trước tiên bước qua xác ta.”
Ngoài cửa lại có thêm năm sáu người xông vào, trong tay đều cầm gậy gỗ thô. Ta lùi một bước, Thanh Ngô cũng lùi theo.
Ngay lúc bọn họ chuẩn bị nhào tới, cánh cửa lớn từ bên ngoài bỗng bị đạp bật tung.
Hai cánh cửa chạm trổ dày nặng bị hất mạnh vào trong, đập vào hai bên tường, làm mấy mảng sơn vỡ rơi xuống.
Tất cả khách khứa trong sảnh đều quay đầu lại, có người còn làm rơi thẳng chén rượu trong tay xuống đất.
Ngược sáng, một bóng người đứng nơi cửa. Vai rộng lưng thẳng, trên người vẫn mặc giáp trụ, mang theo bụi đường. Sau lưng ông là một đội binh sĩ, áo giáp chỉnh tề, đứng chắn nơi cửa như sáu cây thiết trụ.
Cha quét mắt nhìn khắp đại sảnh. Ông nhìn thấy m.á.u nơi khóe miệng Thanh Ngô. Nhìn thấy ta cầm gậy đứng giữa đống đĩa vỡ.
Ông bước vào, giày giẫm lên mảnh sứ vỡ đầy đất, phát ra từng tiếng lạo xạo.
“Diễn Chi.” Ông gọi tên phu quân ta: “Ta nghe nói hôm nay thân gia mẫu làm tiệc mừng thọ, vội vàng từ Bắc Cảnh trở về, nghĩ thế nào cũng phải tới uống một chén rượu.”
Ông đặt tay lên mặt bàn, đưa mắt nhìn quanh: “Rượu này uống xong rồi sao?”
Cả sảnh im phăng phắc.
Không một ai dám lên tiếng. Khách khứa nhìn nhau, chẳng người nào dám mở miệng.
Sắc mặt xanh mét của Thôi Diễn Chi chỉ trong chớp mắt đã tan đi, thay vào đó là nụ cười nhanh ch.óng hiện lên. Hắn bưng lấy vò rượu còn nguyên bên cạnh, tự tay rót một chén, hai tay cung kính dâng lên trước mặt cha ta: “Nhạc phụ đại nhân từ xa tới, quả là vinh hạnh của Thôi gia. Xin mời nhạc phụ đại nhân ngồi ghế trên.”
Giọng hắn khô khốc, cổ họng căng cứng, yết hầu lên xuống liên tục.
Mẹ chồng cũng vịn tay ghế đứng dậy, rồi lại ngồi xuống, sau đó lại đứng lên, môi run rẩy: “Thân gia, tới là tốt rồi, tới là tốt rồi. Mau ngồi, mau ngồi.”
Một vị tộc lão lớn tuổi bên cạnh vội đứng dậy nhường chỗ: “Vũ An Hầu lao khổ công cao, xin mời ngồi, xin mời ngồi.”
Cha không động. Ông nhận chén rượu, cúi đầu nhìn một lát nhưng không uống, chỉ đặt xuống mặt bàn. Sau đó ông nghiêng đầu, ánh mắt chậm rãi quét qua Thôi Ngọc Dao: “Đây là ai?”
Thôi Diễn Chi vội vàng đáp: “Là tiểu muội Ngọc Dao, nhạc phụ đại nhân trước đây từng gặp rồi.”