Ta ngập ngừng.
Trưởng công chúa khẽ nhướng mày.
“Không muốn nói với ta sao?”
Ta vội lắc đầu.
“Trước kia thần nữ có một nhũ danh, gọi là Tiểu Ngư.”
Thuở nhỏ, mẫu thân từng nói ta hiếu động, nghịch ngợm, giống một con cá nhỏ bơi dưới nước, vừa trơn vừa khó bắt, cả ngày chẳng chịu ngồi yên.
Khi đó, mỗi lần bà gọi “Tiểu Ngư”, trong giọng nói đều chứa đầy ý cười.
Những ngày đầu ta được đón từ điền trang về phủ, phụ mẫu, huynh trưởng cùng a tỷ cũng từng gọi ta như vậy.
Một hôm, huynh trưởng đang dạy a tỷ viết chữ.
Ta thấy thế liền cầm b.út học theo, nhưng từng nét mực trên giấy đều nghiêng ngả vụng về.
Huynh trưởng chỉ nhìn qua đã cau mày.
“Gỗ mục khó thành tài.”
Hắn có thể kiên nhẫn chỉ từng nét cho a tỷ, nhưng đối với ta lại chẳng chịu dừng lại thêm một khắc.
A tỷ ngồi bên cạnh bật cười:
“Tiểu Ngư, muội ngốc như vậy thì gọi là cá nhỏ làm gì? Chi bằng đổi thành A Ngu, chính là chữ ngu trong ngu ngốc.”
Khi ấy ta còn quá nhỏ để hiểu lời nói kia là chế giễu.
Thấy họ cùng cười, ta cũng cười theo.
Chẳng biết từ bao giờ, cái tên Tiểu Ngư Nhi chứa đầy yêu thương dần biến mất.
Trong miệng mọi người, ta chỉ còn là A Ngu.
Trưởng công chúa nhìn thấy vẻ ảm đạm thoáng qua trên mặt ta nhưng không truy hỏi.
Người chỉ dịu dàng nói:
“Vậy sau này, ta gọi con là Tiểu Ngư Nhi.”
Trưởng công chúa không giống những lời đồn ta từng nghe.
Người không bắt ta lập tức đổi cách xưng hô, cũng chưa từng ép ta phải xem người như mẫu thân.
Thế nhưng từng chuyện người làm lại đều là những điều một người mẹ nên làm cho nữ nhi.
Chưởng quầy của những tiệm y phục, tiệm châu báu nổi danh nhất kinh thành liên tục ra vào phủ.
Ngay cả Cục Dệt trong cung cũng sai người đem đồ tới mấy lần.
Từng xấp gấm, từng bộ y phục, từng món trang sức đều được Trưởng công chúa đích thân xem qua.
Mỗi thứ đều được làm riêng cho ta.
Không có món nào là phần thừa, cũng chẳng cần ta phải đứng bên cạnh người khác chờ được lựa chọn.
Ta dần nhớ lại cảm giác được làm Tiểu Ngư Nhi của ngày xưa.
Ở phủ Trưởng công chúa, nơi người Tưởng gia luôn miệng ví như hang sói, ta lại được sống những ngày bình yên hơn bất kỳ lúc nào ở Tưởng phủ.
Ngày thứ năm, ma ma dẫn một nam t.ử đến viện.
Ta nhận ra hắn chính là cầm sư từng gảy đàn trong ngày đầu ta vào phủ.
Nhớ tới những lời đồn về nam sủng của Trưởng công chúa, lại nhìn dung mạo tuấn tú cùng khí chất thanh quý của hắn, hai má ta bất giác nóng bừng.
Chẳng lẽ vị a nương mới này rộng rãi đến mức muốn đem cả nam sủng tặng cho nữ nhi?
Cầm sư nhìn vẻ mặt ta, dường như đoán được suy nghĩ ấy.
Hắn nén cười, nghiêm túc giải thích:
“Tại hạ phụng mệnh đến dạy cô nương học đàn.”
Con cái trong thế gia đều phải học lễ nhạc và những tài nghệ cần thiết.
Ta chỉ được học vài buổi khi còn chưa tròn bảy tuổi.
Từ ngày trở về kinh thành, chẳng ai nhớ tới việc mời tiên sinh cho ta.
Trưởng công chúa lại nghĩ chu toàn cả những điều nhỏ nhặt ấy.
Ta đỏ mặt nhận cây đàn ma ma trao tới rồi bắt đầu buổi học đầu tiên.
May thay, vị cầm sư ấy có lòng tốt, không đem chuyện hiểu lầm của ta kể cho Trưởng công chúa nghe.
Ta cứ thế ở trong phủ được mười ngày.
Sau bữa tối hôm ấy, Trưởng công chúa giữ ta lại bên cạnh rồi hỏi:
“Ngày kia là Vạn Thọ tiết. Con có muốn theo ta vào cung dự yến không?”
Những năm trước, phụ thân và huynh trưởng từng đưa mẫu thân cùng a tỷ vào cung.
Ta cũng từng tò mò muốn biết bên trong hoàng thành có dáng vẻ thế nào.
Nhưng phụ thân chỉ nói:
“Đợi A Ngu học đủ quy củ rồi hãy tính.”
Vào cung nghĩa là phải diện thánh.
Chỉ một hành động sai cũng có thể gây nên tai họa.
Ta sợ mình làm liên lụy đến Trưởng công chúa, vừa định từ chối thì người đã dịu dàng nói:
“Cũng đến lúc để khắp kinh thành biết rằng, phủ của ta đã có một vị tiểu thư.”
Ba ngày sau, ta ngồi xe cùng Trưởng công chúa tiến vào hoàng cung.
Chỗ của người được đặt ngay phía dưới hoàng hậu nương nương, ta đương nhiên cũng ngồi bên cạnh.
Các mệnh phụ và quý nữ trong điện đều kín đáo quan sát gương mặt lạ lẫm của ta.
Trong số ấy có người của Tưởng gia, cũng có người của Tuyên Bình hầu phủ.
Có lẽ chẳng ai nghĩ Trưởng công chúa sẽ thật sự đưa ta dự cung yến.
Vẻ mặt của họ thoáng chốc trở nên khó tả.
Phụ thân và huynh trưởng nhìn ta bằng ánh mắt trách móc quen thuộc, tựa như chỉ sợ ta gây họa trước mặt thiên t.ử.
Đỗ Hoài Cẩn nhìn a tỷ, sau đó lại nhìn sang ta, thần sắc phức tạp.
Ta cũng thấy rõ sự ghen tị lóe lên trong mắt a tỷ, nhưng chẳng muốn để tâm.
Trưởng công chúa hết gắp bánh cho ta lại chỉ ta xem vũ cơ phía dưới, bận rộn đến mức không để ta có thời gian bất an.
Có mệnh phụ tiến tới bắt chuyện, người đều thản nhiên giới thiệu:
“Đây là nữ nhi của ta.”
Chẳng bao lâu sau, hơn nửa số người trong yến điện đã biết thân phận của ta.
Ánh mắt họ nhìn người Tưởng phủ cũng dần thay đổi.
Mẫu thân dẫn a tỷ tới hành lễ.
“Tham kiến điện hạ.”
Trưởng công chúa khẽ gật đầu.
“Tưởng phu nhân.”
Ta cúi mắt, vẫn theo lễ gọi một tiếng:
“Mẫu thân.”
A tỷ bước lên vấn an.
Tỷ ấy được cô cô đích thân dạy dỗ nhiều năm, từng động tác đều mềm mại, đúng mực hơn ta.
Thế nhưng Trưởng công chúa chỉ nhìn thoáng qua rồi thu mắt lại, chẳng hề tỏ ra hứng thú với vị cô nương từng có thể được chọn thay ta.
Nụ cười trên môi a tỷ trở nên gượng gạo.
Mẫu thân lập tức cau mày nhìn ta, dường như muốn ta lên tiếng làm dịu bầu không khí.
Đúng lúc ấy, mấy vị mệnh phụ khác cũng tới thỉnh an.
Trưởng công chúa tiện thể giới thiệu:
“Đây là Du tỷ nhi nhà ta.”