Từ phủ Trưởng công chúa đưa sang hai viên minh châu sáng tựa ánh trăng, nghe nói tìm khắp thiên hạ cũng khó gặp được bảo vật thứ ba.
Theo lẽ xưa nay trong Tưởng phủ, đồ tốt một khi được mang qua cổng lớn, dù chưa đặt xuống bàn cũng đã ngầm được xem là của a tỷ.
Ấy vậy mà lần này, hai viên minh châu không được đưa đến viện của tỷ ấy, trái lại còn vượt qua hành lang dài, đặt ngay ngắn trong phòng ta.
A tỷ đứng bên cạnh nhìn hồi lâu, ánh mắt lưu luyến chẳng nỡ rời, cuối cùng mới gượng cười mà dặn:
“Báu vật hiếm có như vậy, muội phải gìn giữ thật kỹ, chớ để xảy ra sơ suất.”
Bàn tay mẫu thân đang nắm lấy ta bất giác siết chặt, đầu ngón tay bà trắng nhợt vì dùng sức, nhưng chỉ cần ngoảnh sang nhìn a tỷ một lần, lời định nói lại bị bà nuốt trở vào.
Ta đã từng ngây thơ cho rằng, có lẽ mẫu thân thấy hôn sự của ta bị a tỷ đoạt mất nên mới muốn dùng hai viên minh châu này bù đắp phần nào.
Không ngờ mới qua ba ngày, thánh chỉ từ trong cung đã được truyền đến Tưởng phủ.
Trưởng công chúa muốn chọn một nữ nhi của Tưởng gia, nhận về dưới gối làm con thừa tự.
Ngay khi lời cuối cùng trong thánh chỉ vừa dứt, mọi ánh mắt trong chính đường đều đồng loạt hướng về phía ta.
Đến lúc đó ta mới hiểu, hai viên minh châu kia chưa từng là món quà dành cho ta.