Phụ thân ta là võ uy hầu, công trạng lẫy lừng, quyền thế khuynh đảo triều đình.
Hoàng thượng để kiềm chế thế lực nhà ta, liền ban thánh chỉ, đem ta đích nữ phủ hầu gả cho kẻ mang danh đệ nhất công tử ăn chơi đất kinh thành, Tạ Lâm.
Nào ngờ chiếu chỉ vừa ban, hắn đã đứng giữa đám đông, giọng rõng rạc: "Muốn ta cưới một nữ nhân lớn lên giữa quân doanh, vung đao múa thương như đàn ông, đừng mơ."
Nói xong, ném lại một bức thư sỉ nhục đoạn trốn biệt.
Ta lĩnh mệnh truy bắt, một thương quét ngang, hất hắn ngã nhào khỏi ngựa, mặt mũi lấm lem, chẳng biết là người hay quỷ.
Kẻ phong lưu kia vẫn dáng chống tay ngồi dậy, miệng cứng đầu không chịu thua: "Có thành chó, ta cũng không theo nàng quay về.''
Chỉ đến khi thấy rõ mặt ta, hắn sữnh người, lật đật chỉnh lại áo mũ, vành tai đỏ bừng, miệng lắp bắp cười trừ: "À, ta chính là Tạ Cẩu đây.''