Chương 7

"Không phải nạp thiếp mà là cưới chính thất."

Ta gần như tưởng mình nghe lầm.

Kiếp trước hắn coi ta như món đồ để chơi đùa.

Kiếp này hắn lại nói muốn cưới ta làm chính thất?

"Ngươi điên rồi."

Ta lạnh nhạt đáp.

"Ta không điên."

Hắn bước tới, đưa tay định vuốt mặt ta, nhưng bị ta né tránh.

"Ta nghĩ kỹ rồi."

"Kiếp trước giữa chúng ta có quá nhiều hiểu lầm."

"Kiếp này… chi bằng bắt đầu lại từ đầu."

"Nằm mơ."

Ta xoay người định chạy ra ngoài nhưng động tác của Sở Hành còn nhanh hơn.

Hắn một tay bóp lấy gáy ta, tay kia bịt kín miệng mũi.

Một mùi hương ngọt ngấy xộc thẳng vào mũi.

Ta liều mạng giãy giụa.

"Đừng vùng vẫy nữa."

Giọng Sở Hành vang lên bên tai như một con rắn lạnh lẽo.

"Đợi gạo nấu thành cơm rồi… ngươi nghĩ Thần Vương còn muốn ngươi sao?"

"Đến lúc đó, ngoài gả cho ta, ngươi sẽ chẳng còn con đường nào khác."

Dược lực phát tác rất nhanh.

Hai chân ta mềm nhũn trước mắt bắt đầu mờ đi.

Không...

Không được.

Kiếp trước ta đã hủy cả đời vì thứ t.h.u.ố.c này.

Kiếp này… ta tuyệt đối không thể giẫm lên vết xe đổ.

Sở Hành đè ta ngồi xuống ghế, từ trên cao nhìn xuống.

"Ngươi tưởng bám được Thần Vương là có thể thoát khỏi ta sao?"

"Ngây thơ."

Toàn thân ta nóng rực, y thức lơ lửng nơi bờ vực sụp đổ.

Gương mặt của Sở Hành trước mắt dần chồng lên gương mặt ở kiếp trước.

Khuôn mặt mà ta hận không thể xé nát.

Ta dốc chút sức lực cuối cùng, lấy từ trong tay áo ra một vật rồi siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.

"Ngươi thật sự nghĩ..."

"Ta sẽ không chuẩn bị gì sao?"

Sở Hành cúi đầu nhìn sắc mặt lập tức biến đổi.

Đó là một con d.a.o găm mà tỷ tỷ đưa cho ta để phòng thân.

Từ ngày dọn vào tiểu viện, ta luôn mang theo bên mình.

Ngay cả lúc ngủ cũng không rời nửa bước.

Ta kề lưỡi d.a.o lên cổ, mũi d.a.o đã rạch rách da thịt.

Máu tươi men theo lưỡi d.a.o chảy xuống.

"Ngươi dám?!"

Sở Hành đưa tay tới cướp.

Đúng lúc ấy sau lưng bỗng vang lên một tiếng động thật lớn.

Cánh cổng sân bị người ta đạp tung.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên.

Cả người ta rơi vào một vòng ôm ấm áp.

Ta cố gắng mở mắt.

Gương mặt của Tiêu Kỳ An hiện ngay trước mắt.

"Sở Hành."

Giọng hắn lạnh lẽo, tràn ngập lửa giận.

"Ngươi muốn c.h.ế.t."

Sở Hành bị hắn đá văng ra rất xa.

Hắn rên khẽ một tiếng, ôm n.g.ự.c ho hồi lâu mới thở lại được.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta đang nằm trong lòng Tiêu Kỳ An rồi bật cười.

"Vương gia thật sự cho rằng nàng là thứ tốt đẹp gì sao?"

Giọng Sở Hành khàn đặc.

"Kiếp trước nàng là nữ nhân của ta."

"Kiếp này cũng vậy."

"Trên người nàng còn chỗ nào mà ta chưa từng nhìn?"

"Tiếng nàng cầu xin dưới thân ta… vương gia đã từng nghe chưa?"

"Câm miệng."

Tiêu Kỳ An lạnh giọng.

"Lúc nàng khóc dưới thân ta..."

Ầm!

Tiêu Kỳ An đ.ấ.m mạnh một quyền vào mặt Sở Hành.

Khóe miệng Sở Hành lập tức rách toạc m.á.u men theo cằm nhỏ xuống nền đất.

Tiêu Kỳ An không dừng lại.

Một quyền rồi hai quyền, ba quyền.

Sở Hành bị đ.á.n.h đến cuộn người trên mặt đất.

Ngay cả cơ hội đ.á.n.h trả cũng không có.

Dược lực thiêu đốt khiến ý thức ta ngày càng mơ hồ.

Ta khẽ gọi:

"Vương gia..."

Tiêu Kỳ An lập tức dừng tay.

Hắn bế ngang ta lên, đặt lên chiếc nhuyễn tháp trong xe ngựa.

Rồi vắt khô chiếc khăn ướt, nhẹ nhàng đắp lên trán ta.

Dược lực bốc lên, khắp người ta nóng bừng, trong vô thức không ngừng dựa sát vào hắn.

"Thẩm Hành."

Hắn đỡ lấy vai ta, không để ta cử động lung tung.

Giọng nói khàn khàn.

"Ráng chịu một chút."

"Ta đưa ngươi đi tìm thái y."

Xe ngựa lao vun v.út trên phố Trường An, tiếng vó ngựa dồn dập như mưa rơi.

Hắn bỗng cúi đầu trán khẽ tựa vào trán ta hơi thở nóng bỏng.

"Thẩm Hành."

Giọng hắn rất khẽ.

"Ta sẽ cưới ngươi."

Xe ngựa dừng trước cổng Thần Vương phủ, Tiêu Kỳ An bế ta, sải bước đi thẳng vào trong.

Thái y bị người vội vã mời từ nhà tới.

Ông run rẩy bắt mạch rồi kê đơn t.h.u.ố.c.

Tiêu Kỳ An đích thân đút ta uống t.h.u.ố.c.

Một bát t.h.u.ố.c đắng được uống hết d.ư.ợ.c lực cuối cùng cũng dần tan đi.

Ta mê man ngủ thiếp.

Đến khi tỉnh lại thì trời đã sáng hẳn.

Tiêu Kỳ An ngồi bên giường.

Quầng mắt xanh đen rõ ràng cả đêm không hề chợp mắt.

Thấy ta tỉnh hắn khẽ thở phào.

"Không sao rồi."

Sở Hành bị người dâng sớ đàn hặc.

Tội danh rất nhiều.

Từ dung túng nô bộc đ.á.n.h người, chiếm đoạt ruộng đất.

Đến ăn chơi kỹ viện, yến tiệc xa hoa.

Rồi gian lận khoa cử…. linh tinh cộng lại hơn mười tội.

Tấu chương do một vị ngự sử trẻ của Ngự sử đài dâng lên.

Nghe nói phía sau là ý của Thần Vương.

Hoàng thượng xem xong tấu chương thì long nhan đại nộ.

Lập tức hạ lệnh để Tam ty hội thẩm.

Sau đó chuyện cũ của Định Viễn Hầu ở Tây Bắc năm xưa cũng bị người đào lại.

Kiếp trước, những chuyện này chưa từng xảy ra.

Định Viễn Hầu phủ huy hoàng hơn mười năm.

Đến khi Hầu gia qua đời Sở Hành kế thừa tước vị vẫn là một gia tộc hiển hách ở kinh thành.

Kiếp này, cuối cùng cũng đến lượt bọn họ nếm mùi thân bại danh liệt.

Hôm Tiêu Kỳ An đến tiểu viện tìm ta.

Hắn mang theo một vò rượu.

"Uống mừng một chút?"

Hắn đặt vò rượu lên bàn đá rồi tự rót cho mình một chén.

Ta cũng ngồi xuống, rót một chén.

Rượu rất mạnh, vừa vào cổ họng đã như một luồng lửa.

Làm ta sặc đến mức ho liên tục.

Tiêu Kỳ An bật cười, đưa khăn tay cho ta.

"Ta có một chuyện muốn nói với ngươi."

Hắn đặt chén rượu xuống.

Do dự một lát.

"Chuyện gì?"

"Ta muốn cưới ngươi."

Hắn nhấn mạnh.

"Làm chính phi."

Bàn tay đang cầm chén rượu của ta khựng lại.

"Vương gia."

Ta khẽ hỏi.

"Người muốn cưới ta là vì chuyện mười năm trước..."

"Hay là..."

"Ta không cưới ngươi để báo ân."

Hắn cắt ngang lời ta.

Giọng điệu nghiêm túc.

"Ta thật lòng thích ngươi."

Ta cúi đầu.

Nhìn chất rượu trong chén.

Thứ chất lỏng màu hổ phách phản chiếu ánh trời.

Lắc lư không ngừng.

Giống hệt lòng ta lúc này.

Ta không biết phải trả lời thế nào.

Ta hiểu rõ lòng mình.

Kể từ khoảnh khắc hắn cởi áo ngoài khoác lên người ta bên hồ, trái tim ta đã nghiêng về phía hắn.

Nhưng biết là một chuyện nói thành lời lại là chuyện khác.

"Vương gia."

Ta khẽ nói.

"Xin hãy cho ta thêm chút thời gian."

Hắn gật đầu không hỏi thêm nữa.

Sau khi hắn rời đi ta ngồi trong sân uống cạn cả vò rượu.

Không biết từ lúc nào tỷ tỷ đã bước tới, nàng lấy chén rượu trong tay ta đi.

Chương 7 - Hành Vu Trọng Hoa - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia