Chương 8
"Thần Vương đến cầu hôn rồi sao?"
Ta ngẩng đầu nhìn tỷ tỷ, trên gương mặt nàng không hề có vẻ ngạc nhiên.
Chỉ có một nét "quả nhiên là thế" dường như nàng đã sớm biết sẽ có ngày hôm nay.
"Làm sao tỷ biết?"
"Hắn nhờ người đưa cho tỷ một bức thư."
Tỷ tỷ nói.
"Bảo rằng muốn cưới muội."
"Hỏi tỷ có đồng ý hay không."
Ta sững người.
Trước khi đến hỏi ta hắn đã đến hỏi tỷ tỷ trước.
Hắn tôn trọng người thân duy nhất của ta, hắn coi tỷ tỷ như người nhà của ta, điều đó hoàn toàn khác với Sở Hành.
Trong mắt Sở Hành tỷ tỷ chẳng qua chỉ là một thiếp thất thấp hèn, đến tư cách nói chuyện với hắn cũng không có.
"Tỷ đồng ý rồi sao?"
Tỷ tỷ mỉm cười.
"Hành nhi."
"Từ nhỏ đến lớn."
"Tỷ đã thay muội quyết định rất nhiều chuyện."
"Nhưng chuyện này… muội phải tự mình lựa chọn."
…
Hôm đại hôn.
Trời còn chưa sáng hẳn ta đã bị kéo dậy để trang điểm.
Tỷ tỷ đích thân khai diện cho ta.
Khai diện là một nghi thức làm đẹp truyền thống của cô dâu trước khi xuất giá ở Trung Quốc. Nghi thức này dùng một sợi chỉ se đôi để nhổ những sợi lông tơ trên mặt, giúp da mặt mịn màng hơn. Người thực hiện thường là một phúc phụ (người phụ nữ có hôn nhân hạnh phúc, con cháu đủ đầy) hoặc hỉ bà.
Sợi chỉ se trên mặt đau rát.
Nhưng ta c.ắ.n răng không kêu một tiếng.
Hỉ bà đứng bên cạnh liên tục khen ta là người có phúc.
Bảo rằng tân nương khai diện mà không khóc cuộc sống sau này nhất định sẽ hồng hồng hỏa hỏa.
Ta thầm nghĩ.
Kiếp trước ta đã khóc đủ rồi.
Kiếp này quả thực không muốn khóc thêm nữa.
Hỉ phục màu đỏ thẫm.
Thêu chim phượng bằng chỉ vàng.
Mặc chồng lên nhau mấy lớp.
Phượng quan rất nặng.
Đeo đến mức cổ ta như muốn gãy.
Hỉ bà bảo ráng chịu đến Vương phủ là có thể tháo xuống.
Khi lên kiệu hoa.
Ta vén một góc khăn voan đỏ, ngoái đầu nhìn lại.
Tỷ tỷ đứng trước cổng mặc bộ y phục mới màu đào hồng.
Trên mặt nở nụ cười nhưng vành mắt lại đỏ hoe.
Nàng khẽ vẫy tay với ta đôi môi mấp máy.
"Đi đi."
Ta buông khăn voan xuống bước vào kiệu hoa.
Suốt dọc đường chiêng trống vang trời.
Tiếng pháo nổ làm cả cỗ kiệu rung lên.
Ta ngồi trong kiệu nghe tiếng náo nhiệt bên ngoài, trong đầu bỗng hiện lên vô số hình ảnh.
Kiếp trước, không có kiệu hoa không có chiêng trống, không có pháo cưới thậm chí cũng chẳng có khách khứa.
Một cỗ kiệu nhỏ lặng lẽ khiêng vào Hầu phủ từ cửa bên.
Đến cả nghi thức bái đường cũng không có mà trực tiếp đưa vào viện của Sở Hành.
Đêm tân hôn Sở Hành say khướt hắn bóp cổ ta, nói:
"Ngươi tưởng tính kế được ta thì sẽ sống yên ổn sao?"
"Nằm mơ."
Kiệu hoa dừng lại, Tiêu Kỳ An đưa tay vào từ ngoài rèm kiệu.
Bàn tay hắn thon dài, khớp xương rõ ràng.
Ta đặt tay mình lên, lòng bàn tay hắn khô ráo và ấm áp, nắm lấy tay ta thật vững vàng.
Hắn dắt ta xuống kiệu, bước qua yên ngựa, bước qua chậu than rồi cùng đi vào đại sảnh Thần Vương phủ.
Khách khứa đông kín tiếng cười nói không dứt.
Lúc bái đường, qua khe hở của khăn voan ta nhìn thấy vạt áo đỏ của hắn.
"Nhất bái thiên địa."
"Nhị bái cao đường."
"Phu thê giao bái."
Mỗi một tiếng hô vang lên lòng ta lại vững vàng thêm một phần.
Sau khi vào động phòng, hắn ngồi xuống bên cạnh.
Dùng cán cân hỷ nhẹ nhàng vén khăn voan đỏ của ta lên.
Ánh nến đỏ hắt lên gương mặt hắn, đôi mày đôi mắt dịu dàng hơn ngày thường rất nhiều.
Hắn nhìn ta rất lâu.
"Hôm nay nàng rất đẹp."
Đợi hỉ bà và các nha hoàn lui ra, trong phòng trở nên yên tĩnh.
Tiêu Kỳ An giúp ta tháo phượng quan.
Ta thở phào một hơi dài cuối cùng cổ cũng được giải thoát.
Nhìn thấy ta xoa cổ hắn bỗng cười.
"Biết sớm thế này."
"Ta đã không tổ chức long trọng như vậy."
"Quá giày vò nàng rồi."
"Nếu Thái hậu nghe thấy câu này sẽ nổi giận đấy."
"Bà không có ở đây."
Hắn đáp đầy vẻ đương nhiên.
"Ở đây ta là người quyết định."
Ta mỉm cười dựa vào lòng hắn.
Hắn vòng tay ôm lấy ta, cằm khẽ tựa lên đỉnh đầu ta.
Xa xa vẫn thấp thoáng tiếng yến tiệc nơi tiền viện.
Nhưng ở đây chỉ có hai chúng ta.
…
Những ngày sau khi thành thân hạnh phúc hơn ta tưởng rất nhiều.
Những năm ở Hầu phủ tuy chẳng có ngày nào tốt đẹp.
Nhưng tỷ tỷ đã dạy ta rất nhiều điều.
Xem sổ sách, quản lý hạ nhân, đón tiếp khách khứa… mọi việc ta đều xử lý đâu ra đấy.
Thái hậu rất yêu quý ta, cứ vài ngày lại triệu ta vào cung trò chuyện.
Bà kể cho ta rất nhiều chuyện hồi nhỏ của Tiêu Kỳ An.
Nói rằng hắn mười hai tuổi tòng quân, mười bốn tuổi ra chiến trường trên người có hơn chục vết sẹo lớn nhỏ.
"An nhi là đứa trẻ số khổ."
Thái hậu nói.
"Con hãy đối xử thật tốt với nó."
Ta gật đầu.
“Vâng ạ."
Tỷ tỷ không chịu dọn đến Vương phủ.
Cứ cách vài hôm ta lại về thăm nàng.
Nàng tự trồng một giàn nho trong sân, dây leo xanh mướt phủ kín giàn, bên dưới đặt một chiếc bàn nhỏ và hai chiếc ghế.
Nàng đang ngồi dưới giàn nho làm đồ thêu.
Thấy ta đến, đôi mắt nàng lập tức sáng lên.
"Hành nhi!"
Ta bước tới ngồi xuống đối diện.
Tiện tay cầm chén trà trên bàn uống một ngụm.
Tỷ tỷ ngẩn người.
Rồi bật cười.
"Giờ muội là Thần Vương phi rồi."
"Sao vẫn chẳng có chút quy củ nào?"
Ta cười.
"Ở trước mặt tỷ muội cần quy củ làm gì?"
Tỷ tỷ mỉm cười lắc đầu, rồi từ trong nhà bưng ra một đĩa bánh hoa quế vừa mới làm.
Ta ăn một miếng.
Vị ngọt dịu, giống hệt hương vị bánh mẫu thân từng làm khi còn nhỏ.
"Tỷ tỷ."
Ta khẽ hỏi.
"Tỷ thật sự không đến Vương phủ ở cùng muội sao?"
Tỷ lắc đầu.
"Tỷ sống ở đây rất tốt."
"Hàng xóm đều biết muội là Thần Vương phi."
"Không ai dám bắt nạt tỷ."
"Nhưng..."
"Hành nhi."
Tỷ nắm lấy tay ta.
"Muội có cuộc sống của riêng mình."
"Tỷ không thể theo muội cả đời."
Ta biết nàng nói đúng nhưng trong lòng vẫn không nỡ.
Lúc ta rời đi tỷ tiễn ta ra tận cổng.
Ta lên xe ngựa, vén rèm quay đầu nhìn lại.
Nàng đứng dưới ánh hoàng hôn mỉm cười vẫy tay với ta.
Về sau, ta thuê cho tỷ một vị quản gia trẻ tuổi, khỏe mạnh.
Tỷ đỏ mặt nhận lời.
Không hiểu Tiêu Kỳ An biết chuyện bằng cách nào lại nhất quyết hỏi ta có phải cũng thích người trẻ tuổi hay không.
Hắn giày vò ta đến mức ta liên tục cầu xin tha.
"Người lớn tuổi mới biết thương người."
"Thiếp chỉ thích mình chàng thôi."
Lúc ấy hắn mới hài lòng hôn lên môi ta.
"Thế mới đúng chứ."
Toàn văn hoàn.