Có tộc lão không nhìn nổi nữa, lên tiếng quở trách bà ta: "Làm càn! Ngươi là trưởng bối, lại chẳng có chút lòng thương yêu nào với vãn bối, uổng công lúc nãy Linh tỷ nhi còn quỳ xuống cầu xin cho ngươi. Ngươi kiểm tra sổ sách thì cứ kiểm tra sổ sách, đổ lỗi cho một đứa trẻ là sao? Linh nha đầu từ nhỏ lưu lạc bên ngoài đã phải chịu biết bao nhiêu khổ cực, ngươi không những không thương xót nó, còn xát muối vào tim nó. Năm đó nó đi lạc là tự nó muốn sao? Theo ta thấy, định mức này cho còn ít, những năm qua thứ nó thiếu hụt đâu chỉ là cái ăn cái mặc? Thứ nó thiếu là sự quan tâm của người nhà, những thứ đó có dùng bao nhiêu bạc cũng không đổi lại được." 

Ta gật đầu lia lịa, lời vị tam thúc công này nói khiến lòng ta ấm áp, hốc mắt đỏ hoe. 

"Được rồi." Nhị thúc công với tư cách là tộc trưởng cuối cùng cũng lên tiếng. 

"Chuyện này mọi người đều hiểu rõ trong lòng, con dâu Nhị phòng khi quản gia đã dùng tiền riêng của mình trợ cấp cho Hầu phủ, nay quyền cai quản giao vào tay Đại phòng ngươi, ngươi phải tự nghĩ cách bù đắp sổ sách cho bằng. Không có cái lý có vào mà không có ra. Càng không được nhắc đến chuyện bán hạ nhân, đừng để người ngoài cười chê." 

"Thật sự là chuyện không đâu, lại làm loạn đến mức này!" 

Tộc trưởng hừ lạnh một tiếng, phất áo, dẫn mọi người rời đi. 

Đại bá mẫu nghiến răng nghiến lợi phẫn hận chạy đến chỗ Lão phu nhân, không biết moi tiểu kim khố của ai, cuối cùng mang ra năm ngàn lượng, miễn cưỡng lấp bằng sổ sách.

08 

Tiệm vải ở đầu phố phía Tây cuối cùng cũng có hồi âm, báo rằng đã điều tra ra một số thứ. 

Trong đêm ta lén lút đi đến đó.

"Cửu đương gia, ngài xem thử đi." 

Chưởng quỹ đưa cho ta một xấp giấy viết thư dày cộp. Ta lật xem từng trang, sắc mặt càng lúc càng u ám. 

Trần thị ở Cẩm Châu là cháu gái ruột của Lão phu nhân Tĩnh Bắc Hầu phủ, đại bá phụ kết hôn với bà ta sang năm thứ hai thì qua đời vì bạo bệnh. 

Tước vị rơi vào tay cha ta. 

Cha mẹ thành thân không bao lâu, mẹ liền mang thai. Trần thị lấy cớ về thăm quê để trở về Cẩm Châu, năm đó Cẩm Châu bùng phát dịch bệnh, bà ta bị kẹt lại ở đó tròn mười tháng. 

Mười tháng sau, vào ngày thứ ba sau khi mẹ sinh con, bà ta mới trở về Hầu phủ. 

Nhưng trên giấy tín ghi chép lại, Trần thị về Cẩm Châu chỉ một tháng thì đã quay lại kinh thành, luôn sống tại biệt viện của Lão phu nhân ở ngoại ô kinh thành. 

Cho đến khi mẹ sinh, ma ma bên cạnh Trần thị lén trở về Hầu phủ một chuyến rồi lại lợi dụng đêm tối vội vã rời đi. 

Sau đó là một năm trước khi ta ra đời, Lão phu nhân nhiễm bệnh, Trần thị tự nguyện lên chùa cầu phúc nửa năm. 

Theo lời hồi tưởng của người già trong phủ, lúc Trần thị đi thân hình đã có phần phát tướng, đến khi bà ta trở về vóc dáng lại thon gọn như ban đầu. 

Về sau, năm ta lên ba, trong phủ tổ chức tiệc mừng thọ cho Lão phu nhân, đông người hỗn tạp. Có kẻ nhân lúc mẹ ta không chú ý đã bế ta đi, ném ở trên ngọn núi cách đó ngàn dặm cho tự sinh tự diệt. 

May mà Đại đương gia đi ngang qua đã cứu ta. 

Ta đi lạc không bao lâu, Lão phu nhân và Trần thị liền nhặt được Kế Thư Cẩm bốn tuổi trên đường đi dâng hương, mang về Hầu phủ. 

Hai người lấy lý do an ủi nỗi đau mất con của mẹ, dỗ dành mẹ nhận nuôi Kế Thư Cẩm. 

Ban đầu mẹ không đồng ý, khẳng định trên đời này không ai có thể thay thế ta. Trần thị lại lấy cớ mình góa bụa, không tiện nhận nuôi đứa trẻ, để Kế Thư Cẩm ghi danh dưới tên mẹ là được, không cần người tốn công nuôi nấng, chỉ cần cho một danh phận và miếng ăn là đủ. 

Khi ấy mẹ đang bận rộn chạy vạy khắp nơi tìm ta, thân tâm đều kiệt quệ, không còn tâm trí đối phó với hai người bọn họ, đành phải gật đầu ưng thuận. 

Kế Thư Cẩm tuy là con nuôi trong phủ, nhưng chuyện ăn mặc chi tiêu đều được sắm sửa theo tiêu chuẩn của đích nữ Hầu phủ.

Mẹ cũng chưa từng bạc đãi ả, thăm hỏi thân thích bạn bè đều dẫn ả theo bên mình dạy dỗ như đích nữ. 

Kế Minh Hiên thì lại càng được dốc toàn bộ tài nguyên của Hầu phủ để bồi dưỡng. Hắn vốn dĩ tư chất bình thường, nhưng nhờ mối quan hệ bên nhà ngoại tổ phụ, từ nhỏ đã được theo học những thư viện danh tiếng. 

Mẹ càng thường xuyên bỏ ra số tiền lớn mời các đại nho về dạy kèm riêng cho hắn, mãi mới miễn cưỡng giúp hắn vượt qua kỳ thi hương. 

Nghĩ lại, mẹ chắc chắn đã phát hiện ra điều gì đó nên người vốn vô cùng coi trọng việc học hành của Kế Minh Hiên, mới ngáng chân hắn vào ngay lúc mấu chốt của kỳ thi khoa cử thế này. 

Ta nắm c.h.ặ.t những bức thư trong tay. 

"Cửu đương gia, còn một việc nữa." 

Chưởng quỹ lấy từ trong ngăn kéo ra một miếng ngọc bội. Chất ngọc bình thường, bên trên khắc hoa văn mẫu t.ử liên, hẳn là một cặp với miếng ngọc bội khác. 

"Đây là?" 

Ta vuốt ve miếng ngọc bội, luôn cảm thấy có chút quen mắt.

Chương 5 - Hầu Phu Nhân Chỉ Thiên Vị Con Gái Ruột - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia