Tôi ngồi đó nghe một hồi lâu.

Cuối cùng tôi hỏi: “Cha có biết mọi người chia như vậy không?”

Chị cả đáp: “Sức khỏe cha đang không tốt, đừng kích thích ông.”

“Vậy là cha không biết?”

“Sau này rồi nói.”

Tôi bật cười.

“Thế bây giờ mọi người đang chia đồ của ai?”

Không ai trả lời.

Tôi khép túi t.h.u.ố.c lại.

“Tôi không đồng ý.”

Anh hai lập tức nói: “Chẳng phải cô vẫn luôn bảo mình không nhòm ngó tiền của cha sao?”

“Đúng, tôi không nhòm ngó.”

“Nhưng điều đó càng không có nghĩa mọi người có thể nhân lúc cha còn sống mà tự chia tài sản thay ông.”

Chị cả cười lạnh.

“Chỉ có cô là cao thượng.”

“Mấy năm nay cũng chẳng thấy cô trực tiếp hầu cha được bao nhiêu ngày.”

“Giờ vừa nhắc tới nhà cửa là lập tức nhảy ra.”

Tôi không giải thích thêm.

Tối hôm đó, tôi kể lại toàn bộ cuộc họp cho cha.

Không phải để mách lẻo, mà vì đó là tài sản của ông, ông có quyền được biết.

Cha nghe xong, rất lâu không nói gì.

Ngày hôm sau, ông bảo tôi liên hệ luật sư.

Tôi hỏi: “Làm gì?”

“Lập di chúc.”

Tim tôi thắt lại.

“Cha.”

“Cứ dưỡng sức trước đã.”

“Di chúc chưa vội.”

Ông lắc đầu.

“Vội.”

Tôi hỏi: “Cha định chia thế nào?”

Ông nhìn tôi, nói từng chữ rất chậm.

“Trước hết tính sổ.”

“Rồi mới chia.”

Câu nói ấy đã quyết định cơn bão về sau.

Luật sư họ Phương, chuyên xử lý các vấn đề gia đình và kế thừa tài sản.

Lần đầu tới bệnh viện, ông ấy yêu cầu bác sĩ đ.á.n.h giá trạng thái tinh thần của cha trước.

Sau khi xác nhận cha hoàn toàn tỉnh táo, luật sư mới nói chuyện riêng với ông.

Tôi không được có mặt vì bản thân tôi cũng là một người thừa kế tiềm năng.

Điều đó rất hợp lý.

Ba ngày sau, tình trạng của cha ổn định.

Di chúc được lập dưới sự chứng kiến của luật sư và toàn bộ quá trình đều được quay video liên tục.

Mãi một tháng sau tôi mới biết một phần nội dung.

Bởi cha gọi tôi đến rồi giao cho tôi một túi hồ sơ.

“Giữ lấy.”

Tôi không mở ra.

“Là gì vậy cha?”

“Sổ sách, với cả ghi âm.”

“Sau này đưa luật sư.”

“Cha tự giữ đi.”

Ông lắc đầu.

“Trong nhà không an toàn.”

Tôi bỗng thấy nghèn nghẹn.

Một người già sống trong chính căn nhà của mình, vậy mà lại cảm thấy đồ của mình để trong nhà cũng không an toàn.

Rốt cuộc là ai đã khiến ông phải như vậy?

Sau khi cha xuất viện, mấy anh chị rất nhanh biết chuyện ông đã lập di chúc.

Chị cả là người đầu tiên tới tìm tôi.

“Có phải cô xúi cha không?”

“Không.”

“Luật sư Phương có phải cô tìm không?”

“Cha bảo tôi tìm.”

“Thế chẳng phải vẫn là cô?”

Tôi lười tranh cãi.

Chị hai khôn khéo hơn.

Chị không mắng tôi mà trực tiếp hỏi cha: “Cha chia thế nào bọn con cũng không ý kiến.”

“Nhưng phải công bằng.”

Cha hỏi: “Thế nào gọi là công bằng?”

Chị hai đáp: “Năm đứa con như nhau.”

Cha cười một cái.

“Được.”

Chỉ một chữ đó thôi cũng khiến chị hai vui vẻ trở về.

Chị còn nói với chúng tôi: “Cha bảo năm đứa như nhau.”

Tôi không nói gì vì tôi quá hiểu cha.

Chữ “được” của ông không có nghĩa là đồng ý, mà chỉ có nghĩa là: cha biết rồi.

Nửa năm sau, cha bắt đầu cắt giảm khoản trợ cấp chăm sóc cho mấy anh chị.

Lý do là dì La gần như không còn nghỉ dài ngày nữa.

Con cái đến thăm thì chỉ đơn thuần là thăm, không còn được trả thêm tiền.

Chị cả là người đầu tiên ngừng đến.

Chị nói: “Hai đứa cháu của chị đều phải trông.”

Chị hai cũng từ mỗi tuần một lần thành mỗi tháng một lần.

Hai anh trai thì càng ít ghé hơn.

Căn nhà của cha bỗng yên tĩnh hẳn.

Có lần dì La lén nói với tôi: “Thật ra trong lòng cha cô buồn lắm.”

Tôi biết.

Đầu óc dù tỉnh táo đến đâu cũng không có nghĩa là sẽ không đau lòng.

Một hôm tôi về, thấy cha đang nhìn điện thoại.

Trên màn hình là bài đăng của chị cả, chị đi du lịch nơi khác cùng bà thông gia, trong ảnh cười rất vui vẻ.

Cha hỏi tôi: “Chị con bảo bận.”

“Bận cái này à?”

Tôi không biết trả lời sao.

Ông tự cười.

“Tốt.”

Chữ “tốt” ấy nghe mà nghẹn lòng.

Ba tháng trước khi cha qua đời, xảy ra chuyện cuối cùng.

Con trai chị cả chuẩn bị đổi sang căn nhà thuộc khu trường điểm, còn thiếu năm trăm nghìn tệ tiền trả trước.

Chị tìm cha vay, nói chính xác hơn là muốn cha cho thẳng số tiền đó.

“Cha.”

“Cháu ngoại cũng gọi cha là ông ngoại mười mấy năm rồi.”

“Cha giúp nó lần này đi.”

Cha hỏi: “Vay à?”

Chị cả cười.

“Người một nhà mà nói vay nghe khó nghe lắm.”

Cha đáp: “Không cho.”

Chị cả lập tức khóc.

“Trong tay cha gần một triệu tiền tiết kiệm, giữ lại làm gì?”

“Sau này chẳng phải cũng là của mấy anh chị em con sao?”

Cha chỉ nói: “Cha còn sống.”

Sắc mặt chị cả lạnh hẳn.

Hôm đó chị bỏ về, rồi suốt hai tháng sau không tới thăm cha.

Nhưng trong nhóm gia đình, chị lại nhắn: “Cha lớn tuổi rồi, có vài chuyện ngày càng hồ đồ.”

Anh hai lập tức phụ họa: “Đúng là hơi vậy.”

Anh cả cũng nói: “Lần trước nói chuyện trước sau chẳng ăn nhập.”

Khi nhìn thấy những lời này, tôi bỗng cảm thấy có gì đó không ổn nên tối hôm ấy gọi ngay cho cha.

“Cha.”

“Có phải họ đã hỏi cha về di chúc không?”

Ông im lặng.

“Hỏi rồi.”

“Cha có nói cho họ biết không?”

“Không.”

“Sau đó thì sao?”

“Họ bảo cha hồ đồ.”

Lòng tôi lạnh đi.

Cha lập di chúc còn chưa đầy một năm, vậy mà họ đã bắt đầu dọn đường cho một lập luận: năng lực nhận thức của người già có vấn đề.

Tại sao?

Bởi họ sợ di chúc bất lợi cho mình.

Tôi chụp lại toàn bộ đoạn trò chuyện trong nhóm để lưu.

Đồng thời nhắc dì La tuyệt đối không giao giấy tờ quan trọng của cha cho bất kỳ ai.

Không ngờ vẫn muộn.

Một tuần sau, anh cả dẫn một người được gọi là “bạn bác sĩ” tới nhà, nói sẽ kiểm tra nhận thức tuổi già miễn phí cho cha.

Dì La thấy không ổn nên gọi cho tôi.

Tôi lập tức gọi video sang, phát hiện người kia thậm chí còn không sử dụng đầy đủ công cụ đ.á.n.h giá chính quy.

Người đó chỉ hỏi vài câu đã kết luận: “Ông cụ có xu hướng suy giảm nhận thức.”

Tôi hỏi ngay tại chỗ: “Ông làm ở bệnh viện nào?”

Đối phương ấp a ấp úng.

Anh cả nổi giận.

“Tĩnh Thù.”

“Anh tìm người tới kiểm tra cho cha.”

“Cô nhất định phải phá đám à?”

Tôi nói: “Muốn kiểm tra chính quy thì tới bệnh viện.”

4 - Họ Mắng Tôi Bất Hiếu, Nhưng Người Nhận Tất Cả Tài Sản Là Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia