Mười tám năm trước, Hứa gia bị t.h.ả.m sát trong một đêm mưa.
Cha mẹ c.h.ế.t trước mắt cô.
Tên thật bị xóa khỏi hồ sơ.
Đứa trẻ duy nhất sống sót buộc phải quên mình là ai.
Mười tám năm sau, cô trở lại Hải Xuyên dưới cái tên Lâm Thanh Nghi—một bác sĩ pháp y nổi tiếng với sự bình tĩnh gần như lạnh lùng.
Cô vốn chỉ muốn âm thầm tìm lại sự thật năm xưa.
Nhưng ngay trong ngày đầu tiên trở về, một bé gái tám tuổi được phát hiện trong căn biệt thự bỏ hoang.
Bên cạnh t.h.i t.h.ể là con b.úp bê gỗ nhuốm m.á.u.
Trên thân nó khắc ba hình tam giác l.ồ.ng vào nhau.
Ký hiệu chỉ cô và những kẻ đã g.i.ế.c cả gia đình cô từng nhìn thấy.
Cùng lúc đó, một tin nhắn từ số lạ xuất hiện:
“Chào mừng trở về, Hứa Thanh Nghi.”
Kẻ thù đã biết cô còn sống.
Và vụ án năm xưa chưa từng thật sự kết thúc.
Cô từng nghĩ mình có thể âm thầm điều tra.
Nhưng ngay khi chuyến bay hạ xuống Hải Xuyên, một vụ án mạng đã chờ sẵn.
Và kẻ đứng sau nó dường như đã biết chính xác ngày cô trở về.
1.
Máy bay bắt đầu hạ độ cao.
"Kính chào quý khách, chuyến bay từ Zurich sắp hạ cánh xuống sân bay quốc tế Hải Xuyên..."
Giọng tiếp viên hàng không vang lên qua loa truyền thanh.
Hành khách xung quanh bắt đầu xôn xao.
Nhiều người kéo tấm che cửa sổ, háo hức nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn dưới lớp mây mỏng.
Lâm Thanh Nghi ngồi im lìm ở hàng ghế cạnh lối đi.
Ánh mắt cô vô thần dừng lại ở một khoảng không.
Mười tám năm.
Cô rời Hải Xuyên với một thân phận đã bị xóa bỏ.
Mười tám năm sau, cô trở lại bằng tên của một người khác.
Thanh Nghi mặc chiếc áo khoác màu tối, tóc buộc gọn sau gáy. Trên đùi cô là chiếc hộp dụng cụ pháp y bằng kim loại lạnh ngắt.
Ngón tay cái của cô vô thức miết nhẹ lên mép chiếc ví da cũ đã sờn góc.
Cảm giác thô ráp bên dưới ngón tay nhắc nhở cô: Thứ bên trong vẫn còn.
Người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh mỉm cười quay sang:
"Cô trẻ thế này, chắc là lần đầu đến Hải Xuyên?"
Thanh Nghi im lặng mất vài giây. Ngón tay cô siết c.h.ặ.t lấy mép ví.
"Đã rất lâu rồi."
Cô không nói đây là quê hương.
Càng không nói, đây là nơi cả gia đình cô đã bỏ mạng.
Máy bay đột ngột xuyên qua một tầng mây đối lưu, thân máy rung lắc dữ dội.
Ánh đèn trong khoang hành khách chao đảo.
Thanh Nghi khép mắt, cố hít một hơi thật sâu để nén lại cảm giác buồn nôn.
Nhưng ngay khi bóng tối phủ xuống trước mắt, tiếng động cơ máy bay rầm rập trong tai cô bắt đầu biến đổi.
Nó hóa thành tiếng mưa tầm tã.
Tiếng kính vỡ tan tành.
Và tiếng s.ú.n.g nổ chát chúa.
Đêm đó, mưa như trút nước xuống biệt thự Hứa gia.
Tiếng s.ú.n.g liên tiếp xé rách không khí.
"Bịt tất cả các lối thoát! Tìm bằng được thứ đó!"
Tiếng bước chân dồn dập, tiếng la hét thất thanh của người làm hòa lẫn trong mùi khói s.ú.n.g nồng nặc.
Hứa Thanh Nghi mười tuổi bị kéo đi xềnh xệch.
Cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng dính, bàn chân trần giẫm lên nền gạch lạnh ngắt phủ đầy mảnh kính vỡ.
Cảm giác đau rát xé da xé thịt không làm cô sợ bằng bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.
Bàn tay của cha—Hứa Đình Viễn.
Vai trái ông đã bị đạn b.ắ.n thủng. Máu tươi ướt đẫm mảng áo sơ mi trắng, nhưng bước chân ông không hề chậm lại.
Mỗi lần có tiếng bước chân đuổi tới phía sau, ông lại xoay người nổ s.ú.n.g phản công.
"Mẹ đâu rồi cha? Mẹ đâu rồi?"
Thanh Nghi vừa chạy vừa khóc, giọng lạc đi.
Hứa Đình Viễn không ngoái lại. Mặt ông đượm m.á.u và vết khói đen.
"Đừng quay đầu! Đi theo cha!"
Qua khe hở lan can tầng hai, Thanh Nghi thoáng thấy bóng dáng mẹ—Thẩm Nhược Lan.
Bà không chạy theo họ.
Bà đang cố sức kéo một cánh cửa sắt nặng nề ở cuối hành lang tầng một để chắn ngang lối đi của nhóm người áo đen.
"Tìm kỹ vào! Sếp dặn phải lấy được thứ đó!" Một tên sát thủ gầm lên.
Hứa Đình Viễn nghe thấy câu đó. Sắc mặt ông biến đổi dữ dội.
Ông siết c.h.ặ.t t.a.y Thanh Nghi, lôi mạnh cô về phía thư phòng.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ dày bị Hứa Đình Viễn khóa chốt từ bên trong.
Ông không nhìn ra cửa, cũng không lấy thêm đạn. Ông lao thẳng đến giá sách lớn bằng gỗ gụ sát tường.
Ngón tay ông ấn mạnh vào một họa tiết chạm khắc hình hoa văn nhỏ trên chiếc chặn sách bằng đồng.
"Cạch."
Một tiếng động rất khẽ vang lên.
Toàn bộ giá sách khổng lồ từ từ dịch sang bên, lộ ra một khoảng trống hẹp hòi, tối om, chỉ vừa đủ cho một đứa trẻ co người lại.
Thanh Nghi hốt hoảng lắc đầu, nước mắt dàn đụa:
"Cha... con không vào đâu!"
Hứa Đình Viễn quỳ gối xuống trước mặt con gái.
Lần đầu tiên trong đời, Thanh Nghi nhìn thấy sự tuyệt vọng đong đầy trong mắt cha.
Ông đưa tay tháo sợi dây chuyền bạc trên cổ cô, nhét nhanh vào túi áo mình.
Sau đó, bàn tay thô ráp của ông run run lau vệt nước mắt trên má cô.
"Rầm! Rầm!"
Cánh cửa gỗ thư phòng rung lên bạo liệt dưới những cú đạp mạnh từ bên ngoài.
Hứa Đình Viễn ôm chầm lấy con gái thật c.h.ặ.t. Hơi thở ông dồn dập, giọng nói lại bình tĩnh đến đáng sợ:
"Từ hôm nay, con không được nhớ mình là ai."
"Vậy còn cha mẹ thì sao?" Thanh Nghi mếu máo, tay ghì lấy cổ áo ông.
Hứa Đình Viễn không trả lời. Ông cúi đầu, đặt một nụ hôn sâu lên trán cô.
"Con phải sống."
Ông đẩy mạnh cô vào khoang bí mật.
"Dù nhìn thấy bất cứ điều gì, tuyệt đối không được phát ra tiếng động."
Giá sách bắt đầu khép lại.
Thanh Nghi hoảng loạn thò bàn tay nhỏ bé ra ngoài, cố gắng bấu lấy tay cha.
Hứa Đình Viễn giữ lấy tay con gái thêm một giây ngắn ngủi.
Rồi ông gạt tay cô ra.
Giá sách đóng sập hoàn toàn.
Ánh sáng duy nhất còn lại chỉ là một khe hở mỏng như nét chỉ.
"Rầm!"
Cánh cửa thư phòng bị đạp tung.
Cùng lúc đó, Thẩm Nhược Lan lao vào. Chiếc váy ngủ màu trắng của bà nhuốm đầy vệt m.á.u tươi.
Bà nhìn Hứa Đình Viễn. Hai người trao nhau một ánh mắt ngắn ngủi nhưng trọn vẹn.
Không một câu từ thừa thãi.
Thẩm Nhược Lan quay người, dùng toàn bộ thân hình mảnh mai bấu c.h.ặ.t lấy mép cửa, kéo đổ chiếc tủ gỗ bên cạnh để cản bước nhóm sát thủ.
"Trong này không có thứ các người tìm!" Bà gào lên.
"Đoàng!"
Tiếng s.ú.n.g khốc liệt vang lên.
Thẩm Nhược Lan khựng lại.
Thân thể bà gục xuống ngay trước khe hở của giá sách.
Bàn tay bà xuôi lơ xơ trên nền nhà, chỉ cách nơi Thanh Nghi trốn vài bước chân.
Thanh Nghi trợn tròn mắt. Cô đưa cả hai tay bịt c.h.ặ.t miệng mình, móng tay cắm sâu vào thịt để ngăn tiếng gào khóc thoát ra.
Máu từ người mẹ từ từ loan chảy đến sát chân giá sách.
Hứa Đình Viễn giơ s.ú.n.g.
"Đoàng! Đoàng!"
Mỗi phát đạn b.ắ.n ra đều có một tên gục xuống. Nhưng kẻ địch quá đông.
Khi tiếng "cạch" khô khốc vang lên—khẩu s.ú.n.g đã hết đạn.
Hứa Đình Viễn không hề nao núng.
Ông quay người, giơ chân đạp mạnh làm vỡ bình đựng dầu hỏa bên cạnh bàn làm việc.
Dầu đổ lênh láng.
Ông gạt phắt chiếc đèn dầu đang cháy xuống nền nhà.
"Bùng!"
Ngọn lửa cuồn cuộn bùng lên, bám theo vệt dầu chảy lan khắp tấm t.h.ả.m, l.i.ế.m lên chân giá sách.
Hứa Đình Viễn giật lấy tập tài liệu dày trên bàn, vứt thẳng vào trung tâm ngọn lửa.
Những trang giấy cháy đen cuộn lại, lộ ra vài con số và dấu đỏ sẫm trước khi biến thành tro bụi.
Trước khi cơ thể trùng xuống vì kiệt sức, Hứa Đình Viễn cố tình đổ gục ngay trước giá sách, dùng tấm lưng đầm đìa m.á.u che kín khe hở bí mật.
Tiếng bước chân từ tốn vang lên giữa đám cháy.
Một đôi giày da màu đen dừng lại ngay cạnh đầu Hứa Đình Viễn.
Kẻ này không hoảng loạn như những tên sát thủ khác.
Hắn chậm rãi bước qua t.h.i t.h.ể ông, cúi xuống đưa hai ngón tay găng da đen kiểm tra mạch cổ Hứa Đình Viễn, rồi lạnh lùng đứng dậy.
Khói đen tản ra. Thanh Nghi chỉ thấy được góc cằm góc cạnh và đôi bàn tay đeo găng của hắn.
Khi hắn giơ tay gạt một mảnh giấy cháy trên bàn, ánh lửa bùng lên phản chiếu rõ mùng một chiếc nhẫn bạc ở ngón áp út tay phải.
Trên mặt nhẫn chạm khắc ba hình tam giác l.ồ.ng vào nhau.
Hắn đứng xoay mặt nhẫn bằng ngón tay cái, ánh mắt lướt qua từng góc phòng.
Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại ngay trước giá sách.
Thanh Nghi nín thở. Trái tim cô như ngừng đập.
Bàn tay đeo nhẫn bạc giơ lên, định chạm vào mép gỗ giá sách—
"Đại ca! Cảnh sát đang đến! Phải rút ngay!" Một tên thuộc hạ hớt hơ hớt hải chạy vào báo.
Người đàn ông không nhúc nhích ngay.
Hắn nhìn xoáy vào giá sách thêm vài giây, như thể đã ngửi thấy mùi sợ hãi đang giấu kín bên trong.
Một mùi hương theo khói tràn qua khe hở.
Mùi nước hoa gỗ đàn hương pha lẫn hổ phách. Tinh tế, lạnh lẽo và ma mị.
Hắn xoay người: "Rút."
"Rầm!"
Tiếng nổ lớn vang lên làm toàn bộ khoang máy bay rung lắc.
Lâm Thanh Nghi bừng tỉnh.