Lưng áo cô ướt đẫm mồ hôi lạnh. Đôi bàn tay cô siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m từ bao giờ, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay tạo thành những vệt rớm m.á.u đỏ ửng.

"Thưa cô, cô không sao chứ?" Cô tiếp viên hàng không cúi người lo lắng hỏi.

Thanh Nghi mất hai giây để định thần.

Ánh mắt cô đảo nhanh qua sơ đồ lối thoát hiểm, nhẩm tính khoảng cách đến cửa khoang, rồi nhìn xuống chiếc hộp dụng cụ dưới chân.

Mọi thứ diễn ra trong chớp mắt.

"Tôi không sao. Cảm ơn." Giọng cô lạnh nhạt, phẳng lặng không một gợn sóng.

Cô thả lỏng bàn tay, để lộ những vệt móng tay đỏ rực trên lòng bàn tay trắng bệch.

Bên ngoài cửa sổ, Hải Xuyên hiện ra dưới ánh nắng bình minh.

Những tòa nhà cao tầng chọc trời, những cầu vượt chằng chịt. Một thành phố hoàn toàn xa lạ.

Thanh Nghi mở ví.

Tấm ảnh gia đình ố vàng nằm lặng lẽ trong ngăn nhỏ. Cô bé mười tuổi mỉm cười hạnh phúc giữa cha và mẹ.

Mặt sau tấm ảnh có nét chữ cứng cáp của cha nuôi—Lâm Trạch Văn:

“Khi con đủ mạnh để đối diện quá khứ, hãy trở về.”

Thanh Nghi khép ví lại.

Trong dữ liệu nhập cảnh hôm nay, Hứa Thanh Nghi đã c.h.ế.t từ mười tám năm trước.

Chỉ có Tiến sĩ Pháp y Lâm Thanh Nghi vừa hạ cánh.

Một tuần trước, tại phòng làm việc ở Zurich.

Lâm Trạch Văn đẩy một chiếc hộp gỗ sẫm màu đã cũ về phía cô.

Ổ khóa đồng phủ một lớp gỉ xanh, góc phải hộp có một vết cháy xém sâu. Bên cạnh là một phong bì niêm phong bằng sáp đỏ không ghi tên.

"Đây là di vật cha con để lại."

Thanh Nghi định đưa tay vơ lấy chìa khóa, nhưng ông đã giữ tay cô lại.

"Trong hồ sơ chính thức, trên thế giới này không còn Hứa Thanh Nghi."

"Con có thể điều tra. Nhưng trước khi biết ai đứng về phía mình, đừng tin bất kỳ ai."

Thanh Nghi ngước nhìn ông: "Kể cả cảnh sát?"

Lâm Trạch Văn im lặng. Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở.

"Vụ t.h.ả.m sát Hứa gia năm đó có kẻ chống lưng rất lớn. Chứng cứ bị tiêu hủy, hồ sơ bị sửa đổi." Ông trầm giọng. "Nếu chúng biết con còn sống, con sẽ c.h.ế.t trước khi kịp nhìn thấy sự thật."

"Chiếc hộp này là di vật cha con để lại. Nhưng chưa phải lúc mở nó."

Ông chỉ cầm lấy phong bì niêm phong giao cho cô.

"Tè... Tè..."

Chiếc điện thoại trong túi áo Thanh Nghi rung lên ngay khi bánh xe máy bay vừa chạm đường băng.

Một số điện thoại lạ từ Trung tâm Pháp y Hải Xuyên.

Cô bấm nghe.

"Tiến sĩ Lâm, rất xin lỗi vì không thể để cô nghỉ ngơi. Có một vụ án mạng đặc biệt. Đội trọng án yêu cầu cô đến hiện trường ngay."

Thanh Nghi nhíu mày: "Tôi vừa hạ cánh. Theo quy trình—"

"Pháp y trực hiện trường đột ngột gặp t.a.i n.ạ.n trên đường tới. Thi thể có dấu hiệu bị can thiệp bất thường, Đội trọng án chỉ định muốn chuyên gia như cô kiểm tra đầu tiên."

"Chưa ai động vào t.h.i t.h.ể chứ?"

"Chưa."

"Gửi tọa độ. Tôi đến ngay."

Thanh Nghi leo lên chiếc xe chuyên dụng của Trung tâm Pháp y đã chờ sẵn ngoài sảnh.

Chiếc xe lao nhanh trên đường cao tốc.

Tài xế thao thao bất tuyệt về sự thay đổi của Hải Xuyên, nhưng Thanh Nghi không lọt vào tai một chữ. Cô chăm chú xem hồ sơ sơ bộ trên điện thoại.

Nạn nhân: Bé gái, khoảng 8 tuổi. T.ử vong trong biệt thự bỏ hoang.

Xe đột ngột giảm tốc độ khi rẽ qua một ngã tư cũ.

Thanh Nghi vô thức nhìn ra ngoài cửa kính.

Đó là một khu đất trống rộng hàng ngàn mét vuông, cỏ dại mọc cao quá đầu người. Ở giữa cắm một tấm biển kim loại đã gỉ sét: Khu vực chờ quy hoạch.

Xung quanh, những tòa nhà hiện đại mọc lên như nấm. Chỉ riêng khu đất này bị bỏ hoang suốt mười tám năm.

Nền biệt thự Hứa gia.

Thanh Nghi ngoái đầu nhìn cho đến khi khu đất lùi xa khỏi tầm mắt.

Cô không hề hay biết, trên cột điện cao áp đối diện khu đất, một chiếc camera giám sát nhỏ xíu đang quay góc ống kính, bắt trọn biển số chiếc xe cô đang ngồi.

Hiện trường là một căn biệt thự hai tầng hoang phế ở vùng ven.

Dải băng phong tỏa màu vàng chăng khắp từ cổng vào.

Thanh Nghi nhanh ch.óng mang bọc giày, đeo găng tay cao su và mặc áo blouse trắng bảo hộ.

"Tiến sĩ Lâm, vụ án này—" Một điều tra viên định tiến lại giải thích.

"Đừng nói gì cả." Thanh Nghi giơ tay ngắt lời. "Đừng để suy đoán của các anh làm bẩn quan sát của tôi."

Thanh Nghi bước vào bên trong.

Căn nhà bám bụi dầy đặc, nhưng ở giữa phòng khách lại có một khoảng trống sạch sẽ khác thường. Như thể từng có một chiếc tủ lớn được đặt ở đó, mới vừa bị dời đi.

Nạn nhân nằm nghiêng trên nền đất lạnh.

Một bé gái khoảng tám tuổi, mặc chiếc váy hồng nhạt sạch sẽ, chân trần.

Thanh Nghi quỳ một chân xuống, không vội chạm vào t.h.i t.h.ể.

Quần áo và tóc của đứa trẻ không bám bụi tương ứng với hiện trường.

Vết trầy xước ở hai cổ tay cho thấy nạn nhân đã bị trói c.h.ặ.t trước đó.

Nó bị g.i.ế.c ở nơi khác rồi mới đưa đến đây.

Ánh mắt Thanh Nghi dời sang bên cạnh t.h.i t.h.ể.

Nằm ngay sát bàn tay buông lơi của bé gái là một con b.úp bê gỗ cũ kỹ.

Thân con b.úp bê bị nhuộm bởi một màu đỏ thẫm.

Máu.

Thanh Nghi khựng lại.

Máu trên con b.úp bê có chỗ đã khô đen, có chỗ vẫn còn hơi dính. Nó được nhuộm m.á.u vào hai thời điểm hoàn toàn khác nhau.

Cô rút chiếc nhíp y tế từ hộp dụng cụ, nhẹ nhàng kẹp lấy cánh tay trái của con b.úp bê gỗ, xoay nhẹ.

Sống lưng Thanh Nghi lạnh ngắt.

Mọi mạch m.á.u trong cơ thể cô như đông cứng lại.

Trên lớp gỗ sẫm màu của con b.úp bê, ai đó đã dùng d.a.o khắc sâu một ký hiệu.

Ba hình tam giác l.ồ.ng vào nhau.

Sắc nhọn. Lạnh lẽo.

Mùi khói rơm, tiếng s.ú.n.g nổ, và mùi nước hoa gỗ đàn hương pha hổ phách từ mười tám năm trước đồng loạt xộc thẳng vào khứu giác cô.

"Tiến sĩ Lâm? Cô sao thế?" Cảnh sát bên cạnh thấy biểu cảm bất thường của cô liền hỏi. "Cô biết biểu tượng này à?"

Thanh Nghi không trả lời. Bàn tay đeo găng cao su của cô run lên nhè nhẹ.

Ký hiệu này đã bị xóa sạch khỏi mọi hồ sơ vụ án năm đó. Không một ai ngoài kẻ thủ ác và cô biết đến nó.

Trong đầu cô, giọng nói khàn khàn của Hứa Đình Viễn vang lên rõ mùng một:

“Nếu một ngày con lại nhìn thấy biểu tượng này…”

Thanh Nghi siết c.h.ặ.t bàn tay đến mức lớp găng cao su căng đét.

“…nghĩa là chúng đã tìm thấy con trước.”

"Tè... Tè..."

Điện thoại trong túi áo bảo hộ đột nhiên rung lên.

Một tin nhắn từ số lạ gửi đến.

Thanh Nghi giơ bàn tay run rẩy rút điện thoại ra.

Màn hình sáng lên. Không có lời đe dọa. Không có hình ảnh.

Chỉ vỏn vẹn một dòng chữ:

"Chào mừng trở về, Hứa Thanh Nghi."

Thanh Nghi ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt sắc như d.a.o quét qua toàn bộ căn biệt thự hoang vắng.

Bên ngoài khung cửa sổ vỡ vụn, một chiếc rèm cũ bị gió chao đảo.

Xa xa, phía sau lùm cây rậm rạp đối diện biệt thự, một bóng đen chậm rãi hạ chiếc ống nhòm chuyên dụng xuống.

Hắn bình thản lấy ra một chiếc điện thoại phụ, gõ nhanh một dòng tin nhắn rồi gửi đi:

"Con gái Hứa Đình Viễn đã nhận được món quà."

2 - Hồ Sơ: 327 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia