Mới đầu đối với viện chúng ta không có ảnh hưởng gì, nhị gia vốn là người tàng hình trong phủ, lão phu nhân còn đó, ngài ấy cũng không thể đề xuất chia gia tài.

Nhưng sau này một năm hai năm, nhị gia lại ngày càng trở nên nóng nảy, đến cuối cùng dứt khoát ngay cả ta, ngài ấy cũng không đến xem nữa.

Phu nhân khó khăn lắm mới thẳng thốt nói với ta:

 "Chuyện này làm sao cho tốt đây?"

Phu quân nói: 

"Đại ca trên triều đình ngày càng hoang đường, chuyện liên kết phe phái gì cũng dám làm, chúng ta là nhà võ tướng, không trung lập chính là đang tìm c.h.ế.t."

Ngài ấy đã tìm lão phu nhân nói mấy lần rồi, nhưng lão phu nhân lúc nào cũng thiên vị đại ca, nói ngài ấy là chủ một phủ, làm sao có thể sai được.

Ta thấy phủ này e là sớm muộn gì cũng xong đời, nước mắt phu nhân rơi xuống, ta đưa khăn tay qua, nghe thấy phu nhân thở dài:

 "Nhị gia muốn ép buộc chia gia tài, nhưng nếu làm vậy, tiếng xấu bất hiếu sẽ đổ lên đầu ngài ấy, sau này quan lộ của ngài ấy cũng coi như đứt đoạn."

Ta im lặng một lúc, đột nhiên hỏi: 

"Phu nhân, nếu chia ra tài rồi, Hữu Nghi có phải sẽ không sao không?"

Phu nhân ngơ ngác nhìn ta:

 "Đó là đương nhiên, phân ra rồi liền tính là hai nhà, đại phòng phạm chuyện gì cũng không liên lụy đến chúng ta."

Ta cúi đầu trong lòng đã có quyết định, ngày hôm sau ta ăn mặc chỉnh tề đến viện của lão phu nhân.

Ta đã nhiều năm không đến đây rồi, lão phu nhân đã già đi nhiều, nhìn thấy ta, ngơ ngác một lúc mới nhớ ra ta là ai: 

"Tiểu Tuyết à, ngươi đến làm gì?"

Ta quỳ xuống dập đầu thật mạnh: 

"Lão phu nhân, nô tỳ đến là để tự thú."

Ta đem chuyện năm đó làm sao tính kế đại phu nhân, làm sao liên kết với Thu Sương dàn dựng màn kịch cứu chủ ở chùa Trường Ninh, từng chuyện từng chuyện một kể ra sạch sẽ.

Lão phu nhân tức giận đến mức toàn thân run rẩy, chỉ vào ta mắng: 

"Đồ nô tỳ to gan, ngươi lại dám tính kế chủ t.ử?"

"Nô tỳ biết tội." 

Ta ngẩng đầu nhìn lão phu nhân:

 "Nô tỳ chỉ cầu c.h.ế.t, nhưng trước khi c.h.ế.t, nô tỳ có một câu muốn nói với lão phu nhân."

"Ngươi còn gì để nói nữa?"

"Lão phu nhân, người bảo vệ đại gia, nhưng người có biết đại gia đang đưa cả hầu phủ vào con đường c.h.ế.t không?"

"Ngài ấy ở bên ngoài kéo phe kết phái mưu đồ bất chính, một khi bị phát hiện, đó chính là tội diệt tộc."

"Đến lúc đó, không chỉ có đại phòng mà cả nhị phòng, tam phòng, tất cả mọi người trong hầu phủ này đều phải chôn cùng ngài ấy."

Lão phu nhân sắc mặt biến đổi lớn:

 "Ngươi nói bừa cái gì đó?"

"Nô tỳ có nói bừa hay không, trong lòng lão phu nhân tự biết rõ." 

Ta dập đầu lần nữa:

"Nô tỳ c.h.ế.t không đáng tiếc, nhưng nhị gia và tam gia là con ruột của người, Hữu Nghi và Tuệ Nhi là cháu nội của người, người đành lòng nhìn họ c.h.ế.t sao?"

Lão phu nhân im lặng rất lâu, ánh mắt biến ảo bất định, cuối cùng bà ấy mệt mỏi nhắm mắt lại: 

"Ngươi lui xuống đi."

Hai ngày sau, trong phủ truyền ra tin tức, lão phu nhân lâm bệnh nặng, trước khi c.h.ế.t đưa ra quyết định chia gia tài.

Đại gia đương nhiên không đồng ý, nhưng lão phu nhân lấy cái c.h.ế.t ra ép buộc, ngài ấy chỉ đành phải vâng lời.

Nhị gia và tam gia phân ra ngoài, rời khỏi hầu phủ, ngày rời đi, phu nhân đến tìm ta, mắt đỏ bừng: 

"Tiểu Tuyết, ngươi rốt cuộc đã nói gì với lão phu nhân?"

Ta mỉm cười: 

"Thiếp chỉ nói vài lời thật lòng thôi."

Phu nhân nắm lấy tay ta: 

"Lão phu nhân phạt ngươi đến trang biệt dưỡng lão, cả đời không được trở lại kinh thành, ngươi..."

Thiếp biết ta ngắt lời bà ấy: 

"Nơi đó rất tốt, yên tĩnh, thích hợp dưỡng lão."

Ta nhìn về phía xa, Hữu Nghi đang đứng ở đó, nhìn ta với ánh mắt đầy đặn sự lo lắng và không đành lòng.

Ta mỉm cười với con bé, gật gật đầu, Hữu Nghi của ta, con phải sống thật tốt, thật tốt nhé.

Nương của con tuy rằng chỉ là một tiểu nha hoàn, nhưng cũng đã liều hết sức mình để dọn dẹp cho con một tương lai bình an rồi.

Nửa đời sau của ta ở trang biệt xa xôi kia nhìn ngắm mây cuộn mây bay, nghe tin tức về con từ xa, như vậy đã là đủ rồi.

Bốn mùa luân chuyển, nhân sinh như mộng, ta rốt cuộc cũng không để con của ta lại phải làm một tiểu nha hoàn nữa.

Mấy chuyện lớn như triều đình hay phân ra, chuyện nào ta cũng chẳng giúp được gì, điều ta có thể làm chỉ là càng thêm khiêm nhường kín kẽ, dùng đôi mắt của mình giúp phu nhân trông chừng trong viện.

Muốn trực tiếp phân ra trong tay lão phu nhân là quá khó, nhị gia lại là con thứ, không có tộc lão giúp đỡ, ngài ấy chỉ có thể vứt bỏ ra mặt đi làm náo loạn với chỗ chính phòng.

Nhưng còn chưa náo ra kết quả thì thánh chỉ tịch thu gia sản đã đến trước, vì tội danh mưu phản, đại gia trực tiếp bị c.h.é.m đầu, nam đinh trong phủ trên mười hai tuổi đều phải đi xung quân.

Những người phụ nữ có con trai mắt khóc đến rỉ m.á.u, lúc Cừu Viễn thiếu gia bị lôi đi, nhị phu nhân suýt chút nữa đ.â.m đầu tự sát.

Thế nhưng Tuệ tiểu thư là một thiếu nữ mới tròn mười sáu, cần mẫu thân bảo vệ, phu nhân mới gượng gạo nhẫn nhịn sống tiếp.

Đến lúc này ta mới biết sự tôn nghiêm của kẻ làm hạ nhân so với việc làm kẻ tù nhân trong lao ngục thật chẳng đáng nhắc tới, những ánh mắt dơ bẩn mỗi đêm đều đi lại tuần tra trong nữ lao.

Chương 7 - Hoa Nở Bốn Mùa Nơi Hầu Phủ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia