Tác Giả: Thiết Trụ Tử

Edit: Gà Mờ Múa Bút

Ngày thứ tám mươi ba tôi làm cái đuôi bám theo Chu Chích.

Trong trường bắt đầu lan truyền tin đồn về mối quan hệ giữa tôi và Chu Chích.

Chu Chích lên tiếng thanh minh:

“Giả thôi. Tôi có bệnh sạch sẽ, đời này cũng không thể nào yêu đương với người có hộ khẩu nông thôn.”

Tôi coi như không nhìn thấy.

Ngày hôm sau, tôi vẫn như thường lệ mang bữa sáng đến cho anh.

Nhưng đúng lúc ấy, tôi nhận được một tin nhắn.

[Nhầm rồi, người quyên tiền cho cô không phải nhà họ Chu!]

[Người cô cần báo đáp cũng không phải Chu Chích!]

Tôi sững người trong giây lát.

Ngay trước mặt, Chu Chích khẽ bật cười đầy mỉa mai:

“Thứ này mà cũng là đồ cho người ăn à? Cô mang cái này đến cho tôi, chẳng lẽ không phải đang cố ý sỉ nhục tôi đấy chứ?”

Tôi chậm rãi ngẩng đầu lên, giật lấy chiếc bánh trứng trong tay anh.

“Anh thích ăn thì ăn, không thích thì thôi.”

1

“Anh thích ăn thì ăn, không thích thì thôi.”

Năm chữ ấy vừa thốt ra, không chỉ Chu Chích mà ngay cả mấy người bạn thân bên cạnh anh cũng đồng loạt sững sờ.

Có người không nhịn được, phì cười thành tiếng:

“Ôi chao, cô gái nhà quê cũng biết nổi nóng rồi cơ đấy.”

“Chu Chích, cậu phải mau dỗ dành người ta đi.”

Chu Chích cũng mất vài giây mới hoàn hồn. Anh nhìn tôi rồi hỏi:

“Cô giận à?

“Chỉ vì bài đăng trên tường tỏ tình hôm qua thôi sao?”

Hôm qua, tin đồn giữa tôi và Chu Chích càng lúc càng trở nên nghiêm trọng.

Cuối cùng, anh trực tiếp mượn tường tỏ tình của trường để đăng một bài thanh minh.

[Tôi và Ôn Tự chẳng có gì hết, được chưa? Mấy người các cậu truyền tin đồn thì cũng phải đáng tin một chút chứ? Tôi có bệnh sạch sẽ, đời này tuyệt đối không thể nào yêu đương với người có hộ khẩu nông thôn, được chưa?]

Phần bình luận bên dưới lập tức ngập tràn những tiếng “hahaha”.

Thậm chí còn có người đoán rằng tin đồn này là do chính tôi tự biên tự diễn.

“Cô thật sự để tâm đến bài thanh minh đó đến vậy sao?”

Chu Chích cúi người xuống.

Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của anh vừa vặn ngang tầm mắt tôi, ánh mắt nhìn tôi mang theo vẻ trêu chọc rất rõ ràng.

“Nếu cô để ý đến nó như vậy, tôi đi bảo người ta xóa ngay bây giờ, được không?”

Anh rất thích dùng cái giọng điệu giống như đang dỗ dành một chú ch.ó nhỏ để nói chuyện với tôi.

Còn tôi thì lần nào cũng ngây ngốc tin là thật.

Sau đó, thứ chờ đợi tôi lại luôn là những trò trêu chọc quá đáng hơn.

Tôi lùi về sau một bước, rồi nhẹ nhàng lắc đầu.

“Không cần đâu, cứ để nó ở đó đi. Như vậy cũng đỡ cho tôi phải chạy khắp nơi giải thích.”

Tôi ngừng một chút, rồi nói tiếp:

“À đúng rồi, bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ không đến tìm anh nữa.”

Chu Chích sững người.

“Cô thật sự giận rồi à?”

Anh im lặng vài giây, sau đó đành xuống nước:

“Được rồi, được rồi, là lỗi của tôi. Đưa bánh đây, tôi ăn là được chứ gì?”

“Không cần.”

Tôi xoay người lại.

Dưới ánh mắt của tất cả mọi người xung quanh, tôi thẳng tay ném chiếc bánh vào thùng rác.

Sau đó, không hề quay đầu lại, tôi bước thẳng đi.

1 - Hóa Ra Người Tôi Tìm Kiếm Không Phải Anh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia