2

Ban đầu, tôi luôn mang trong lòng sự biết ơn sâu sắc đối với Chu Chích.

Bởi vì gia đình tôi rất nghèo, nghèo đến mức ngay cả việc chu cấp cho tôi học đại học cũng trở thành một điều xa xỉ.

Là nhà họ Chu đã quyên góp tiền bạc và vật tư cho tôi, nhờ vậy tôi mới có thể trở thành một sinh viên đại học như bao người khác.

Nếu không có họ, có lẽ hiện giờ tôi đã bị ép gả cho một ông già nào đó để đổi lấy tiền sính lễ, giúp gia đình vượt qua khó khăn rồi.

Nhưng hôm nay...

Chị khóa trên phụ trách thống kê danh sách sinh viên có hoàn cảnh khó khăn nói với tôi rằng, tất cả mọi chuyện đều đã nhầm lẫn.

Người tài trợ cho tôi, căn bản không phải là nhà Chu Chích.

Tôi lập tức cuống cuồng chạy đi tìm chị khóa trên.

“Thật sự xin lỗi em.”

Chị ấy áy náy nói:

“Trước đây hệ thống xảy ra lỗi, thông tin của em bị xếp nhầm vào danh sách của nhà họ Chu, nên chị cứ tưởng người tài trợ cho em là nhà họ Chu...”

Khoản tài trợ mà tôi nhận được có hình thức khá đặc biệt.

Toàn bộ quá trình đều được thực hiện thông qua trường học trung chuyển, nhằm đảm bảo từng khoản tiền quyên góp đều thực sự được sử dụng cho tôi.

Còn chị khóa trên chính là người chuyên phụ trách việc thống kê và sắp xếp những thông tin này.

Ngay khi mới nhập học, tôi từng tìm đến chị ấy nhờ giúp đỡ.

Tôi hy vọng chị có thể giúp tôi điều tra xem người tốt bụng đã âm thầm tài trợ cho mình suốt những năm qua, rốt cuộc là ai.

Sau khi kiểm tra xong, chị khóa trên lập tức lộ vẻ kinh ngạc:

“Không ngờ lại là nhà họ Chu!”

“Có chuyện gì vậy ạ?”

“Em không biết sao? Tập đoàn bất động sản lớn nhất thành phố này chính là của nhà họ Chu. Bọn họ kinh doanh rất nhiều lĩnh vực, tài sản cực kỳ khổng lồ.”

Chị ấy ngừng một chút rồi lại nói:

“Đúng là trùng hợp thật đấy, con trai độc nhất của nhà họ Chu cũng đang học ở trường chúng ta, tên là Chu Chích.”

“Chu Chích? Hình như em từng nghe cái tên này rồi.”

“Nghe qua cũng là chuyện bình thường thôi. Cậu ấy vừa đẹp trai lại vừa giàu có, ở trường nổi tiếng lắm.”

Tôi âm thầm ghi nhớ cái tên ấy trong lòng.

Nhà họ Chu, cả gia đình bọn họ đều là ân nhân của tôi.

Nếu hiện tại tôi chưa có cách nào báo đáp cha mẹ của Chu Chích, vậy thì tôi sẽ tìm Chu Chích trước.

Nhưng anh lại không giống với hình dung ban đầu của tôi cho lắm.

Ngông cuồng, kiêu ngạo, ngang ngược chẳng coi bất kỳ ai ra gì.

Nhưng tôi không để tâm.

Người ta thường nói, nhận một giọt nước phải báo đáp bằng cả dòng suối. Huống chi, đây còn là ơn tái tạo, là ân tình đã thay đổi cả cuộc đời tôi.

Kể từ ngày hôm đó, tôi bắt đầu đi theo phía sau Chu Chích.

Giúp anh lấy hàng chuyển phát nhanh, giúp anh rửa xe, mua cơm cho anh.

Anh bảo đi hướng Đông, tôi tuyệt đối không đi hướng Tây.

Tôi từng nghe thấy Chu Chích nói đùa với đám bạn:

“Ôn Tự ấy à, cô ấy cứ luôn miệng nói rằng mình mang ơn nhà chúng tôi. Nhưng mỗi năm nhà tôi tài trợ bao nhiêu người như vậy, tôi làm sao nhớ nổi cô ấy là ai? Có khi bố tôi cũng chẳng nhớ nữa.

“Cô ấy đúng là một cái đuôi bám theo chẳng tốn bao nhiêu công sức, có đuổi thế nào cũng không chịu đi.”

Tôi chưa từng để những lời đó của Chu Chích trong lòng, vẫn cứ làm những gì mình có thể, hết sức giúp anh một chút.

Cho đến hôm nay.

Tất cả những lớp hào quang tôi từng tự phủ lên người anh đều vỡ tan.

Anh dựa vào đâu mà có thể đương nhiên hưởng thụ mọi sự chăm sóc và những gì tôi bỏ ra cho anh?

Anh xứng đáng sao?

2 - Hóa Ra Người Tôi Tìm Kiếm Không Phải Anh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia