Gió Bắc tràn về khi chưa sang đông, khiến kinh thành Tấn quốc chìm trong những ngày lạnh buốt bất thường. Trong triều, từng tin mật truyền đến dồn dập:
Biên giới Tây Dương dấy loạn. Vương gia Chiêu Quân – thúc phụ Triệu Mặc – xưng vương tự lập.
Triều đình chấn động.
Giữa lúc đó, Tình Nguyệt vẫn đang sống ẩn lặng tại điện Nhã Minh – không phải lãnh cung, cũng không phải hậu vị chính danh. Hằng ngày nàng đọc sách, thêu tay, giúp đỡ cung nữ cũ bị đuổi việc năm xưa, như thể sóng gió ngoài kia chẳng liên quan gì đến mình.
Nhưng nàng biết – sóng gió thật sự mới bắt đầu.
Triệu Mặc cho triệu nàng đến ngự thư phòng. Lần đầu tiên sau bao năm, hắn không mặc long bào, chỉ mặc trường sam đen đơn giản, như thời còn là thiếu niên mười ba tuổi năm ấy. Hắn đưa nàng một mật thư – thư từ Tây Dương:
“Nếu Hoàng đế Triệu Mặc muốn giữ ngai, hãy phế Chiêu Dung họ Thẩm. Bằng không, m.á.u sẽ nhuộm biên cương.”
Tình Nguyệt không biến sắc, chỉ cười nhạt:
“Là lựa chọn cũ thôi. Giang sơn hay một nữ nhân.”
Triệu Mặc nhìn nàng, mắt tối như đáy hồ:
“Lần này, trẫm không muốn chọn nữa. Trẫm muốn giữ cả hai.”
“Chàng không thể.”
“Làm vua, không thể.”
Nàng nói rất khẽ, nhưng lại như d.a.o cắt vào lòng hắn. Vì chính nàng hiểu – không phải nàng hoài nghi hắn, mà vì nàng biết lịch sử chưa bao giờ dịu dàng với những vị vua mang trái tim yếu mềm.
Triệu Mặc khẽ siết tay:
“Nếu ta để nàng rời khỏi cung, đến nơi không ai tìm được… nàng có chịu đi không?”
Tình Nguyệt ngẩng lên:
“Đi rồi thì sao? Về đâu? Còn có ai đợi ta không?”
Câu nói ấy, hắn không thể đáp.
Ba ngày sau, loạn binh của Chiêu Quân áp sát biên giới. Mật thám truyền về: quân địch biết rõ binh lực của triều đình, thậm chí biết nội dung mật lệnh trước cả khi tướng sĩ kịp mở thư.
“Có nội gián.”
Triệu Mặc giận dữ, đập vỡ cả bàn tấu. Cùng lúc đó, Tình Nguyệt nhận được một bức thư không đề tên, chỉ có một câu viết bằng m.á.u:
“Chạy đi. Họ không tha cho người thêm lần nữa đâu.”
Đêm ấy, khi Triệu Mặc đang chuẩn bị lên triều bàn kế đ.á.n.h dẹp Chiêu Quân, thì Tình Nguyệt biến mất. Cả cung đình như dậy sóng. Ngự lâm lục soát từng điện, từng hành lang. Trong phòng nàng chỉ để lại một mảnh giấy:
“Năm đó là ta bước vào. Hôm nay, là ta tự đi ra.”
Triệu Mặc siết c.h.ặ.t mảnh giấy, bàn tay run lên – không phải vì giận, mà vì sợ. Lần đầu tiên, hắn cảm thấy nỗi sợ mất đi ai đó không phải trên chiến trường, mà trong tim mình.
“Cho dù nàng trốn đến chân trời góc bể… trẫm cũng phải mang nàng về.”
Tình Nguyệt ra đi trong đêm mưa. Nàng mặc áo vải thô, tay chỉ mang theo một túi gấm nhỏ. Trong đó là mảnh ngọc đã lành, và một bức thư chưa từng gửi – bức thư nàng định để lại nếu có thể c.h.ế.t bình yên.
Nhưng nàng không c.h.ế.t. Vì nàng không còn yếu đuối như năm năm trước. Nàng đến một ngôi làng nhỏ nơi biên giới, xin làm y nữ, dùng kiến thức học được từ mẫu thân để chữa bệnh cho dân. Lặng lẽ. Nhưng tự do.
Cho đến một đêm nọ – khi quân loạn vây làng. Mọi người hoảng loạn bỏ chạy, nàng đứng chắn trước đám trẻ đang khóc nức. Thì một tiếng hét vang rền phá không trung:
“Người nào dám động vào nữ nhân của trẫm – kẻ đó, cả trời cũng không cứu nổi!”
Là hắn.
Triệu Mặc – mặc giáp bạc, tay cầm kiếm, xông vào giữa lửa loạn. Hắn c.h.é.m ngã tướng giặc, một tay kéo nàng vào lòng:
“Ta đến muộn rồi. Nhưng lần này, ta không để nàng rời đi nữa.”
Nàng nghẹn lời. Máu dính đầy áo hắn, nhưng tay hắn vẫn giữ nàng c.h.ặ.t như thể sợ nàng tan biến.
“Chúng ta về thôi, được không?”
Nàng không nói. Chỉ gật đầu – rất khẽ. Vì sau cùng, dù phải rời bỏ cả cung điện, dù đã đi rất xa, nàng vẫn thuộc về một nơi duy nhất – nơi có người nguyện bước qua giang sơn chỉ để giữ lấy bàn tay nàng.
Một năm sau, mùa mai nở sớm. Kinh thành Tấn quốc dần bước qua thời loạn. Biên giới yên ổn, triều chính đi vào ổn định. Tần thị – nguyên Hoàng hậu – bị phế tước, giam lỏng tại Tịnh Tâm điện, không ai còn nhắc đến.
Triệu Mặc không lập hậu mới. Hắn chỉ xây một cung điện nhỏ bên cạnh vườn thượng uyển, đặt tên là Nguyệt Hoa điện – không long trụ, không sơn son, chỉ có hàng trúc và một mái hiên thấp, giống hệt tiểu viện trong trí nhớ năm xưa của nàng. Nơi ấy… nàng sống.
Không là hoàng hậu, không còn Chiêu Dung, chỉ là Thẩm Tình Nguyệt – người mà hắn từng đ.á.n.h mất, giờ đây dám dùng cả thiên hạ để giữ lại.
Sáng hôm ấy, nàng thức dậy giữa tiếng gió, mái tóc dài buông nhẹ xuống vai. Triệu Mặc ngồi ở bậc đá ngoài hiên, mặc thường phục, một tay kê cằm, tay kia cầm một quyển sách y học mà nàng từng chép tay.
“Chàng đọc nổi thứ chữ này sao?”
“Không,” hắn cười, “Nhưng trẫm nhìn quen rồi, thấy… dễ chịu.”
Nàng lắc đầu, nhưng ánh mắt đã dịu đi. Dân chúng bắt đầu truyền tai nhau một câu chuyện lạ lùng: hoàng đế Tấn quốc mỗi chiều lại biến mất khỏi hoàng cung, chỉ để đến một viện nhỏ, nghe một nữ t.ử đọc sách, đôi khi… còn tự tay thêu khăn vụng về.
Triều thần nhiều lần xin lập hậu – hắn đều phất tay từ chối:
“Trẫm đã có người muốn giữ cả đời. Lập nữa… là sai.”
Hôm ấy, nàng ngồi dưới giàn mộc lan, nhìn đám trẻ chơi đùa ngoài sân. Bỗng một bé gái nhà cung nhân chạy đến, dúi vào tay nàng một bó hoa dại:
“Cho nương nương! Mẫu thân nói nương nương là người tốt, còn sống nữa là kỳ tích!”
Nàng nhận lấy, khẽ hỏi:
“Vì sao con tặng ta?”
“Vì người là ‘phu nhân hoa rơi’ – người đã từng rơi xuống mà vẫn nở lại.”
Nàng cười – lần đầu tiên sau rất lâu, nụ cười không gợn đau thương.
Tối hôm ấy, Triệu Mặc đặt trước nàng một hộp gỗ nhỏ. Nàng mở ra – là mảnh ngọc bội năm xưa, đã được gắn lại bằng vàng, đường gắn tinh xảo như hoa văn, vết nứt không biến mất, nhưng sáng lên dưới ánh nến.
“Ta từng muốn thay nàng sống lại một đời. Nhưng giờ ta hiểu – nàng không cần được cứu, nàng chỉ cần người đứng bên.”
Nàng đặt tay lên mảnh ngọc, nhìn hắn:
“Và giờ… chàng sẽ đứng bên ta chứ?”
Triệu Mặc siết c.h.ặ.t t.a.y nàng, khẽ gật đầu.
“Nếu kiếp sau còn có, trẫm vẫn chọn làm một kẻ sai, chỉ để đi đúng về phía nàng.”
Gió ngoài hiên nhẹ thổi, mộc lan rụng xuống một cánh. Nàng ngẩng đầu, hỏi:
“Chàng có tin… hoa rơi có thể bay ngược?”
“Trẫm không cần nó bay ngược,” hắn nói, “Chỉ cần nó rơi xuống… đúng người.”
Trong ánh hoàng hôn, nữ t.ử từng bị đẩy vào lãnh cung, từng mất con, từng mang danh phản phi, nay ngồi trong tiểu viện hoa nở, tay nắm lấy người từng hủy hoại nàng. Không phải để quên. Mà để sống lại – mạnh mẽ hơn.
Vì tình yêu thật sự, không cứu người ra khỏi hố sâu… mà nắm tay họ, đi cùng qua vực thẳm.