- Ta cảm thấy khả năng rất lớn là ông ấy ở đó. - Kỷ Đào nghiêm túc đáp.
Cù Vĩ suy nghĩ một lát rồi nói:
- Vậy để chúng ta đi xem trước, sau đó hai người mới đến đòi người. Nếu không có người thật thì hai người cũng đừng lộ diện, chúng ta sẽ âm thầm điều tra tiếp.
Kỷ Đào nghĩ thấy cũng có lý, nàng không có bằng chứng chắc chắn, tất cả chỉ là suy đoán mà thôi.
Cù Vĩ mở cửa rồi nói tiếp:
- Ta gọi tẩu t.ử đi cùng.
Dư thị vừa tới, nghe nói là cửa hàng đã bán chiếc bàn nhỏ lần trước, lập tức vỗ n.g.ự.c:
- Cứ giao cho ta.
Mọi người cùng đi về phía phố Đa Phúc.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đi cuối cùng.
Từ xa, họ nhìn thấy ba người bước vào cửa hàng của Dương Đại Thành.
Kỷ Đào thấy Cù Vĩ và Hà Nhiên đang trò chuyện với Dương Đại Thành, còn Dư thị thì đi vào phía hậu viện.
Trong suốt thời gian ấy, hai người kia liên tục giữ chân Dương Đại Thành bằng câu chuyện về gỗ ngô đồng và gỗ sam loại nào tốt hơn.
Cho đến khi Dư thị từ bên trong đi ra, nàng vẫy ngón tay về phía Kỷ Đào.
Kỷ Đào lập tức hiểu ngay, Phó đại phu quả nhiên đang ở bên trong.
Lâm Thiên Dược đỡ nàng, trực tiếp đi vào cửa hàng.
Lúc này Cù Vĩ và Hà Nhiên vẫn còn đang cùng Dương Đại Thành thảo luận loại gỗ nào thích hợp hơn để đóng đồ.
Dương Đại Thành vừa quay đầu đã nhìn thấy Kỷ Đào, ánh mắt hắn lập tức dừng lại trên cái bụng tròn xoe của nàng, vẻ mặt đầy kinh ngạc:
- Đào nhi?
Từ trước đến nay Dương Đại Thành vẫn luôn gọi nàng là Đào nhi. Chỉ có Dương Đại Viễn là luôn gọi nàng là Kỷ cô nương.
- Dương đại ca. - Kỷ Đào mỉm cười gật đầu, nhưng nụ cười ấy hết sức giả tạo.
Ánh mắt Dương Đại Thành lướt nhanh về phía hậu viện rồi cười nói:
- Có thể gặp nhau ở kinh thành đúng là có duyên. Đào nhi muốn mua đồ gỗ sao? Thích món nào cứ chọn, ta tặng cho muội.
Kỷ Đào lắc đầu:
- Ta không mua gì cả. Chỉ là nghe nói sư phụ ta đã tới kinh thành, nhưng mãi vẫn không gặp được người. Hôm nay tình cờ nghe nói ông ấy đang ở chỗ các huynh...
Nàng thấy sắc mặt Dương Đại Thành lập tức biến đổi, trong lòng nàng càng thêm chắc chắn, nàng tiếp tục nói:
- Sư phụ ta một thân một mình nhưng dù là đồng hương thì cũng không nên làm phiền các huynh quá lâu. Hơn nữa năm xưa ta đã từng nói rồi, ta sẽ phụng dưỡng ông ấy lúc tuổi già và lo liệu hậu sự cho ông ấy đến cuối đời.
- Phó đại phu tới kinh thành rồi sao? - Dương Đại Thành nghi hoặc hỏi.
Thấy hắn không định nói, Kỷ Đào cười lạnh, đứng dậy đi thẳng vào trong. Dư thị đỡ nàng, hạ giọng nói:
- Ở sau bức tường trong hậu viện.
Kỷ Đào đi về phía hậu viện, Dương Đại Thành dọc đường định cản nàng nhưng đều bị Lâm Thiên Dược chặn lại.
Phía sau cửa tiệm là một khoảng sân trống. Kỷ Đào không nhìn những gian phòng bỏ không kia, đi thẳng tới bức tường duy nhất. Ở đó có một cánh cửa nhỏ kín đáo, chỉ đủ một người miễn cưỡng đi qua. Lúc này trên cửa còn treo một ổ khóa to.
Kỷ Đào cười lạnh:
- Ta thật không biết, Dương đại ca tới kinh thành mới hai năm mà cách tiếp đãi đồng hương lại đặc biệt như vậy.
Nói xong, nàng lạnh giọng hỏi:
- Ngươi có mở không? Nếu không mở, ta đập.
Sắc mặt Dương Đại Thành lúng túng, gượng cười:
- Phó đại phu ở một mình, ta sợ ông ấy không biết tự chăm sóc bản thân…
- Cho nên ngươi nhốt ông ấy ở đây? - Kỷ Đào mất kiên nhẫn, đảo mắt một vòng, thấy ở góc sân có một tảng đá, liền bước tới. Hà Nhiên đã nhanh hơn một bước, ôm lấy tảng đá, làm bộ chuẩn bị đập cửa.
Dương Đại Thành vội nói:
- Đào nhi, ta mở cửa là được, chỉ là…
- Còn không mau mở! - Kỷ Đào lạnh giọng thúc giục.
Dương Đại Thành bất đắc dĩ, vừa mở khóa vừa giải thích:
- Chỉ là… Lẫm nhi toàn thân đều bị thương, ta vẫn luôn chăm sóc Phó đại phu rất chu đáo, chỉ nhờ ông ấy điều chế t.h.u.ố.c bôi trị sẹo, tuyệt đối không làm gì ông ấy cả.
Cửa mở ra, trong căn phòng nhỏ hẹp tối tăm chỉ có một chiếc giường và một cái bàn lớn. Trên bàn bày bừa đủ loại d.ư.ợ.c liệu.
Phó đại phu lúc này đang xách một cái bọc đứng ở cửa, dáng vẻ như chuẩn bị rời đi.
Nhìn thấy Kỷ Đào, ông cười:
- Đào nhi, con tới rồi à?
Kỷ Đào đ.á.n.h giá ông từ trên xuống dưới một lượt, sắc mặt dịu đi:
- Sư phụ, người không sao chứ?
Phó đại phu xua tay, trên mặt thậm chí còn mang ý cười, xách bọc đi ra:
- Không sao, chỉ là bị nhốt một tháng, ngột ngạt c.h.ế.t đi được.
Ông bước ra ngoài, khóe mắt lướt qua bụng Kỷ Đào, nhướng mày, rồi nhìn Lâm Thiên Dược:
- Động tác cũng nhanh thật đấy.
- Sư phụ, về nhà rồi nói. - Kỷ Đào hơi ngượng ngùng, lúc này mới nhớ ra khi Phó đại phu rời đi thì nàng còn chưa thành thân.
Cả nhóm cùng đi ra ngoài.
Dương Đại Thành muốn cản mà không cản nổi, sốt ruột gọi:
- Phó đại phu, ta đối với ngài cũng coi như lễ độ, chuyện cao d.ư.ợ.c kia…
Từ lúc bước ra khỏi căn phòng vẫn chưa nhìn hắn lấy một lần, giờ Phó đại phu mới quay đầu, nhìn thẳng vào hắn, cười nhàn nhạt:
- Tiểu Dương à, t.h.u.ố.c có thể mua được, nhưng lòng người mà hỏng rồi thì không mua lại được đâu. - Nói xong ông tiếp tục đi.
Ra tới cửa, ông giơ tay che nắng, cười:
- Đào nhi, đi thôi.
Dương Đại Thành đuổi theo:
- Phó đại phu, ta có thể mua t.h.u.ố.c của ngài không?
Phó đại phu quay người:
- Đương nhiên.
Dương Đại Thành lúc ấy mới thở phào.
Cù Vĩ và Dư thị liên tục lén nhìn Phó đại phu.
Y thuật của Kỷ Đào người ngoài không biết, nhưng họ lại biết rõ. Ông lão này còn là sư phụ của Kỷ Đào, vậy chẳng phải còn lợi hại hơn sao?