Còn Hà Nhiên thì không nghĩ nhiều như vậy, vẻ mặt đầy hứng khởi, giống như vừa làm được chuyện khiến bản thân rất vui.

Kỷ Đào có vô số điều muốn hỏi Phó đại phu, nhưng lúc này không thích hợp, lại còn nhiều người như thế nên đành nhịn.

Nàng tò mò nhìn Dư thị:

- Tẩu t.ử, sao tẩu biết sư phụ ta ở sau bức tường đó?

Dư thị đắc ý cười:

- Ta vào hậu viện thấy nhiều phòng quá, chắc chắn không tìm hết được, nên gọi tên muội thử. Sau đó phía sau bức tường kia liền có động tĩnh.

Phó đại phu nhìn Dư thị, cười nói:

- Rất thông minh.

Dư thị vui ra mặt.

Tuy Phó đại phu chỉ là đại phu, nhưng y thuật cao minh. Mộ nhi còn nhỏ, hơn nửa năm nay đều nhờ Kỷ Đào thường xuyên chăm nom nên việc nuôi dưỡng dễ dàng hơn nhiều.

Nghĩ vậy, Dư thị nhìn Phó đại phu, cười hỏi:

- Phó đại phu, sau này ngài cứ ở cùng bọn họ đi.

Phó đại phu bật cười lớn:

- Còn phải xem tình hình.

Vất vả lắm mới về tới nhà.

Kỷ Đào cảm tạ Dư thị và mọi người rồi mới vào sân.

Dương ma ma vốn định đi theo, nhưng thấy Cù Vĩ và những người khác đều đi nên ở lại nhà giúp Cù Thiến trông Mộ nhi.

Bà còn tranh thủ dọn dẹp căn phòng còn lại.

Phó đại phu vào xem một lượt, rồi cùng Dương ma ma lấy nước rửa ráy. Tắm rửa xong liền đóng cửa ngủ một mạch.

Kỷ Đào gọi ông ăn cơm cũng không dậy.

Sáng sớm hôm sau, Kỷ Đào vừa thức dậy đã thấy Phó đại phu đứng trong sân vung tay vận động.

Nàng cười hỏi:

- Sư phụ, người tới kinh thành bao lâu rồi?

- Một tháng. - Phó đại phu quay người thấy bụng nàng, bước tới: - Vào nhà đi, để ta bắt mạch.

- Con cũng là đại phu mà. - Kỷ Đào bất mãn.

Phó đại phu trừng nàng:

- Ta là sư phụ con, y thuật giỏi hơn con.

Câu này không phản bác được.

Kỷ Đào ngồi xuống ghế, nhìn ông bắt mạch rồi cười hỏi:

- Sư phụ, người bảo bị ngột ngạt một tháng… chẳng lẽ vừa tới kinh thành đã bị nhốt rồi?

Phó đại phu hừ lạnh, không đáp, một lúc sau mới buông tay, dặn dò:

- Cẩn thận chút, t.h.a.i lớn rồi, đừng để va chạm.

Kỷ Đào gật đầu.

Lúc này Phó đại phu mới nói:

- Ta còn chưa vào kinh đã gặp tên tiểu t.ử họ Dương kia. Hắn nhất quyết đón ta vào kinh, còn nói muốn tiếp đãi ta. Lúc đó ta đã thấy có gì đó không ổn nên từ chối. Không ngờ hắn lại đ.á.n.h ngất ta.

Ông càng nói càng tức:

- Thằng nhóc họ Dương đó tính tình vốn không tệ, đều là do thê t.ử hắn bày kế, bụng đầy mưu mô. Nhốt ta lại bắt phối t.h.u.ố.c trị sẹo cho nó. Đứa nhỏ nhà họ nhìn cũng đáng thương. Ta vốn chữa bệnh cứu người, chữa cho ai chẳng là chữa, chuyện đó thôi cũng bỏ qua được. Nhưng nếu con không tới, chỉ e sư phụ con bắt đầu phối độc rồi.

Sắc mặt Kỷ Đào hơi biến đổi. Nàng sốt ruột đón người về, lo nhất chính là điều này.

Phùng Viễn Sơn là Hộ bộ Thượng thư, làm sao có thể thiếu tiền. Dù là Phùng Uyển Phù, người nữ nhi đã xuất giá, cho dù gả đi không tốt, sống không vẻ vang, thì rốt cuộc vẫn là đích nữ, không thể thiếu bạc. Chưa kể còn có của hồi môn của nương ruột nàng.

Dù thế nào nàng ta cũng không đến mức vì không mua nổi t.h.u.ố.c trị sẹo mà phải giam giữ một đại phu.

Nếu Phùng Uyển Phù giữ Phó đại phu lại, vậy mục đích hẳn là muốn có một số loại t.h.u.ố.c không thể nói ra.

Mà Phó đại phu lại bị nhốt ở nơi kín đáo như thế, chỉ một mình nàng ta biết. Dương Đại Thành cũng tuyệt đối sẽ không phản bội nàng ta.

Vậy những loại t.h.u.ố.c ấy chẳng khác nào từ trên trời rơi xuống, không ai có thể tra được chứng cứ để chứng minh chúng xuất phát từ chỗ nàng ta.

Nếu thật sự bị người ta phát hiện, một ông lão như Phó đại phu, xử lý đi cũng chẳng ai để ý.

Kỷ Đào nhìn ông, hỏi thẳng:

- Người không phối độc cho nàng ta rồi đấy chứ?”

Phó đại phu lườm nàng một cái:

- Ta ngu thế sao? Nếu thật sự phối rồi, nàng ta đem đi dùng, không xảy ra chuyện thì còn đỡ, chứ xảy ra chuyện thì ta cũng không thoát được. Khi ấy ta với nàng ta sẽ bị buộc chung một thuyền, không tách ra nổi.

Ông hừ nhẹ:

- Lão già này còn muốn sống thêm mấy chục năm nữa. Đồ tôn còn chưa ra đời, sao ta nỡ c.h.ế.t?

Kỷ Đào cạn lời.

Vậy là… Phó đại phu đã nhắm luôn tới đứa bé trong bụng nàng để truyền y thuật rồi sao? Chuyện đó thì còn sớm lắm.

Đột nhiên nhớ tới điều gì, Kỷ Đào hỏi:

- Đứa bé kia… sao rồi?

Phó đại phu thở dài:

- Nghe nói ngã từ hòn non bộ xuống, toàn thân đầy sẹo. Trên người thì còn đỡ, nhưng từ mép môi lên tới mũi có một vết sẹo dài, môi cũng bị rách.

Ông lắc đầu:

- Đáng thương thật, mới tí tuổi đầu mà phải chịu oan như vậy. Quan trọng là đứa bé giờ mới hơn hai tuổi. Sau này càng lớn thì vết sẹo cũng sẽ càng lớn theo. Nếu xử lý không tốt thì coi như hủy cả đời.

Kỷ Đào im lặng nghe.

Khó trách Phó đại phu vẫn chịu phối t.h.u.ố.c cho Dương Đại Thành. Người lớn có độc ác đến đâu thì đứa trẻ vẫn vô tội.

Nàng khẽ nói:

- Sư phụ, sau này người đừng tự ý chạy lung tung nữa, cứ ở cùng chúng con đi. Người cũng có tuổi rồi. Lần này nếu không phải con may mắn biết được người tới kinh thành, chỉ sợ nửa đời còn lại của người phải sống trong căn phòng ấy mãi.

Phó đại phu nghe với vẻ mặt đầy ý cười.

Giọng trách nhẹ của Kỷ Đào lọt vào tai ông lại khiến ông có vẻ rất vui, ông nhìn bụng nàng, nói:

- Ta không đi nữa. Còn phải dạy đồ tôn.

- Nếu nó không thích thì sao? - Kỷ Đào cố tình bắt bẻ.

Chương 251 - Hoa Thôn Khó Gả [phần 13] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia