- Ngươi…
Hắn ngập ngừng:
- Ngươi đã khống chế hắn bằng cách nào?
Kỷ Đào cau mày.
Suýt nữa thì mất mạng vì bị người này liên lụy, nàng thực sự chẳng có chút thiện cảm nào với hắn.
Nếu không phải nàng không muốn g.i.ế.c người, thì đã chẳng buồn nhiều lời với hắn.
- Đã liên lụy đến phu nhân, thực sự xin lỗi. - Lý công t.ử trông như chỉ cần một cơn gió thổi qua là ngã xuống, vậy mà vẫn cố chắp tay thi lễ với Kỷ Đào.
- Đi đi.
Kỷ Đào xua tay, rồi lại bổ sung:
- Nhớ đấy, đừng để ai biết nửa đêm ngươi tới nhà ta.
Dường như Lý công t.ử khẽ cười, gương mặt gầy gò với gò má nhô cao cũng dịu lại đôi chút.
- Yên tâm.
Với thân thể bệnh tật như vậy, đương nhiên hắn không thể tự mình mang người đi.
Dương ma ma cùng cô nương kia hợp sức kéo tên áo đen ra ngoài sân.
Lý công t.ử ngăn Dương ma ma lại:
- Cứ để ở đây đi. Đến sáng mai các vị sẽ không còn nhìn thấy hắn nữa.
Như vậy là tốt nhất.
Kỷ Đào trở về phòng. Dương ma ma đi theo vào, hỏi:
- Phu nhân có sợ không? Hay để nô tỳ ở lại canh cùng người?
Kỷ Đào vốn đã khó ngủ, trải qua chuyện vừa rồi thì lại càng không ngủ nổi, nàng đề nghị:
- Ma ma, chúng ta may quần áo cho đứa bé đi.
Nàng thật sự sợ.
Tối nay có thể toàn thân trở ra đã là may mắn của nàng.
Nếu lúc đó chỉ cần tính sai một chút, động tác chậm đi một chút… thì lúc này e rằng thân thể cũng đã lạnh rồi.
Hai người thức trắng cả đêm.
Gần sáng, Kỷ Đào ngáp một cái.
- Ma ma, chúng ta về ngủ thôi.
Dương ma ma ra ngoài trước.
Kỷ Đào thuận mắt nhìn ra sân.
Người nằm dưới đất đã biến mất từ lúc nào.
Nàng khẽ nhíu mày, cái sân này dường như đối với những người kia chỉ như chỗ không người, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.
Kỷ Đào ngủ một mạch đến trưa mới dậy, cònDương ma ma vẫn đang rửa mặt.
- Phu nhân, người có đi chợ mua thức ăn không?
Kỷ Đào đỡ bụng, lúc này nàng càng cần vận động nhiều hơn.
- Đi.
Hai người thong thả ra phố mua thức ăn.
Đi ngang qua nhà họ Lý, bên trong vẫn yên tĩnh như mọi ngày.
Kỷ Đào vốn đã biết Lý công t.ử không đơn giản, không nói tới căn nhà kỳ lạ của họ.
Chỉ riêng chuyện năm ngoái hắn bệnh nặng đến vậy mà đến giờ vẫn chưa c.h.ế.t cũng đủ thấy đây là một người có ý chí cực kỳ kiên cường.
Ngoài phố vẫn náo nhiệt như thường, Dương ma ma đi mua thịt, tên đồ tể vẫn quen tay c.h.ặ.t thịt, người bán rau vẫn lớn tiếng rao hàng.
Trái tim treo lơ lửng của Kỷ Đào cuối cùng cũng chậm rãi hạ xuống.
Thì ra…
Thật sự không ai biết tối qua có người đột nhập vào phòng nàng, suýt nữa g.i.ế.c c.h.ế.t nàng.
Trong tình huống như hôm qua, nếu báo quan, làm lớn chuyện lên cũng chẳng có lợi gì cho nàng.
Cho dù sau đó quan phủ điều tra ra người kia đi nhầm cửa, thì vẫn sẽ có người nghi ngờ: Tại sao không đi nhầm nhà khác? Sao lại đúng nhà Kỷ Đào?
Trên đời này chưa bao giờ thiếu những người thích suy diễn người khác bằng ác ý.
Cho dù Lâm Thiên Dược không nghi ngờ nàng.
Vậy còn Vương thị và bà mẫu nàng ở nhà đối diện thì sao?
Rồi những người trong ngõ thì sao?
Chỉ riêng lời đồn đã đủ khiến Kỷ Đào không chịu nổi, hiện tại như thế này… rất tốt.
Kỷ Đào cùng Dương ma ma thong thả trở về.
Dư thị đang bế đứa nhỏ đi đi lại lại trong ngõ.
Đứa trẻ càng lớn càng không chịu ở trong nhà, giờ ngay cả chơi trong sân cũng không chịu nữa.
- Mộ Nhi, con lại không ngoan rồi. - Kỷ Đào cười dịu dàng, nhẹ tay véo má cậu bé.
Dư thị chỉ đứng nhìn, cười nói:
- Càng lớn càng khó trông.
Rồi chợt nhớ ra điều gì:
- Đúng rồi, mấy hôm nữa họ thi xong trở về, chúng ta làm gì đây? Có đi đón không?
Kỷ Đào hơi khó xử.
Nghĩ tới dáng vẻ của Lâm Thiên Dược sau kỳ thi Hương năm đó. Mà Cống viện lần này còn xa hơn, không đi đón thì nàng không yên tâm.
Nhưng đi đón, nghĩ tới cảnh chen chúc khi đón Lâm Thiên Dược sau thi Hương lần trước, Kỷ Đào cúi nhìn bụng mình.
Với tình trạng hiện giờ, chắc chắn không ổn.
Nàng suy nghĩ hồi lâu rồi nói:
- Thuê xe ngựa, đứng chờ từ xa cũng được.
Dư thị nhìn bụng nàng:
- Hay là muội đừng đi nữa?
Kỷ Đào đã quyết định rồi:
- Không sao, muội để ma ma đi cùng.
Ở ngoại thành thuê xe ngựa không khó.
Lần này cả Kỷ Đào và Dư thị đều muốn đi đón người.
Đương nhiên không thể thuê một xe, hai người thuê hẳn hai cỗ.
Cuối cùng cũng đến ngày kết thúc kỳ thi Hội.
Sáng sớm, Kỷ Đào cùng Dương ma ma đi chung với Dư thị, ngồi xe ngựa tiến vào nội thành.
Đây là lần đầu tiên Kỷ Đào vào nội thành.
So với sự phồn hoa náo nhiệt của ngoại thành, đường phố nơi này rộng hơn, nhà cửa cao hơn, trong vẻ giàu sang ấy còn có thêm cảm giác nghiêm cẩn, uy nghi.
Đi gần nửa canh giờ mới tới Cống viện.
Từ xa đã thấy trước cổng đông nghịt người, hai bên đường đầy quan binh giữ trật tự, đám người tuy đông nhưng không hỗn loạn.
Xe ngựa của Kỷ Đào chỉ có thể nhìn thấy biển người chen chúc phía trước.
Ở giữa còn đầy xe ngựa đủ loại, không tài nào tiến lên nổi.
Người đ.á.n.h xe là một ông lão ngoài năm mươi, ông lớn tiếng nói:
- Phu nhân, đi không nổi nữa rồi.
Ông ấy có lẽ đã quen việc này, ngay từ đầu đã nói rõ, đi được đến đâu thì đến nên giờ không chen vào được, đương nhiên không thể trách ông.
Dương ma ma vén rèm nhìn.
- Phu nhân, để nô tỳ đi.
Kỷ Đào không còn cách nào.
Xe của Dư thị cũng chẳng biết bị chen tới đâu, không thấy bóng dáng.
Kỷ Đào nhìn người đ.á.n.h xe:
- Đại thúc, ông có thể đi cùng bảo vệ ma ma nhà ta vào trong được không?
Nàng bổ sung:
- Ta sẽ trả thêm tiền.