Người đ.á.n.h xe đồng ý, ông cùng Dương ma ma chen vào đám đông.
Kỷ Đào ngồi trên xe chờ.
Đợi hồi lâu, bỗng nghe thấy phía trước một trận xôn xao.
Nàng vén rèm nhìn.
Đám đông trước cổng Cống viện đột nhiên kích động, ai nấy chen nhau tiến lên, ngay cả quan binh cũng không cản nổi.
Kỷ Đào trước tiên thầm mừng vì mình không cố chấp chen vào.
Sau đó lại bắt đầu lo cho Dương ma ma.
Thấy đã có người từ trong đi ra, nàng dứt khoát xuống xe, đứng lên càng xe, nhìn vào bên trong.
Đã có thí sinh được người nhà đón ra, quần áo nhăn nhúm, sắc mặt tiều tụy.
Kỷ Đào nhìn thấy không ít người đều như vậy, thậm chí còn t.h.ả.m hơn cả sau kỳ thi Hương lần trước.
Lâm Thiên Dược sắp chen ra khỏi đám đông, bỗng nghe thấy giọng quen thuộc.
- Công t.ử!
Đã mấy ngày không nghe giọng Dương ma ma, trong lòng Lâm Thiên Dược bỗng thấy thân thuộc lạ thường.
Chàng vội chen theo hướng phát ra âm thanh.
Từ xa nhìn thấy Dương ma ma đang chen giữa đám đông cùng một người đàn ông lạ mặt, người kia còn như đang che chắn cho bà.
Lâm Thiên Dược cuống quýt tìm bóng dáng Kỷ Đào quanh đó.
Nhìn kỹ một vòng, không thấy nàng, chàng không hề thất vọng, ngược lại thở phào nhẹ nhõm.
Không tới là tốt rồi!
Lúc này Dương ma ma đã chen đến trước mặt chàng, bà đưa tay ra vừa kéo chàng, vừa nói:
- Phu nhân đang đợi bên kia.
Lâm Thiên Dược còn chưa kịp thở phào hết hơi thì đã nghe câu đó.
Trái tim vừa hạ xuống lại lập tức bị nhấc bổng lên, chàng vội hỏi:
- Nàng ở đâu?
Có lẽ vì xung quanh quá ồn ào nên Dương ma ma không nghe thấy, bà không trả lời.
Ánh mắt Lâm Thiên Dược lập tức đảo khắp nơi tìm kiếm, chân không ngừng bước theo Dương ma ma.
Đi vòng qua mấy cỗ xe ngựa, nơi khóe mắt chàng thoáng thấy một bóng người quen thuộc.
Một thân hình nặng nề đang đứng chênh vênh trên càng xe.
Tim chàng lập tức nhảy lên tận cổ họng, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn, bước chân tăng tốc.
Chàng bỏ mặc Dương ma ma phía sau, lao thẳng về phía Kỷ Đào.
Dương ma ma thấy chàng chạy đi nhanh như gió.
Người đ.á.n.h xe bên cạnh không khỏi kinh ngạc:
- Thân thể vị công t.ử này khỏe thật. Người khác thi xong đi đứng còn muốn ngã tới nơi, vậy mà ngài ấy còn chạy được.
Từ xa, Kỷ Đào nhìn thấy một bóng người đang chạy tới.
Dù khoảng cách rất xa, nàng vẫn lập tức nhận ra đó là Lâm Thiên Dược, nàng vui vẻ vẫy tay thật mạnh, sợ chàng không nhìn thấy mình, còn lớn tiếng gọi:
- Thiên Dược!
Chẳng mấy chốc, Lâm Thiên Dược đã chạy tới trước mặt nàng, chàng thở dốc.
Ánh mắt trước tiên rơi xuống bụng nàng, sau đó nhìn nụ cười trên khuôn mặt nàng, bao nhiêu lời trách móc vừa lên tới miệng đều không nói nổi nữa.
Hốc mắt thậm chí còn hơi nóng lên.
- Ta về rồi. - Chàng trèo lên xe ngựa.
Kỷ Đào vốn đứng trên càng xe chỉ vì sợ Lâm Thiên Dược không nhìn thấy mình, giờ thấy chàng đã tới, nàng liền ngồi xuống.
Rồi nghi hoặc hỏi:
- Ma ma đâu rồi?
Kỷ Đào vừa ngồi xuống, trái tim treo lơ lửng của Lâm Thiên Dược cũng theo đó mà hạ xuống.
Chàng đưa tay xoa nhẹ bụng nàng.
- Nàng... đến đây từ bao giờ?
- Vừa mới tới thôi.
Kỷ Đào đang chăm chú quan sát sắc mặt và quần áo của hắn, thấy y phục hắn nhăn nhúm chẳng khác gì những thí sinh khác nhưng sắc mặt lại hồng hào khỏe mạnh.
Nàng bật cười:
- Người ta ai nấy mặt mày tái nhợt, chỉ có chàng là khác, trông như chưa từng đi thi vậy.
Lâm Thiên Dược đưa tay sờ mặt mình.
Nếu không có gì ngoài ý muốn thì đáng ra chàng cũng phải giống những người kia, tiều tụy và nhếch nhác, chỉ là vừa rồi chạy một quãng đường dài.
Sắc mặt hồng hào này phần lớn là do vận động mà ra.
- Đó là vì ta nuôi tốt. - Kỷ Đào vỗ nhẹ lên má chàng, vẻ mặt đầy đắc ý.
Giọng điệu ấy chẳng khác nào đang khoe con heo nhà mình béo hơn con heo nhà người khác.
Lâm Thiên Dược nhìn nụ cười trên mặt nàng, khóe môi cũng cong lên:
- Đúng vậy, nàng nuôi rất tốt.
Kỷ Đào thò đầu ra ngoài nhìn trước ngó sau:
- Chúng ta tới muộn nên còn ở phía sau. Nếu tới sớm hơn thì e rằng còn khó thoát ra được.
Nhưng nếu còn không đi nữa, chẳng mấy chốc sẽ bị những xe ngựa phía trước quay về chặn kín đường.
May mà Dương ma ma và người đ.á.n.h xe nhanh ch.óng quay lại.
Người đ.á.n.h xe cũng nhìn thấy con đường ngày càng đông nghịt, đương nhiên ông muốn nhanh ch.óng rời đi, liền vội vàng kéo cương quay đầu xe.
Kỷ Đào cũng đang quan sát tình hình phía trước phía sau, khóe mắt bất chợt bắt gặp một người quen.
Viên T.ử Uyên.
Thấy Viên T.ử Uyên xuất hiện ở đây cũng chẳng có gì lạ, dù sao hắn vốn có một lần cơ hội tham gia kỳ thi Hội.
Điều khiến nàng bất ngờ là hắn lại tới thi sớm như vậy.
Nếu lần này không đỗ thì cả đời này hắn chỉ còn cách dựa vào sự tiến cử của người khác mà thôi.
Nhưng những điều đó không quan trọng.
Quan trọng là… người tới đón hắn lại là một cô nương.
Rèm xe buông xuống quá nhanh, Kỷ Đào chỉ kịp nhìn thấy vạt váy quét đất.
Lớp vải lụa mây màu đỏ thẫm, đó là loại vải được các tiểu thư quyền quý yêu thích nhất hiện nay, giá trị vô cùng đắt đỏ, người bình thường tuyệt đối không mua nổi.
Cũng có thể nàng đã nhìn nhầm, kgười kia căn bản không phải Viên T.ử Uyên.
Người đ.á.n.h xe đã nhanh ch.óng quay đầu, xe ngựa hòa vào dòng người trên phố. Đợi đến khi nàng muốn nhìn lại thì ngay cả cỗ xe ấy cũng không còn thấy nữa.
Kỷ Đào quay đầu nhìn Lâm Thiên Dược, thấy giữa đôi mày chàng mang theo vẻ mệt mỏi, nàng khẽ hỏi:
- Có mệt không? Có muốn ngủ một lát không?
Lâm Thiên Dược tựa đầu lên vai nàng.
- Mệt.
Chàng dừng một chút rồi nhỏ giọng:
- Ta còn nhớ nàng nữa. Đêm nào cũng không ngủ được.