Kỷ Đào rất tán đồng.
Trong thế đạo hiện nay đúng là như vậy, trong một gia đình, chỉ cần có một người phẩm hạnh không đoan chính, cả gia tộc đều sẽ bị người đời bàn tán, dị nghị.
- Ngủ thôi. - Lâm Thiên Dược bước tới, nhẹ giọng nói.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nằm xuống giường.
Trong phòng yên tĩnh, giọng nói dịu dàng của Kỷ Đào khẽ vang lên:
- Hôm nay đúng là mệt thật, bọn ta đã đi bộ rất xa đấy. Nương còn mua cho Hiên Nhi một chiếc vòng cổ bằng vàng...
Trong căn phòng tĩnh lặng, giọng nói dịu dàng của Kỷ Đào nhỏ nhẹ vang lên.
Khóe môi Lâm Thiên Dược từ đầu đến cuối vẫn luôn mang theo ý cười.
Nghe nàng lải nhải kể chuyện vụn vặt, hắn không hề thấy phiền, ngược lại chỉ cảm thấy từng đợt ấm áp lan tỏa.
Có lẽ, đây chính là cảm giác của người thân.
Mỗi ngày Lâm Thiên Dược đều phải đi điểm mão, lúc nào hắn rời nhà rồi Kỷ Đào mới tỉnh dậy. Ban đêm nàng còn phải chăm con, phải thức dậy mấy lần.
Hôm nay là lễ tẩy tam của nữ nhi Cù Thiến, Kỷ Đào vẫn phải đến dự. Sau khi rửa mặt chải đầu xong, nàng cùng Liễu thị ra ngoài.
Hà Nhiên hôm nay xin nghỉ, ở nhà giúp đỡ. Hắn và Ngô thị đều đang rất vui vẻ, vừa nhìn thấy Kỷ Đào và Liễu thị, hai người liền vội vàng ra đón.
- Tẩu t.ử, vào trong ngồi đi. - Hà Nhiên cười tươi đầy mặt.
Kỷ Đào nhìn quanh một vòng, nàng phát hiện rất nhiều người mình không quen biết. Có lẽ đều là đồng liêu của Hà Nhiên ở Hàn Lâm viện hoặc hàng xóm quanh đây.
Sau khi mỉm cười chào hỏi mọi người, nàng đi thẳng vào thăm Cù Thiến.
Cù Thiến đang ngồi trong phòng, ôm đứa bé cười rất vui vẻ, sở dĩ nàng sinh mãi không xong là vì đứa bé quá lớn.
Lúc này nằm trong lòng mẹ, khuôn mặt nhỏ bé mũm mĩm, hai mắt nhắm nghiền, làn da đỏ hồng.
- Xinh quá. - Kỷ Đào chân thành khen.
Liễu thị bế Hiên Nhi đứng bên cạnh, nghe vậy cũng cười nói:
- Hồi trước lúc Đào Nhi vừa sinh ra cũng đỏ hồng như thế này. Sau đó da dẻ ngày càng trắng trẻo, giống như b.úp bê tuyết vậy, đẹp lắm.
Nghe vậy, Cù Thiến càng vui hơn.
Nàng kéo Kỷ Đào lại gần, hạ giọng:
- Ta thì rất thích con bé. Ta chỉ sợ A Nhiên và bà mẫu không thích thôi. Nhưng nhìn biểu hiện của họ bây giờ, cũng chẳng thấy có vẻ không vui.
Kỷ Đào bật cười:
- Muội nghĩ nhiều rồi. Đứa bé dù là nữ nhi thì chẳng phải vẫn là huyết mạch nhà họ Hà sao? Hơn nữa hai người còn trẻ, sau này vẫn còn có thể sinh thêm con mà.
Ba người cùng hai đứa trẻ đang trò chuyện vui vẻ thì một phụ nhân khoảng bốn mươi tuổi bước vào. Bà ta cười tươi nói:
- Chúc mừng, chúc mừng.
Cù Thiến vội vàng khiêm tốn đáp lời, lại khách sáo trò chuyện đôi câu.
Người kia mới rời đi, bên ngoài đột nhiên vang lên một trận huyên náo, ba người nhìn nhau.
Một lúc sau, Cù Thiến bế con đứng dậy:
- Chắc ta phải ra xem một chút.
Kỷ Đào cũng cảm thấy mình nên đi xem.
Tình hình thế này nếu không phải có chuyện xảy ra thì chắc chắn là có khách quý đến, mọi người đang chào hỏi nhau.
Quả nhiên, vừa bước ra ngoài, Kỷ Đào đã nhìn thấy một phụ nhân được mọi người vây quanh ở giữa.
Y phục trên người bà vô cùng tinh xảo, nụ cười ôn hòa, khóe mắt đã xuất hiện những nếp nhăn nhỏ, hiển nhiên tuổi tác không còn trẻ.
Cù Thiến lén kéo tay Kỷ Đào một cái. Kỷ Đào hiểu ý, liền theo nàng bước tới.
- Diêm phu nhân đại giá quang lâm, thật là phúc khí của tiểu nữ. - Cù Thiến ôm đứa bé, cười tươi tiến lên.
- Diêm phu nhân. - Kỷ Đào cũng bước lên trước, hơi khom người tỏ ý kính trọng.
Phu quân của Diêm phu nhân là Diêm Hoa, đã giữ chức Hàn Lâm học sĩ nhiều năm. Mọi công việc lớn nhỏ của Hàn Lâm viện đều phải qua tay ông xem xét.
Diêm phu nhân lại rất hòa nhã, bà bước tới nhìn đứa bé trong lòng Cù Thiến rồi khen:
- Đúng là một đứa trẻ có phúc khí.
Nghe vậy, thần sắc Cù Thiến lập tức vui mừng, nàng vội vàng cảm tạ. Khóe mắt liếc thấy vẻ mặt Ngô thị cũng vui hơn vài phần, nụ cười trên môi nàng càng rạng rỡ hơn.
Sau khi nói thêm vài câu, Diêm phu nhân mới chuyển ánh mắt sang Kỷ Đào, bà mỉm cười hỏi:
- Ngươi chính là phu nhân của Thám hoa lang phải không?
Kỷ Đào đáp phải.
Nụ cười của Diêm phu nhân càng sâu hơn:
- Ta từng nghe lão gia nhà ta nhắc tới. Ba người đứng đầu khoa thi năm nay đều văn tài xuất chúng, quả không hổ là những người được đích thân Hoàng thượng tuyển chọn.
Kỷ Đào vội đáp:
- Đa tạ Diêm phu nhân khen ngợi.
Đã nhắc đến việc được Hoàng đế đích thân chọn lựa, nàng không tiện khiêm tốn nữa. Bằng không chẳng khác nào nói Hoàng đế chọn người không đúng.
Sau khi Diêm phu nhân tới, phía sau lại có thêm mấy vị phu nhân khác lần lượt xuất hiện. Có lẽ họ biết Diêm phu nhân đã đến nên mới vội vàng tới sau.
Chẳng bao lâu sau, gần như hơn nửa số người trong Hàn Lâm viện đều gửi lễ chúc mừng tới nhà Hà Nhiên. Ngay cả những người vì nữ quyến trong nhà bất tiện không thể tới dự cũng sai hạ nhân mang lễ vật đến.
Ví dụ như Tô Cát An ở sát nhà Kỷ Đào, hắn cũng sai bà t.ử mang quà mừng tới.
Trong số khách khứa hôm nay có không ít người biết Kỷ Đào. Trong đó còn có một vị phu nhân khoảng bốn mươi tuổi, nghe nói là phu nhân của Bảng nhãn Lưu Nguyên Dịch. Kỷ Đào chưa từng gặp bà, nhưng từng nghe Lâm Thiên Dược nhắc tới.
Thông thường sau khi các vị phu nhân chúc mừng Cù Thiến xong, đều sẽ tới chào hỏi Kỷ Đào và Lưu phu nhân.
Cù Thiến thực sự không ngờ lại có nhiều người tới chúc mừng như vậy. Nhà bếp bận đến mức không xoay xở nổi, cuối cùng vẫn là Dư thị đi tìm người tới giúp, mới miễn cưỡng ứng phó được.