Phu nhân của Lưu Nguyên Dịch ăn mặc giản dị, không hề phô trương vẻ giàu sang, lúc nào cũng tươi cười. Trước khi cáo từ với Kỷ Đào, bà còn nói hôm khác sẽ đến bái phỏng.

Kỷ Đào mỉm cười nhận lời, rồi cùng Liễu thị bế đứa bé thong thả trở về.

Trạng nguyên khoa này là Đỗ Dục, học trò của thư viện Hộc Sơn, giải nguyên của Dư thành.

Nghe nói hắn là đệ t.ử đắc ý của sơn trưởng thư viện Hộc Sơn. Năm Cảnh Nguyên thứ hai mươi ba đỗ tú tài, sau đó một lần thi liền đoạt hội nguyên. Khi ấy danh tiếng “liên trúng tam nguyên” rất cao, ai ngờ kỳ thi Hội lại bị hủy bỏ, nên mới kéo dài đến tận bây giờ.

Dẫu vậy, năm nay Đỗ Dục cũng mới hai mươi hai tuổi, tiền đồ vô lượng. Nếu không có gì ngoài ý muốn, việc vào Nội các chỉ là chuyện sớm muộn.

Hôm nay hắn lại không gửi quà mừng tới, đại khái là vì còn chưa thành thân.

Kỷ Đào vừa về đến nhà thì nhìn thấy nhà họ Phương đang mua vào rất nhiều đồ đạc. Từ vải đỏ đến bánh điểm tâm, thứ gì cũng đầy đủ, nhìn qua là biết có chuyện vui.

Nương của Phương Nghị đang cười tươi rói chỉ huy Phương Lập. Bên cạnh bà còn có một tiểu cô nương, mặt mũi hơi lem luốc, dáng vẻ rụt rè nhút nhát.

“Lâm phu nhân, về rồi à?” Nương Phương Nghị cười hớn hở.

Kỷ Đào đứng đợi Liễu thị mở cửa, ngoái đầu nhìn đống đồ chất đầy trên mặt đất, cười hỏi:

- Phương phu nhân có chuyện vui gì sao?

Nương Phương Nghị cười lớn:

- Chẳng phải chuyện vui thì là gì? Lão nhị nhà ta sắp đính hôn rồi. Ngày mai nạp sính, ta phải lo liệu đây.

Kỷ Đào vẫn giữ nụ cười trên môi, thuận miệng hỏi:

- Không biết là cô nương hiền thục nhà nào lọt vào mắt Phương phu nhân vậy?

Nương Phương Nghị chẳng hề giấu giếm, thẳng thắn đáp:

- Chính là Lâm Nương cô nương nhà họ Tô đấy. Trước đây họ sống ở ngoại thành, hai nhà chúng ta tình cờ quen biết. Khi đó ta đã rất thích con bé rồi. Không ngờ sau này ca ca của nó một lần thi liền đỗ đạt, còn được tuyển làm Thứ Cát Sĩ. Bây giờ nhà hai bên lại còn ở gần nhau như thế. Bao nhiêu chuyện cộng lại, chẳng phải là duyên phận đấy sao? Cô nương tốt như vậy, ta phải nhanh tay giữ lấy chứ.

Bà càng nói càng phấn khởi, cười bảo:

- Cho nên hôn kỳ mới gấp như thế, ngày mười một tháng sau sẽ thành thân. Đến lúc đó mọi người nhất định phải tới nhé.

- Nhất định rồi. - Kỷ Đào đáp.

Đúng lúc ấy cửa viện mở ra, hai người liền bước vào trong.

- Hôm nay đã là hai mươi bốn rồi, mà hôn lễ lại định vào ngày mười một tháng sau. Chẳng lẽ không sợ người ta đoán ra có chuyện gì sao? - Liễu thị lẩm bẩm.

Kỷ Đào không nhịn được bật cười.

Theo lời Phó đại phu, t.h.a.i của Tô Lâm Nương đã được hơn một tháng rồi. Hôn sự đương nhiên càng sớm càng tốt.

Ngày nhà họ Phương nạp sính, sính lễ chất đầy xe, tổng cộng tới mười hai gánh.

Sau khi hai nhà chính thức đính hôn, Phương Lập cũng chẳng còn kiêng dè gì nữa, ngày nào cũng chạy sang nhà họ Tô mấy lượt, khi thì mang bánh điểm tâm, khi thì đưa đồ này nọ.

Ngày tháng chậm rãi trôi qua, chẳng mấy chốc đã đến ngày mười một. Phương Lập vui vẻ dùng kiệu hoa rước người về cửa.

Kỷ Đào đương nhiên phải đến chúc mừng. Nàng ngồi cùng một bàn với Lạc phu nhân ở đối diện, Dư thị cũng tới. Ba người trò chuyện với nhau khá vui vẻ.

Trong hôn lễ lần này của nhà họ Phương, Diêm phu nhân không đích thân đến, chỉ sai người mang quà mừng.

Bà không tới, các vị phu nhân khác đến dự cũng không nhiều. Phần lớn chỉ phái người đưa một phần lễ vật tới mà thôi.

Lạc phu nhân nhìn khung cảnh náo nhiệt trong sân, vẻ mặt vẫn bình thản như thường, chẳng để lộ chút cảm xúc nào.

Nhưng Kỷ Đào biết rõ, Tô Cát An ở nhà bên đã nhiều lần đến bái phỏng Lạc đại nhân, song đều bị từ chối ngoài cửa. Mối hôn sự giữa nhà họ Lạc và nhà họ Tô, e là đã không thành nữa rồi.

Sau hôn lễ, khu quan xá lại khôi phục vẻ yên tĩnh vốn có.

Chỉ là kể từ sau lần bắt mạch cho Tô Lâm Nương, mọi người đều biết trong nhà Kỷ Đào có một vị đại phu, vì thế thỉnh thoảng lại có người đến cầu y.

Đến lúc Cù Thiến sắp mãn nguyệt, thời tiết đã nóng đến mức khó chịu.

Ban đêm, Hiên Nhi nóng đến phát khóc. Năm nay dường như đặc biệt oi bức hơn mọi năm.

Kỷ Đào ngồi trên giường, cầm quạt phe phẩy cho con.

Lâm Thiên Dược từ gian nhỏ đi ra, thấy vậy liền ngồi xuống mép giường, nhận lấy chiếc quạt trong tay nàng.

- Nàng cũng ngủ đi, để ta.

Kỷ Đào quạt đến mỏi nhừ cả tay, nằm xuống nói:

- Nóng thế này mãi, người lớn còn chịu không nổi, huống chi là Hiên Nhi.

Lâm Thiên Dược vẫn đều tay quạt, còn cố ý quạt sang phía nàng nhiều hơn một chút.

- Mua băng đi, cả nhà cùng dùng.

Kỷ Đào khẽ “ừ” một tiếng. Không bao lâu sau, tiếng hít thở đều đều của nàng đã vang lên.

Ngày đầy tháng của Cù Thiến, Kỷ Đào cũng tới dự, lần này vẫn náo nhiệt như lần trước. Không biết vì lý do gì, có lẽ Diêm đại nhân đặc biệt coi trọng lứa Thứ Cát Sĩ năm nay cũng nên.

Trời ngày một nóng hơn, Kỷ Đào mua băng về dùng, nên cuộc sống của cả nhà cũng không đến nỗi quá khó chịu.

Hôm ấy, ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ, Dương ma ma như thường lệ ra mở cửa.

Kỷ Đào chẳng để tâm, còn tưởng lại có người đến cầu y. Gần đây người mắc chứng nhiệt bệnh quả thực rất nhiều.

Nàng đưa mắt nhìn về phía cửa, chỉ một cái nhìn, động tác trên tay nàng liền khựng lại. Liễu thị thấy lạ, quay đầu nhìn theo, đôi mắt cũng khẽ mở lớn.

Người bước vào là một đoàn người của Kỷ Quân. Kỷ Quân dẫn theo Hồ thị cùng Kỷ Ngọc.

Chương 272 - Hoa Thôn Khó Gả [phần 14] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia